Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tri phủ định kế thăm tặc nhân

Tế Công khéo bắt Hoa Vân Long

Trấn sơn báo Điền Quốc Bổn nghe có quan Tri phủ đến thăm, lập tức đi ra

nghênh tiếp. Ra đến ngoài cổng thấy quan Tri phủ ngồi trên một chiếc

kiệu lớn có đông quan nhơn tùy tùng. Điến Quốc Bổn bước tới trước kiệu,

nói:

- Công tổ đại nhơn giá lâm, thảo dân Điền Quốc Bổn nghinh tiếp chậm trễ, mong đại nhân thứ tội cho!

Quan Tri phủ Trương Hữu Đức lập tức bảo hạ kiệu và khoát rèm bước xuống, nói:

- Đã lâu ngưỡng mộ đại danh của Điền viên ngoại, hôm nay mới được hân hạnh gặp gỡ. Viên ngoại cần gì phải khiêm nhường thái quá!

- Xin rước đại nhân vào.

Quan Tri phủ đi vào bên trong, Tế Điên cũng chen đi theo sau, còn các vị Ban đầu đều đứng ở ngoài cổng. Tế Điên cùng quan Tri phủ vào đến đại sảnh,

Điền Quốc Bổn nói:

- Xin rước đại nhân ngồi.

Quan Tri phủ

ngồi xuống xong, Điến Quốc Bổn không tị hiềm, cũng ngồi xuống và sai bảo thủ hạ dâng trà tiếp đãi. Điền Quốc bổn nói:

- Hôm nay đại nhân giá lâm có điều chi sai bảo chăng?

Quan Tri phủ đáp:

- Bản phủ đã lâu nghe danh viên ngoại, hôm nay đặc biệt đến viếng thăm để chuyện trò một bữa!

Đang nói tới đó, thấy Tế Điên đứng ở phía sau quan Tri phủ dực mình vào giá

quạt, hai mắt lim dim dường như muốn ngủ, Điền Quốc Bổn nói:

- Vị quản gia của đại nhân chắc hồi hôm thức khuya nên thân thể mỏi mệt, vậy có thể ra bên ngoài nghỉ ngơi một lát!

Tế Điên mượn câu nói ấy, mở mắt đi ra ngoài, quan Tri phủ cũng không ngăn

lại. Tế Điên đi ra khỏi đại sảnh, thẳng đến hoa viên, tới chỗ cửa nghách ghé mắt nhìn, bên trong hoa viên rất ngăn nắp, nhà mát giải lao, gác

nhà thủy tạ đầy đủ, lại có ba gian hoa sảnh ở phía Bắc. Càn khôn đạo thử Hoa Vân Long đang đứng trước hoa sảnh nhìn về phía cửa nghách. Thật ra

tên giặc này đang ngồi trước bàn tiệc trong hoa sảnh, vì lo lắng nên

uống rượu không vô, sau cùng, trong lòng hồi hộp, hắn không biết quan

Tri phủ vô cớ đến thăm là có ý gì! Hắn nghĩ: "Phải chăng là ông ấy đến

bắt tả" Càng nghĩ càng lo sợ, hắn đứng dậy bước ra hoa sảnh nhìn về cửa

ngách. Thấy Tế Điên trong y phục Ban đầu, mặt mũi đã rửa sạch sẽ, Hoa

Vân Long nhìn không ra, bèn gật đầu kêu Tế Điên lại, định hỏi xem quan

Tri phủ đến với bao nhiêu người và đến với mục đích chị Hoa Vân Long

kêu:

- Nhị gia ơi! Lại đây.

Tế Điên cũng không thèm nói.

Hoa Vân Long lại nghĩ: "Thằng cha này không điếc chắc là câm", tức giận

không thèm kêu nữa, bỏ vào trong hoa sảnh. Tế Điên bước theo, đến trước

cửa hoa sảnh, lấy hai tay chặn cửa, nói:

- Này Hoa Vân Long! Mi chạy đằng nào cho biết!

