Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 145

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Mẫn rõ ràng không muốn, người đàn ông của cô phải vất vả cõng một bịch thức ăn lên đây, việc này dễ lắm chắc? Tại sao phải chia cho người không quen không biết ăn chứ?

Tầm mắt của Tưởng Cẩn Du chuyển sang Cố Hàm Ninh thì thấy cô bận rộn lấy thứ linh tinh gì đó từ trong ba lô ra, bộ dạng rất bận bịu, Triệu Thừa Dư không cúi đầu, chỉ cười như có như không nhìn cậu ta một cái, sau đó thì cúi đầu đi giúp Cố Hàm Ninh.

“Chị Cố….” Tưởng Cẩn Du vừa hé miệng, vừa nói một câu, Mao Kiệt từ bên kia gọi to: “Tưởng Cẩn Du, đàn em Tưởng! Cậu không mang thức ăn đến phải không? Đến đây, anh mang nhiều lắm, đến đây cho cậu một ít” Nói xong, Mao Kiệt còn ân cần bước nhanh tới: “Cậu đừng ngại gì hết, anh cũng biết nhóm người mới không đem đồ đi, cho nên đặc biệt mang nhiều, tuyệt đối đủ cho cậu ăn, yên tâm, cho dù cậu ăn nhiều thế nào, đàn anh đây cũng sẽ không bị đói đâu!”

Tưởng Cẩn Du bị Mao Kiệt có lòng tốt đem đi, Cố Hàm Ninh ngẩng đầu nhìn hai người một cái rồi liếc nhìn Triệu Thừa Dư, hai người nhịn không được cười to.

Hai cặp tinh nhân bọn họ đều mang không ít đồ, nhưng ba lô của hai người Cố Hàm Ninh vẫn to nhiều, nhét nhiều đồ hơn. Cố Hàm Ninh ngẩng đầu nhìn Vạn Thành dáng người hơi gầy, lại nhìn thân hình thon dài của bạn học Triệu, nghĩ đến những múi cơ giấu dưới lớp quần áo, cảm thấy rất hài lòng.

Bạn trai, cu li, thợ sửa chữa máy tính, thợ khuôn vác, quả nhiên một người đàn ông tốt là phải đảm nhiệm được rất nhiều vai trò.

Triệu Thừa Dư và Vạn Thành nhóm lửa, Cố Hàm Ninh cùng với Phương Mẫn nấu ăn, chờ đến lúc ngọn lửa được nhóm lên cũng là lúc mặt trời bắt đầu ngả về phía Tây, từng dải nắng chiều đỏ rực nhuộm đỏ cả đỉnh núi, toàn bộ thế giới từ từ tĩnh lặng trong ráng chiều.

Lúc đèn vừa sáng lên, động tác của mọi người càng nhanh hơn, đã ăn được miếng thịt nướng vừa chín.

Cố Hàm Ninh miệng cắn miếng thịt được thái mỏng, nướng vô cùng dễ dàng, mình nếm một miếng, lại cầm đũa tre gắp một miếng đút vào miệng Triệu Thừa Dư đang nỗ lực nướng cái cánh gà.

Triệu Thừa Dư ngẩng đầu cắn miếng thịt được đưa tới miệng, cười với Cố Hàm Ninh, ánh mắt kia còn dịu dàng hơn so với ngọn lửa vàng của lò nướng bên cạnh.

“Nào, mở miệng!” Phương Mẫn không nhìn được nhất là người khác ân ái trước mặt mình, mặc dù, người ta là vô tâm, cô nàng quay đầu, dùng âm thanh mị hoặc, đến cạnh Vạn Thành, cô cũng muốn đút cho cậu ăn.

Vạn Thành tay đang thái con mực trơn bóng, bởi vì thái chưa quen tay, đang lúc con d.a.o bị lệch đi, thấy Phương Mẫn ân cần đút thức ăn, vội vàng buông cây d.a.o trong tay ra, thò đầu đón lấy miếng thịt nóng hổi, chịu đựng không để con mắt trợn ra, ra sức chớp mắt, cương quyết nuốt miếng thịt, cố không chảy nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-145.html.]

“Em, em ăn đi! Anh còn chưa đói bụng, em ăn trước đi!” Vạn Thành vất vả lắm mới nuốt được miếng thịt xuống, vội vàng cười nói với Phương Mẫn đang muốn đút tiếp.

Phương Mẫn nhìn miếng thịt ngon trước mắt mình, suy nghĩ một chút, giọng nói khôi phục lại như bình thường “Được rồi, em ăn trước!”

Cố Hàm Ninh một miếng, Triệu Thừa Dư một miếng từ từ lấp đần dạ dày, nhìn Vạn Thành và Phương Mẫn thì thầm cười.

Hai người này, phong cách thì hoàn toàn khác nhau, vậy mà ở cạnh nhau lại hài hòa như thế, thật sự thú vị!

Mỗi cặp đôi đều không giống nhau, mỗi người đều có tình yêu tuyệt vời của riêng mình! Chỉ cần tâm hồn thỏa mãn, sẽ không cần thấy hâm mộ!

Để lúc xuống núi khỏi phải mang nặng, lại không vứt đồ đi, sau khi cho những nhóm mang thiếu đồ ăn một ít, thức ăn còn lại đều ở trong bụng bốn người.

Đến phút cuối, bốn người ăn bụng tròn vo, quyết định đi bộ để tiêu thức ăn, đêm thu gió núi thổi nhè nhẹ, nắm tay người yêu, thời gian trôi qua thật yên tĩnh, chỉ cần như thế.

Lúc trở về nhà khách đã 9:30, leo núi cả một ngày, phần lớn mọi người đều sớm đi ngủ. Bốn người Cố Hàm Ninh đi ra khỏi thang máy, đi nhẹ nhàng đến cửa phòng, lúc đi đến cửa phòng, Phương Mẫn quay đầu cười đưa chìa khóa.

“Này, cho cậu. Ngủ đi, mai còn đi nữa!” Vừa nói vừa cười, kéo Vạn Thành đang đỏ mặt đi qua phòng của các cô, đi về phía trước.

Cố Hàm Ninh cười vẫy tay chào bọn họ, lúc quay đầu thì thấy Triệu Thừa Dư đang nhướn mày, khóe môi cong lên, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Thì ra hai người đã sớm bàn bạc, anh còn không hiểu tại sao Vạn Thành lại đỏ mặt, còn nóng đến mức như thế, thì ra là trong lòng cậu ta đã nóng rồi…”

Hơi thở ấm áp phả bên tai Cố Hàm Ninh, có chút ngứa, cô rụt đầu cười, bước nhanh đến cửa, vừa mở cửa ra, vừa quay đầu cười híp mắt nói: “Ừ, thật ra em thì không sao hết, nếu như anh thích ở một phòng cùng Vạn Thành thì bây giờ đổi lại vẫn còn kịp.”

Nói xong nhanh chóng mở cửa chạy vào, vừa đến cửa phòng tắm thì tay bị kéo lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...