Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 208

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nào. Vì tình nghĩa cùng trường bốn năm của chúng ta. Cạn chén!” Lớp trưởng là nữ sinh, bí thư là nam sinh, nam nữ phối hợp, làm việc không mệt, đây là khuôn mẫu của rất nhiều lớp, đáng tiếc bí thư lớp bọn họ tuy giới tính là nam, nhưng da trắng nõn, uống rượu vào, mặt đỏ ửng lên, còn giống con gái hơn mấy nữ sinh phóng khoáng.

“Ôn Thiên Lam, dứt khoát đi, có một chén rượu, nhăn nhó uống một ngụm bỏ lại một nửa như cậu còn ra thể thống gì!” Thịnh Mạn Mạn uống rất hăng, trong chốc lát không ai cạn chén với cô thì kêu gào ăn uống, nhìn thấy cái miệng nhỏ của Ôn Thiên Lam khi uống rượu, liền trừng mắt.

“Mình không uống được rượu.” Ôn Thiên Lam lập tức đỏ bừng mặt lên, ấp úng nói.

“Uống say, chị đây sẽ đỡ cậu về!” Thịnh Mạn Mạn mãnh mẽ vỗ ngực, “Cậu cứ yên tâm mà uống! Nhìn bộ dáng cậu uống rượu, làm mình sốt ruột muốn chết.”

Cố Hàm Ninh bật cười, nhấp nháp một ngụm bia nhỏ, tươi cười nhìn Thịnh Mạn Mạn đùa giỡn chàng trai đàng hoàng kia.

Thích Kỳ nhìn Thịnh Mạn Mạn nhíu mày, há miệng, nhưng khi Ôn Thiên Lam cau mày, ngửa đầu uống cạn ly rượu, ngẩn ngơ, sau đó ngậm miệng.

“Khụ khụ, khụ khụ....” Thịnh Mạn Mạn cười phá lên, đi đến, dùng sức vỗ lưng của Ôn Thiên Lam: “Giỏi lắm, không hổ là bí thư của chúng ta! Đàn ông!”

Bị Thịnh Mạn Mạn làm ầm ĩ, tất cả mọi người cũng sôi động hẳn lên, mà Ôn Thiên Lam cũng xui xẻo.

“Ôn Thiên Lam, cậu đại diện bàn số một, chỗ bọn mình cũng không thể bỏ lại rượu nha.”

Cố Hàm Ninh không cần quay đầu lại, chỉ nhìn dáng dấp Thịnh Mạn Mạn đang rất vui vẻ là biết bộ dạng cụm ly ngốc nghếch của Ôn Thiên Lam chọc cô ấy cười rồi.

Trong lớp, cô không thân thiết với nhiều bạn, trước kia cô không biết, lớp trưởng Thích Kỳ dáng vẻ nghiêm túc thì ra là một cô gái đơn thuần, cũng không biết Ôn Thiên Lam nhìn như có tính cách mềm mại cũng sẽ có lúc thể hiện ra khí phách đàn ông, tuy rằng vẫn hơi khó khăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-208.html.]

Thời đại học, cái tên cứng nhắc trong trí nhớ của cô thì ra lại sống động đáng yêu như vậy.

Cố Hàm Ninh vừa cười vừa nhấp thêm một ngụm bia, khi ngẩng đầu lên thì thấy sắc mặt nhợt nhạt của Bạch Vũ Hân cũng có thêm vài phần hồng hào, nhìn các bạn học đang náo nhiệt mà mím môi cười, giống như đã lột bỏ nút thắt trong lòng, khôi phục lại sự hoạt bát mà người con gái tuổi này nên có.

Bạch Vũ Hân, tôi không hận cậu cũng như Cao Thần, tôi chỉ muốn quên đi kiếp trước. Kiếp này, các người sống cũng không tốt, mà tôi, rất rất tốt !

Tuy rằng không phải là lần đầu tiên mặc áo cưới màu trắng nhưng Cố Hàm Ninh vẫn hồi hộp tim đập rộn lên, cô nghiêng đầu nhìn người bên cạnh có ánh mắt nghiêm túc, lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y mình đổ mồ hôi nhưng ánh mắt nhìn mình lại sáng ngời hơn, nóng rực hơn so với bình thường khiến cô dần đỏ ửng mặt. Cố Hàm Ninh không khỏi nở nụ cười, có anh làm bạn, hình như cũng không hồi hộp như vậy.

Hôn lễ của người Trung Quốc trước giờ luôn rất rườm rà, cởi ra mặc vào mấy bộ lễ phục, chân ít đi giày cao gót hơi nhức mỏi khiến cô cũng không biết nên đi đường thế nào rồi. Lớp trang điểm trên mặt hầu như đã che đi màu da vốn có của cô, sau khi toát mồ hôi cứ dính dính nhớp nhớp.

Mệt, về sau, toàn bộ hồi hộp, chờ mong, hưng phấn đều bị cái mệt lấn át, cuối cùng cô thấy vừa mệt vừa đói cộng thêm khuôn mặt đã cứng ngắc vì cười. Cô muốn đơn giản, cha mẹ muốn long trọng, cuối cùng Triệu Thừa Dư chỉ có thể cân nhắc chọn lọc làm sao vừa đơn giản vừa long trọng.

Lễ nghi gần giống y như nhau lặp lại ở hai bên, buổi trưa là bữa tiệc cưới bên thân thích của Cố Hàm Ninh, buổi tối là tiệc cưới bên nhà họ Triệu. Đến mười một rưỡi đêm khi kết thúc tất cả trở lại phòng khách sạn, Cố Hàm Ninh cởi lễ phục, tẩy trang, rửa mặt qua loa liền ôm gối ngủ, Triệu Thừa Dư còn đang ở trong phòng tắm thì cô đã ngủ, trong m.ô.n.g lung cảm thấy có gì đó vừa mềm mại vừa thô ráp d.a.o động trên mặt, sau đó là xúc cảm ướt át như đôi môi, cuối cùng cô chỉ nhớ rõ mình bị kéo vào một lồng n.g.ự.c ấm áp, yên ổn ngủ say.

Cố Hàm Ninh đang ngủ mơ mơ màng màng, lại cảm giác được có cái gì đó ẩm ướt nong nóng dán lên cổ mình, cô hơi nhíu mày, phẩy tay, trở mình, tiếp tục ngủ.

“A.” Tiếng cười khẽ vang lên ở nơi rất gần, trái tim Cố Hàm Ninh thót lên, cô chậm rãi mở mắt ra đã thấy gương mặt tuấn tú tràn trề hưng phấn phía trên gương mặt mình, trên đó còn mang nụ cười nhàn nhạt, thuận thế cúi đầu nhẹ mổ.

“Chào buổi sáng, bà xã.”

Trên gương mặt anh tràn đầy ý cười trong trẻo, ánh mắt sáng quắc mang nhiệt độ có thể đốt cháy người khiến Cố Hàm Ninh từ từ đỏ mặt: “Chào buổi sáng, ông xã.”

“Đêm động phòng hoa chúc tối qua, một mình em ngủ thiếp đi, em nói nên bồi thường như thế nào?” Khóe môi Triệu Thừa Dư nhếch nhẹ, ánh mắt nóng rực vận sức chờ phát động, hai tay giữ sẵn cánh tay của Cố Hàm Ninh, đôi mắt như đang dò xét lãnh thổ hợp pháp của mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 208

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 208
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...