Hoa Vân Long nghe nói đúng là tiếng của Tế Điên, hắn sợ đến nỗi hồn bất phụ thể, nói:

- Sư phó ơi! Lão nhân gia sao cứ theo bắt tôi hoài vậy?

- Ta không định bắt mi! Nếu muốn bắt mi, thì ta tóm mi ở trong vách đôi

của Mã Tịnh tại Tiểu Nguyệt Đồn kia đấy! Còn ở Bồng Lai quán, khi Lục

Thông túm chặt chân mi lại, ta cũng bắt được nữa cơ mà!

Hoa Vân Long nghĩ bụng: "Phải đấy! Bây giờ sao lại bắt mình?". Tế Điên nói:

- Điền Quốc Bổn đưa thơ đến nha môn Tri phủ kêu ta đến bắt mi.

Hoa Vân Long nghe nói nổi giận:

- Được! thằng chó đẻ Điến Quốc Bổn thiệt là lòng người dạ thú mà!

Tế Điên nói:

- Mi tới số rồi!

Liền lấy tay chỉ một cái, dùng định thân pháp giữ cứng Hoa Vân Long lại,

đoạn trở ra ngoài, đến cổng hai, kêu Sài Nguyên Lộc và Đỗ Chấn Anh vào

hoa viên. Rồi nói:

- Hoa Vân Long đây nè, vô bắt đi. Mấy ông trói cho kỹ nhé!

Sài, Đỗ hai người mừng như bắt được vàng, chạy vào hoa sảnh thấy đúng là Hoa Vân Long, bèn rút dây sắt trói nghiến hắn lại. Tế Điên thò tay vào bọc

Hoa Vân Long móc ra, đúng là vòng bạch ngọc trong suốt lung linh kỳ ảo

và mão phụng quan gắn 13 hột châu, đem giao cho Sài Nguyên Lộc. Tế Điên

nói:

- Hãy đưa nó ra bắt Điền Quốc Bổn luôn!

Điền Quốc Bổn vốn là tên đại bợm, ngồi không chia của ở Tây Xuyên. Hắn thấy mình vàng bạc đã đầy đủ, mà bọn lục lâm thủ hạ ra bên ngoài gây án cũng nhiều,

hắn sợ e một người phạm án gây liên lụy đến anh em, trong đó có hắn, bèn dắt díu quyến thuộc trốn đến phủ Khúc Châu ở ẩn. Trong tay hắn có sẵn

của tiền, bèn mua đất sắm nhà, cùng với Khưu Thành và Dương Khánh ẩn

tích tại đây. Trước kia hắn cũng đóng vai thường dân tuân giữ luật pháp, về sau, nhân anh em của Tần Thừa tướng là Hoa thái tuế Vương Thắng Tiên đến phủ này. Điến Quốc Bổn đến ra mắt Vương Thắng Tiên, trước khi đi,

dọ hỏi những người giữ cửa xem Vương Thắng Tiên ưa thích những đồ vật

chị Thấy Thắng Tiên đối với các loại cổ ngoạn, tự họa, vàng ngọc đều

không ưa thích, chỉ khoái có gái đẹp, Điền Quôc Bổn bèn nghĩ ra một kế

"Mỹ nữ yên phấn". Hắn bỏ ra ba ngàn lượng bạc mua một nàng ca kỹ mười

phần xinh đẹp tên là Ngọc Lan. Điền Quốc Bổn kêu Ngọc Lan đến bảo:

- Này Ngọc Lan! Ta định đưa nàng đến chỗ này là gả nàng cho em Tần Thừa tướng, không biết ý nàng như thế nào?

- Viên ngoại có điều chi xin cứ dạy bảo cho!

