Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 210

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đương nhiên không lâu sau, chờ lúc cô bị áp lên cửa bất đắc dĩ ôm chặt lấy cổ Triệu Thừa Dư, mới phát hiện cô chẳng qua chỉ hoãn hình phạt lại mà thôi…

Có lẽ là ngày xưa luôn có một vài băn khoăn, bây giờ danh chính ngôn thuận rồi, trong lòng không còn gánh nặng gì rồi, Triệu Thừa Dư dứt khoát phóng túng giày vò, chỉ cần là ở trong lãnh thổ tầng ba của mình, bất kể địa điểm, bất kỳ tư thế, nói chung là nhấm nháp hoàn toàn triệt để giới hạn mà trước đây anh chưa từng vượt qua.

Cho đến khi phải ngâm nhẹ, thở dốc cầu xin tha thứ hết lần này đến lần khác, Cố Hàm Ninh mới phát hiện đàn ông có ham muốn cực kỳ dồi dào là tuyệt đối không thể trêu chọc, bằng không hậu họa vô cùng…

Tuần trăng mật vành tai và tóc mai chạm vào nhau (thân mật) mài mòn ý chí dễ dàng nhất, đến khi ngày khai giảng cận kề, thời gian đã cực kỳ thong thả trôi qua hai tháng.

Mặc dù có chút lưu luyến nhưng nghĩ đến những ngày sắp tới, Cố Hàm Ninh càng thêm hào hứng dạt dào, so ra, cô vẫn thích cuộc sống phong phú hơn lại không mất sự nhàn nhã.

Thuận lợi xin được căn phòng đôi cho vợ chồng, khi điểm danh, Triệu Thừa Dư liền lấy luôn chìa khóa. Hai người xách hành lý đi về ký túc xá, nửa đường gặp được người quen, đối phương thấy bọn họ rõ ràng ngẩn ra, theo sau mới nặn ra một nụ cười gượng gạo.

"Các cậu đã xong xuôi thủ tục?"

"Đúng a. Hiện tại đi tới ký túc." Triệu Thừa Dư hơi nhíu mày, không mở miệng, Cố Hàm Ninh nghiêng đầu quan sát anh một cái, cười nói.

Xa Hà Văn giật giật khóe miệng, chỉ dừng mắt ở trên mặt Triệu Thừa Dư một giây lại rời đi, khẽ gật đầu với Cố Hàm Ninh: "Vậy, tạm biệt."

"Ừ, tạm biệt." Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, không quá thân thiện, cũng không định phớt lờ người ta.

Rối rắm một lúc rồi Cố Hàm Ninh mới cười vỗ vỗ cánh tay Triệu Thừa Dư: "hình như hai người cùng một chuyên ngành đi? Nghĩ thế nào mà nãy giờ không nói gì?"

"Lúc không cần thiết, tự nhiên không có gì để nói." Triệu Thừa Dư nghiêng đầu, cười liếc Cố Hàm Ninh một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-210.html.]

"Ừ, đúng vậy, đối xử với người đẹp khác thì phải duy trì thái độ kiểu này." Cố Hàm Ninh cười híp mắt gật đầu, đảo mắt nhìn gương mặt Triệu Thừa Dư, hơi nhíu mi, "Chỉ sợ có người lại thích kiểu này thế thì phiền phức rồi."

"Vậy làm sao bây giờ? Có cần về sau anh cứ ra ngoài là che mặt không?" Triệu Thừa Dư hai tay đều xách hành lý, không có cách nào làm động tác dư thừa, chỉ có thể cười nhìn Cố Hàm Ninh.

"Ừ, xem ra là cần thiết." Cố Hàm Ninh chỉ đeo một ba lô, híp mắt cười, đưa tay véo nhẹ hai má của Triệu Thừa Dư, "Trông đẹp trai cũng là loại tội ác a!"

Phòng ngủ rất đơn sơ, không có giường lớn gì cả, chỉ có hai chiếc giường gỗ đơn rộng 1.2m có thể đặt cạnh nhau, hai bàn học, hai tủ quần áo và giá sách, một phòng tắm, có ban công, Cố Hàm Ninh nhìn căn phòng ở trong hai năm tới, nhìn đi nhìn lại, vô cùng thỏa mãn.

Đây là một tòa nhà chỉ có sáu tầng, không tính là mới, mỗi tầng cũng không có nhiều phòng lắm, nhưng đều là hướng nam, cách các tòa ký túc xá khác hơi xa, điều kiện cũng không tệ, căn phòng mới của bọn họ ở tầng bốn, phòng 405.

Môi trường trường học họ đã rất quen thuộc rồi, sửa sang sơ qua rồi đi xuống tầng tới căn tin.

Dĩ vãng bọn họ thích đi căn tin số ba, hiện tại tuy cách ký túc khá xa nhưng họ vẫn thích đi đến đó ăn.

Hai người tay trong tay đi chậm rì rì tới nơi, trong lòng Triệu Thừa Dư trào dâng niềm vui sướng an bình. Tuy rằng vẫn là khuôn viên trường y như thế, tuy rằng mới chỉ qua hai tháng nhưng anh đã có thể danh chính ngôn thuận tuyên bố với mọi người, anh và Cố Hàm Ninh đã là vợ chồng hợp pháp rồi, sở hữu lẫn nhau, phụ trách lẫn nhau, người bên ngoài không còn cách nào chen vào nữa! Còn có thằng nhóc nào tỏ tình, anh có thể mỉm cười, xòe ra giấy chứng nhận kết hôn đỏ chót: "Nhóc, bà xã của anh, đừng nhìn lung tung!"

Cố Hàm Ninh vừa quay đầu đã thấy Triệu Thừa Dư cười toe toét, cười đến có chút ngốc ngếch: "Cười cái gì? Chảy cả nước miếng."

Triệu Thừa Dư khép miệng lại, cũng không thật đi sờ khóe miệng mình: "Nghĩ đến đã một thời gian không ăn thịt Đông Pha (*) rồi nên hơi nhớ." Tưởng Cẩn Du mới năm thứ tư đây, không chừng lúc nào đó sẽ gặp phải, không đề phòng chút là không được, sao anh cứ cảm thấy dáng dấp Cố Hàm Ninh giống như mới năm nhất, năm hai, lại thêm phần quyến rũ so với nữ sinh ngây ngô. Nam sinh viên ngu ngốc kích động có nhiều lắm, ai biết có tên nào không nghe ngóng rõ ràng thân phận có chồng của Cố Hàm Ninh mà tùy ý thầm mến hoặc tỏ tình chứ. Anh không thể ngày ngày canh chừng, càng không thể dán nhãn: “người đã kết hôn” lên người Cố Hàm Ninh, tất nhiên phòng bị chặt chẽ rồi.

[(*) thịt Đông Pha: thịt kho tàu Đông Pha – một đặc sản của Hàng Châu

Triệu Thừa Dư nhíu mày lại, sao đột nhiên cảm thấy, dù kết hôn rồi, giống như cũng là gánh nặng đường xa (**) a!

[(**) ý chỉ gánh vác trọng trách trải qua sự phấn đấu trường kỳ]

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 210

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 210
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...