Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Miêu Miêu, để cho cậu lên tầng trước, là muốn cậu nói hai người Mạn Mạn một tiếng, có khách nam, chú ý trang phục sạch sẽ!"

Thời điểm này, ai biết các cô đã rời giường chưa, càng không biết hiện tại các cô ấy tới cùng mặc cái gì.

Có lẽ còn nằm ở trên giường, chăn mền rơi một nửa, lộ bắp đùi trẵng nõn ở ngoài chăn, không chừng còn treo ở trên mép giường.

Đây là chuyện Thịnh Mạn Mạn thường xuyên làm.. .

Lỡ như, vừa mở cửa a, nhìn thấy một cái bắp đùi trắng nõn ngay trước mặt, còn không khiến cho Triệu Thừa Dư ngượng ngùng lúng túng đến muốn đào đất chui xuống đi?

Thôi Hà Miêu sửng sốt, lập tức mới phản ứng được, cười hắc hắc.

"Hắc hắc, thì ra là thế! Mình biết, mình lên đây."

Thôi Hà Miêu cười rồi bước nhanh lên tầng.

Lúc này Cố Hàm Ninh mới quay đầu nhìn về phía Triệu Thừa Dư cúi đầu, cười nói: "Chúng ta từ từ đi lên?"

Triệu Thừa Dư đỏ mặt, cũng không nhìn Cố Hàm Ninh, khẽ gật đầu.

Nói đi từ từ, cũng không phài Cố Hàm Ninh tùy tiện nói.

Thể chất Cố Hàm Ninh thật không thể đi quá lâu, tầng sáu này, leo một lần, thở phì phò một lần, có lúc giữa chừng phải nghỉ ngơi một lát, càng đừng nói đến cầm theo đồ đạc, lần đi từ từ này, cũng thật sự là đi từ từ.

Đã chín giờ ngày chủ nhật, bên trong ký túc xá người rời giường cũng chưa có nhiều.

Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư còn thoải mái hơn nhiều so với mình, thật muốn một tay túm lấy cánh tay của cậu, để cậu kéo mình đi lên, nhưng cô còn biết dè dặt, chỉ là dựa vào vách tường chỗ rẽ tầng bốn ngừng lại.

"Triệu Thừa Dư, nghỉ một chút đi!"

Triệu Thừa Dư một chân đã bước lên một bậc cầu thang, nghe thấy Cố Hàm Ninh nói, vội vàng xoay người lại.

"Cậu không đi được sao? nếu không cậu để sách lên tay mình..."

"Không cần, mình nghỉ một chút là tốt rồi." Cố Hàm Ninh thở ra một hơi, nhìn cầu thang trước mặt, nhíu mày hơi hơi chu môi, "Tầng sáu thật sự quá cao. Vừa nghĩ tới về sau đều phải xách hai bình nước nóng bò lên bò xuống, chân liền đau rồi."

Cố Hàm Ninh không phải nói đùa, ở kiếp trước, cô cũng thương xuyên xách hai bình nước nóng, sau đó để Thôi Hà Miêu đẩy ở phía sau lưng cô lên tầng. sáu tầng, tay không đi còn tốt, tay cầm gì đó thì đúng là mỏi cực kỳ, cho dù cô đi gần bốn năm, vẫn không rèn luyện được.

"Về sau mình giúp cậu xách!" Triệu Thừa Dư lập tức đáp, nói xong, lại cảm thấy mình quá đột ngột, vội vàng cẩn thận đánh giá sắc mặt Cố Hàm Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-23.html.]

Cố Hàm Ninh lại sửng sốt, lập tức nở nụ cười.

"Chẳng lẽ mỗi ngày cậu có đều có thể giúp mình mang lên? Dì ở dưới lầu cũng sẽkhông để cho cậu đi lên."

Mặt Triệu Thừa Dư đỏ lên, đáy lòng âm thầm mắng mình lỗ mãng.

Nghĩ đến là muốn làm!

"Nhưng mà, rèn luyện thân thể vẫn là cấp bách."

Cố Hàm Ninh đối với việc này thấu hiểu rất rõ.

Bốn năm đại học, thời gian Cố Hàm Ninh vận động ít đến đáng thương, thường xuyên bị cảm cúm đau cổ họng, đếu sau khi tốt nghiệp, vội vàng gây dựng sự nghiệp, càng không có thời gian vận động.

Sức khỏe kém, tuổi càng lớn, cảm nhận càng rõ.

Đến vài năm cuối đời kiếm trước, Cố Hàm Ninh thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, giấc ngủ chất lượng kém đi, dạ dày khó chịu, rõ ràng giống như không có bệnh tật gì cụ thể, nhưng thân thể luôn không thoải mái như thế.

Sống lại một kiếp, Cố Hàm Ninh vốn là quyết định là cần rèn luyện tốt.

Sức khỏe là quan trọng nhất, điểm này, lúc tuổi còn trẻ thường xuyên bị bỏ qua, bị phung phí.

Kiếp này, trước giờ Cố Hàm Ninh không có ý định, lần nữa vì tiền tài, sự nghiệp, mà hy sinh những điều quan trọng nhất.

Ví như cha mẹ, ví như sức khỏe.

Triệu Thừa Dư nhìn Cố Hàm Ninh như có điều suy nghĩ, nhếch miệng, nỗ lực lấy dũng khí từ đáy lòng.

"Mình nghe nói, sau khi chính thức khai giảng, sinh viên đại học năm nhất, năm hai có đánh kẻng nhất định phải dậy sớm, đến lúc đó, mình tới gọi cậu, cùng nhau chạy bộ chứ!"

Cố Hàm Ninh có chút kinh ngạc nhìn Triệu Thừa Dư, mắt hạnh sáng mở thật to, Triệu Thừa Dư có thể nhìn thấy ảnh ngược nghiêm túc của chính mình trong đôi mắt trong suốt ấy, trong phút chốc, dũng khí thật vất vả mới có liền rơi "ào ào" xuống.

"Mình là nói, cái đó. . ."

"Đến lúc đó, cậu làm thế nào để gọi mình?" Cố Hàm Ninh mím môi cười, nhìn Triệu Thừa Dư hỏi.

"Cái đó, mình, mình sẽ gọi điện thoại di động cho cậu..." Giọng nói Triệu Thừa Dư càng nói càng thấp, bởi vì Cố Hàm Ninh đáp lại mà chút dũng khí mới tăng lên được lại bắt đầu rớt xuống, có chút vì mình dùng phương thức không quang minh chính đại có được số điện thoại di động của đối phương mà thấy xấu hổ...

"A, nhưng buổi tối mình ngủ đều tắt máy nha." Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư có chút nhụt chí nói.

"Này, vậy mình gọi đến điện thoại phòng ngủ..." Triệu Thừa Dư cúi đầu, lúng ta lúng túng nói.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...