- Ngày mai ta mời Vương Thắng Tiên đến nhà dùng cơm, nàng trang điểm với

những dồ trang phục người nhà, cố ý đến đại sảnh tìm ta để Vương Thắng

Tiên nhìn thấy nàng. Ông ấy nếu có hỏi, ta sẽ nói nàng là em gái ta đang thời kỳ góa bụa. Nếu ông muốn, ta sẽ gả nàng cho ông ấy, nàng nhờ đó

cũng được hưởng vinh hoa, giàu sang gấp nhiều lần hơn ở đây. Phần ta

cũng được tiếng quan hệ bà con.

Ngọc Lan gật đầu đồng ý. Hôm sau, Điến Quốc Bổn mời Vương Thắng Tiên đến dùng cơm, lúc đang uống rượu

chuyện trò nơi đại sảnh, thì Ngọc Lan trang điểm thật khéo, bước đến cửa đại sảnh hỏi:

- Viên ngoại có trong này không?

Nói rồi vén rèm ra, cố ý nói:

- Ối chào! Mấy con a đầu này thiệt dễ ghét! Trong nhà có khách mà không báo cho ta biết.

Nói rồi mắt hạnh liếc ngang, liếc Vương Thắng Tiên một cái rồi bỏ rèm xuống trở về nhà sau. Vương Thắng Tiên lúc đó hai mắt ngó chăm chăm, mới hỏi:

- Này Điến viên ngoại! Người mới ra đó là ai vậy?

Điền Quốc Bổn cố ý đằng hắng một tiếng, nói:

- Cô ấy là em tôi, mới đến chưa đầy một tháng. Tội nghiệp, chồng đã quá cố. Hiện giờ đang ở chơi trong nhà tôi.

- Viên ngoại sao không tìm mối gả cô ấy đi?

- Chưa gặp người hợp ý nên tôi cũng không dám đề nghị.

Vương Thắng Tiên cũng không tiện hỏi tiếp, ăn uống xong cáo từ ra về. Về đến công quán, Vương Thắng Tiên nói với mọi người:

- Từ khi sanh ra đến nay, ta chưa gặp người nào đẹp! Hôm nay đến nhà Điến Quốc Bổn, thấy em gái ông ta, thật là Tây Thi tái thế!

Gia nhân là Vương Hoài trung nói:

- Thưa Thái tuế! Để tôi đi nói với Điền viên ngoại làm mai cho cô ấy tục huyền với lão gia, đại khái là được thôi!

Vương Thắng Tiên nói:

- Được! Ngươi nếu dàn xếp việc này ổn thỏa, ta thưởng cho ngươi 200 lượng.

- Lão gia nhớ lời là được rồi!

Nói xong, Vương Hoài Trung lập tức đến nhà Điến Quốc Bổn đưa ra việc cầu

thân của Vương Thắng Tiên. Điền Quốc Bổn cũng mừng vì đúng với điều mong muốn, bèn đem Ngọc lan gả cho Vương Thắng Tiên. Sau việc đó, Điền Quốc

Bổn ỷ thế kết thân với em Tần Thừa tướng mà kết giao với quan trưởng,

làm đảo lộn nha môn, lật lọng công lý, tung hoành đủ kiểu. Quan Tri phủ

tiền nhiệm là người thanh liêm, không hợp với hắn, nên hắn gởi một phong thơ cho Vương Thắng Tiên, Vương Thắng Tiên vào gặp Tần Thừa tướng tâu

rồi thế nào mà quan Tri phủ bị điều đi nơi khác. Quan Tri phủ Trương Hữu Đức này lại cũng không hợp với hắn. Hắn lại gởi cho Vương Thắng Tiên

một phong thợ Vương Thắng Tiên lại đến ra mắt Thừa tướng, Thừa tướng

hỏi:

- Thân thích của chú là thế nào vậy? Mệnh quan của Hoàng thượng đều không hợp với hắn tả Đâu có thể cho hắn điều khiển được!

