Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Người Luôn Ở Bên Em

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nụ cười của Xa Hà Văn hơi phai nhạt, gật đầu với Cố Hàm Ninh hỏi: “Chào bạn.”

Cố Hàm Ninh mím môi cười, trả lời: “Chào bạn.”

Chờ đến khi bọn họ ngồi xuống hàng ghế trước mặt, Cố Hàm Ninh quay đầu, cười như không cười liếc mắt nhìn vẻ mặt tối tăm của Triệu Thừa Dư, trong bụng lại không ngừng cười đến vui vẻ.

Cho nên nói, người không thể có lòng làm chuyện xấu, nhìn xem, ông trời cũng không đồng ý đâu!

Triệu Thừa Dư tự nhiên xem hiểu ánh mắt cười nhạo của Cố Hàm Ninh, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc mấy phần.

“Triệu Thừa Dư, ví dụ mà thầy giáo Trình giảng hôm trước, nhiều chỗ mình nghe không hiểu, cậu còn nhớ không?” Xa Hà Văn quay đầu, cười yếu ớt nhẹ giọng hỏi.

“Ừ.” Triệu Thừa Dư cúi đầu, nhẹ nhàng phát âm, đáy lòng âm thầm ảo não.

Cái phòng học này bình thường không ai tới, thế nào hôm nay lại hấp dẫn như vậy? Người này, ừ, rốt cuộc bí thứ gì đó, thấy có người ở, thì không thể đi chọn một phòng học khác sao?

“Có thật không? Thật tốt quá! Vế sau phương trình đó thì phải viết thế nào a?” ánh mắt Xa Hà Văn sáng lên, nụ cười trên mặt bất tri bất giác lớn hơn.

“Không nhớ rõ.” Triệu Thừa Dư không ngẩng đầu, giọng nói cứng nhắc lãnh nhạt trả lời, căn bản không nghe ra sự vui mừng trong giọng nói của đối phương, mày nhíu lại quá đỗi, đáy lòng nghiêm túc suy tính: có nên lập tức lôi kéo Cố Hàm Ninh đứng dậy, đổi cái phòng học hay không?

Nụ cười trên mặt Xa Hà Văn vụt tắt, ấp úng nói: “Nga, cậu đang xem tiếng Anh à? Không lâu nữa là tới cuộc thi cấp bốn, nhưng mà cơ sở tiéng Anh của cậu tốt như vậy, nhất định có thể đỗ.”

“Ừ.” Triệu Thừa Dư cau mày, căn bản cũng không để ý đối phương đang cố gắng muốn kéo dài đề tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-luon-o-ben-em/chuong-116.html.]

Cố Hàm Ninh cúi đầu, giống như hết sức chăm chú vào quyển sách trên bàn, trong lòng lại âm thầm bật cười.

Mỗi người bọn họ mượn một quyển tiểu thuyết nguyên tác bằng tiếng Anh từ thư viện g.i.ế.c thời gian, giờ phút này đang bày trên bàn, nhưng một trang cũng chưa lật.

Cô hơi hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Triệu Thừa Dư đang nghiêm mặt, quay đầu trở lại, cắn môi dưới cúi đầu che lại đôi môi đang nhếch lên, tay trái lặng lẽ trượt, từ trên chân mình, chậm rãi đến trên đùi bên cạnh.

Cô và Triệu Thừa Dư vốn là mệnh ai nấy ngồi, khi ngón tay cô mò lên bắp đùi Triệu Thừa Dư, rõ ràng cảm giác được cậu khẽ run. Chờ đến ngón tay của cô chuyển đến ngay giữa, càng có thể cảm giác được cơ thể cậu căng cứng. Cô không có quay đầu, ngón tay lục lọi kéo khoá xuống, ngón tay khều nhẹ, liền chui vào dưới lớp vải dệt thứ nhất. Không bao lâu, ngón tay của cô rất nhanh lại đẩy một lớp vải dệt khác phía dưới ra, đầu ngón tay hơi lạnh trực tiếp chạm vào cái gì đó lớn mạnh nóng rực!

Từ lúc Cố Hàm Ninh đưa tay đến trên đùi cậu, Triệu Thừa Dư liền bắt đầu không thể tập trung, càng về sau, căn bản chỉ cảm thấy đầu óc nóng lên, căn bản là không nghe được rốt cuộc vị bạn học phía trước đang nói cái gì. Các giác quan toàn thân cậu đều tập trung vào trên bàn tay thon kia, hơi lạnh vừa tiếp xúc, lại làm cho toàn thân cậu nóng lên, yết hầu di chuyển trên dưới, cực lực đè nén hơi thở gấp từ đáy lòng dâng lên!

Cho đến khi tay Cố Hàm Ninh cầm thật chặt cái nóng rực của cậu trong không gian nhỏ hẹp, di chuyển lên xuống nhẹ nhàng thong thả, sự tê dại xông lên từ bụng dưới khiến cậu không nén được khó chịu khẽ thở hổn hển một tiếng.

“Triệu Thừa Dư? Cậu làm sao vậy? Cậu không thoải mái sao?”

Bên tai truyền đến giọng nói quan tâm của bạn học không quen, nhưng điều cậu muốn làm thực tế là, làm cho cô nàng và bạn của cô lập tức cút đi!

Đối phương đương nhiên không nghe được tiếng lòng của cậu, Triệu Thừa Dư gần như là lập tức sa sầm mặt, trong tiếng cười vô thành của Cố Hàm Ninh, một tay nắm tay Cố Hàm Ninh đang gây chuyện, cứng rắn lại cực kỳ mất mát kéo nó ra, kéo khóa lên, sau đó nhanh chóng nhét toàn bộ sách của mình và Cố Hàm Ninh vào trong túi, lôi kéo tay Cố Hàm Ninh, không nói một tiếng dắt cô đi ra ngoài!

Xa Hà Văn giật mình sững sờ cửa phòng học vẫn còn đang động đậy phía trước, cắn môi dưới, hơi trắng bệch.

Triệu Thừa Dư gần như là nghiến răng nghiến lợi cầm điện thoại ra, gọi điện thoại về phòng ngủ, sau khi nghe tiếng tút dài vì không có người nghe máy, chân bước càng dài, quay đầu nhìn Cố Hàm Ninh không cố kỵ gì lên tiếng cười lớn, mặt tối sầm, thở hổn hển, tay cầm thật chặt.

“Cố Hàm Ninh!” Triệu Thừa Dư đè nén thấp giọng nói, hơi nóng trong lòng quay cuồng, hận không thể lập tức bước vào phòng ngủ.

Lần đầu tiên, cậu phát hiện, thì ra tòa nhà thông tin cách phòng ngủ của cậu, lại là xa xôi như vậy!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Người Luôn Ở Bên Em
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...