Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 209

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố Hàm Ninh sững lại, cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện toàn bộ cúc áo ngủ của mình đều đã bị cởi hết, chiếc quần ngủ vốn xem như là bảo thủ, lúc này cũng bị cởi xuống đến đầu gối… Cô lúng túng, không nghĩ mình lại ngủ sâu thế.

"Cái đó, còn chẳng phải là em mệt quá …" Cố Hàm Ninh nở một nụ cười ngọt ngào, có ý đồ xoa dịu tình hình hết sức căng thẳng này.

"Vậy bây giờ thì sao, nghỉ ngơi đủ chưa?" Triệu Thừa Dư cúi đầu gian nan di chuyển từ trên da thịt trắng nõn hơi nhô ra lên trên gương mặt Cố Hàm Ninh, lại cúi thấp xuống vài phần, hơi thở gấp gáp phả vào gương mặt Cố Hàm Ninh.

"Tạm được." Cố Hàm Ninh đỏ mặt, nuốt một ngụm nước bọt.

"Vậy anh bắt đầu đây ..."

Vừa dứt lời, trước mắt Cố Hàm Ninh tối sầm lại, Triệu Thừa Dư đã nhanh chóng cúi đầu che kín môi cô, làn môi ấm áp vội vã tìm kiếm, mang theo sự nhẫn nại nhàn nhạt.

Cố Hàm Ninh thấp giọng than nhẹ, ngoan ngoãn hé miệng, nửa khép mắt, nghênh đón sự thân mật vừa nóng bỏng vừa vội vàng. Thân thể vừa mềm mại vừa mịn màng dưới lòng bàn tay khiến Triệu Thừa Dư tiến đến đỉnh điểm của sự nhẫn nại, anh mở mắt ra, trượt xuống từng tấc từng tấc, đồng thời sử dụng cả tay và môi, khai phá bao nhiêu lãnh địa anh vẫn hằng chờ đợi!

...

Cố Hàm Ninh nghĩ, cô thật đánh giá thấp thể lực của đàn ông cấm dục thời gian dài rồi. Khi cô lần nữa chìm đắm trong cái ôm nóng bỏng mà quyến luyến, đầu óc mụ mị, chỉ có thể nhân lúc tạm nghỉ mà nhẹ giọng nhắc nhở: "Ba mẹ, còn, còn đang chờ..." Một câu nói đứt quãng này rất nhanh đã bị môi lưỡi của Triệu Thừa Dư quấn quýt, rốt cuộc không thốt ra được nữa.

...

Chờ đến Cố Hàm Ninh eo đau lưng mỏi đi ra khỏi phòng tắm, Triệu Thừa Dư với mái tóc ẩm ướt đang đứng ở cạnh giường, sửa sang quần áo, thấy Cố Hàm Ninh, lập tức nở nụ cười thật tươi: "Mau lên, sắp mười rưỡi rồi."

Cố Hàm Ninh khựng lại, đỏ mặt nhìn chằm chằm Triệu Thừa Dư, vô cùng tức giận: "Cũng không phải là em ỳ ra không thức dậy!"

"Ừ, một mình anh cũng không ỳ được." Triệu Thừa Dư cười toe toét, nhìn mấy dấu hồng trên n.g.ự.c Cố Hàm Ninh, ý cười trong mắt càng thêm đậm, "Chậc, thật không tệ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-209.html.]

Không tệ cái gì? ! Cố Hàm Ninh không mở miệng, chỉ dùng ánh mắt hung dữ đáp lễ.

Khi hai người trở về nhà họ Cố đã là mười một giờ, đập vào mắt là gương mặt tươi tắn của cha mẹ mình, nhất là mẹ cô tươi cười rồi đột nhiên nghiêm túc nói: "Có thể ăn cơm trưa rồi." Cố Hàm Ninh không khỏi đỏ bừng mặt rồi.

Ngày hôm sau lại mặt, Cố Hàm Ninh yên ổn ăn trưa ở nhà, ngủ trưa thật đẫy, ăn tối xong mới trở về nhà họ Triệu. Bởi hai nhà cách nhau rất gần cho nên hai người nắm tay nhau đi bộ về.

Nhà riêng của bọn họ phải đến cuối năm mới bàn giao cho nên đơn giản bố trí một phòng tân hôn ở tầng ba nhà họ Triệu, bọn họ đều không quan trọng lắm, dù sao không lâu nữa họ lại phải quay lại trường học rồi.

Vừa nghĩ tới căn phòng đôi yên tĩnh không có cha mẹ, khi trở về trường học, Triệu Thừa Dư liền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, hận không thể khai giảng luôn ngày mai, không phải, là vào ngay lúc này. Ai, đáng tiếc a, còn rất nhiều ngày đấy.

Suy cho cùng chiếm được ưu thế địa lý, Triệu Thừa Dư đã sớm xin căn phòng đôi cho vợ chồng rồi, chỉ tiêu hữu hạn, đến lúc gì mà không đến lượt, muốn khóc cũng không kịp. Thật ra thuê nhà bên ngoài cũng không phải không được nhưng Cố Hàm Ninh thích ở trong trường, thẳng thừng bác bỏ đề nghị này.

"Hơi lạnh, mau về nhà đi." Triệu Thừa Dư ho nhẹ một tiếng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Hàm Ninh.

"Lạnh gì? Không phải rất dễ chịu sao." Cố Hàm Ninh ngẩng đầu nghi ngờ nhìn Triệu Thừa Dư, lọt vào ánh mắt sáng ngời lại nóng rực, đáy lòng cô nhảy dựng, dường như không có việc gì vội vàng quay đầu lại, tự dưng khàn giọng đi mấy phần: "Đi từ từ cũng được, cũng không gấp."

"Quả thật hơi gấp." Triệu Thừa Dư nhìn chằm chằm màu hồng nhạt trên gương mặt của Cố Hàm Ninh mà cả ngọn đèn đường lờ mờ cũng không che hết được, lập tức tâm trì thần đãng (gần giống cụm mất hồn mất vía), chỉ cảm thấy đoạn đường về nhà trong mấy phút, thế mà dài đến mức khiến anh mất kiên nhẫn, dứt khoát dang tay ôm Cố Hàm Ninh bước nhanh về nhà mình.

"Đã về rồi à."

Nôn nóng đi vào, nháy mắt bị giọng nói nhẹ nhàng tạt nước lạnh, Triệu Thừa Dư nhìn cha mẹ đang xem ti vi trong phòng khách, khẽ gật đầu, khựng tay đang ôm eo Cố Hàm Ninh lại, khó xử không biết nên lập tức lên tầng, hay là ngồi xuống nói mấy câu với cha mẹ.

"Ba, mẹ." Cố Hàm Ninh mím môi cười trộm, giãy khỏi tay Triệu Thừa Dư, cứ thế ngồi trên ghế sô pha, ngẩng đầu hướng về phía Triệu Thừa Dư chớp mắt vài cái.

Triệu Thừa Dư bật cười, khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ đi qua ngồi xuống bên cạnh Cố Hàm Ninh, cùng ngồi xem ti vi với cha mẹ một lát.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 209

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 209
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...