Vương Thắng Tiên bị tắc nghẹn không trả lời được, bèn viết thư hồi âm cho

Điền Quốc Bổn, bảo hãy tra xét những cái không hay của quan Tri phủ gởi

về rồi sẽ giúp hắn sau. Điền Quốc Bổn lần trước báo cáo là có hầm ngầm,

lần này lại phái Khưu Thành đem treo đầu người, định cho quan Tri phủ

mất tiếng thanh liêm. Nào ngờ: "Lưới trời lồng lộng, thưa mà không lọt!" đối với tên giặc tội ác tầy trời. Hôm nay, đương ngồi trong đại sảnh

tiếp chuyện quan Tri phủ, thấy hai vị Ban đầu Sài, Đỗ trói Hoa vân Long

đi với Tế Điên tới đại sảnh, Điến Quốc Bổn nổi giận mắng lớn:

- Kẻ nào cả gan dám ở trong nhà ta biện án hử?

Tên giặc đứng rột dậy, định rút dao động thủ. Tế Điên lấy tay chỉ một cái,

trồng cứng Điến Quốc Bổn lại. Lưu Xuân Thái bước tới rút dây sắt trói

nghiến tên giặc. Kê tử nhãn Khưu Thành, Kim sí điêu Dương Khánh nghe

tiếng chộn rộn, nhảy ra rút dao chống cự, bị Tế Điên dùng phép định thân trồng cứng và sai trói lại tất cả.

Quan Tri phủ ra lệnh trở về

nha môn. Lập tức bọn giặc bị áp giải về đến phủ đường. Quan tri phủ

thăng đường, truyền đem những đơn tố cáo ra trình. Giây lát có hơn 20

người đưa đơn tố cáo Điến Quốc Bổn, có người tố cáo hắn cướp giựt vợ

con, có người tố cáo hắn cho vay siết ruộng đất, và nhiếu tội ác khác.

Ngay lúc đó, quan huyện Tây An sai người mời Tế Điên về nha môn uống

rượu. Sau khi Tế Điên đi rồi, quan tri phủ lần lượt hỏi cung các tên

giặc và tạm giam lại đó chờ Tế Điên về sẽ giải đi. Lúc đó, trên đường

phố phủ Khúc Châu, mọi người đều xôn xao bàn tán tin đồn Tế Công ở chùa

Linh Ẩn bắt được Hoa Vân Long, Điền Quốc Bổn, nhị thái gia và tam thái

gia rồi. Tin đồn này lan ra làm kinh động đến hai tên giang dương đại

đạo, một người tên là Truy vân yến tử Diêu Điện Quang, một người tên là

Qúa độ lưu tinh Lôi Thiên Hóa. Hai tên giặc này ở trong nhóm 36 người

bạn kết nghĩa tại huyện Ngọc sơn, lúc này đang ở phủ Khúc Châu, nghe tin Hoa Vân Long bị Tế Điên Hòa thượng bắt đưa về nha môn Tri phủ, Diêu

Điện Quang nói:

- Này Lôi hiền đệ! Chúng ta là bạn kết nghĩa với

Hoa Vân Long, chẳng biết tin này thì thôi, còn đã biết, chẳng lẽ chúng

ta làm ngở Chúng ta hoặc là phá lao cướp ngực, hoặc là giết Tế Điên Hòa

thượng để báo cừu cho Hoa nhị đệ rồi tìm cách cứu Hoa Vân Long ra.

Lôi Thiên Hóa nói:

- Huynh trưởng nói có lý đấy! Chúng mình hãy đi dò xét thử!

Hai người từ trong khách điềm đi ra, tản bộ trên đường phố. Lúc bấy giờ

chiều tối, đã lên đèn, họ thấy phía trước đi lại có hai người hầu đi

theo một ông Hòa thượng kiếc. người hầu nói:

- Bạch sư phó! Ngài có muốn uống rượu không?

- Ta không uống đâu! Ta chính là Tế Điên Hòa thượng bắt Hoa Vân Long đây. Nếu có ai không phục cứ ra đối đầu với ta!

Diêu Điên Quang nghe nói là Tế Điên Hòa thượng, bèn thò tay vào túi định rút dao ra báo cừu cho Hoa Vân Long.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...