Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 69

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Lượng rút dao

chạy theo tên trộm, thấy hắn ngoặt qua tiến về phía nhà lầu ở phía Bắc.

Trần Lượng chạy theo đến dòm qua kẹt cửa, thấy tên trộm đang ở trong nhà lui cui tháo cái thang rết đem lên phòng trên. Trần Lượng nhún mình

nhảy vào trong nhà. Nhà này gồm có ba gian Bắc phòng, tên trộm đang ở

gian phòng phía Đông đốt đèn. Trần Lượng đến bên cửa sổ xoi lỗ nhìn vào. Một cái lò sưởi ở cuối phòng trên đó kê một cái giường với mền gối đầy

đủ. Dưới đất là cái bàn bát tiên và tủ tiền với mấy chiếc ghế. Một chiếc đèn đang tỏa ánh sáng trên giường. Tên trộm ngồi trên lò sưởi móc tiền

ra đếm, gương mặt rạng rỡ! Hắn mở gói tiền ra, miệng nói lảm nhảm:

- Phần tiền này cất ở nhà, phần này mua đất, phần này để buôn bán.

Lẩm nhẩm một hồi rồi đem cất vào tủ. Lại lấy trong tủ ra 100 văn, xách bầu

đi mua rượu. Trần Lượng lật đật náu mình trên nóc nhà. Tiền Tâm Thắng

bước ra gài cửa lại, miệng cười ha hả vừa đi vừa hát, khi thì hát khúc

nhị hoàng, lúc thì hát theo điệu xàng xê mới, lòng vui không bút mực nào tả hết. Khi đến quán rượu, hắn nói:

- Vương chưởng quỹ! Đong cho tôi một bầu rượu đi!

Vị chưởng quỹ của quán rượu này là người Sơn Tây, người ta cứ gọi là lão

Tây. Trước kia Tiền Tâm Thắng thường uống rượu lận của lão Tây, đến

chiều tối đi mua rượu, lão Tây đến bên cửa, đứng cách vách bán rượu qua

lỗ nhỏ. Tiền Tâm Thắng mang theo hai bầu rượu giống nhau, trong đó có

một bầu nước lạnh, và đưa cái bầu không cho lão Tây đong rượu. Lão Tây

đong đầy rượu xong đưa cho Tiền Tâm Thắng. Tiền Tâm Thắng nói:

- Chưởng quỹ ghi sổ cho tôi thiếu nghe!

Lão Tây nói:

- Tôi không bán thiếu đâu!

- Ông không chịu bán tôi trả lại rượu cho ông nè!

Hắn lấy bầu nước lạnh đưa cho lão Tây. Lão Tây lấy bầu nước ấy trút vào

trong hũ rượu. Tiền Tâm Thắng đổi không mất tiền được bầu rượu đem về.

Lâu ngày chầy tháng, kiểu cũ làm hoài, lão Tây sinh nghi, vì mấy lúc sau này khách đều cho rằng rượu dở quá. Hôm đó, Tiền Tâm Thắng lại đến mua

rượu, đong rượu xong, Tiền tâm Thắng lại xin thiếu. Lão Tây không chịu

bán thiếu. Tiền Tâm Thắng nói:

- Ông không bán thiếu, tôi trả lại rượu cho ông nè!

Nói xong lại đem bầu nước đưa cho lão Tây. Lão Tây nếm thử: đúng là nước

lạnh, bèn bước ra níu Tiền Tâm Thắng lại, xem kỹ thì ra hắn có tới hai

cái bầu, lão Tây và Tiền Tâm Thắng gây gổ sanh ra ẩu đả. May có người

can mới thôi. Hôm nay Tiền Tâm Thắng lại xin mua rượu, lão Tây nói:

- Tiền tiên sinh, hôm nay lại đến mua rượu lận nữa phải không?

- Tôi đưa tiền trước cho ông đây! Ông đong cho tôi 100 tiền rượu.

Đong rượu xong, Tiền Tâm Thắng hớn hở quay về nhà. Hắn vừa về đến cửa, Trần

Lượng ở phía sau đưa tay thộp ngực kéo hắn lại. Lúc Tiền Tâm Thắng vừa

ra khỏi cửa, Trần Lượng vào nhà hắn, mở tủ lấy hết số bạc vừa cất, lại

lấy sạch 900 tiền còn lại trong tủ. Xong lại kéo chiếc mền bông, trên

giường châm lửa đốt, rồi lấy chiếc bàn dằn lên, đoạn ra ngoài chờ hắn.

Tiền Tâm Thắng vừa về đến cửa bị Trần lượng thộp ngực kề dao hăm:

- Mày la tao giết chết!

Tên trộm sợ quá không dám hé răng. Trần Lượng trói nghiến hắn lại, nhét dẻ vào mồm, kéo ra ngoài cửa, bảo:

- Ta là Dạ du thần, chuyên xét việc họa phước chốn nhân gian đây! Ngươi

trộm bạc nhà người ta, phải cho ngươi biết mùi báo ứng mới được.

Nói rồi bèn bỏ đi. Tiền Tâm Thắng chạy vào nhà xem: trong nhà khói bay mù

mịt. Tiền Tâm Thắng sợ quá mà không làm gì được, miệng bị nhét đầy không thể phát ra lời, muốn tri hô mà không hô được. Từ phía Đông đi lại hai

người tuần canh, một người cầm dùi, một người cầm thanh lạ người nọ nói:

- Ngõ hẻm này dễ sợ thiệt!

- Đừng hù tôi, tôi nhát gan lắm à!

Nói tới đó bỗng nghe tiếng "ớ". Hai tuần canh sợ quá, quay lưng định chạy. Một người nói:

- Chắc là ma đó!

Người kia gắt: Sợ cái gì?

Nói tới đó, bỗng nghe "ớ" một tiếng nữa. Người tuần canh bạo dạn chạy lạy

xem: thì ra là Tiền Tâm Thắng, chỉ phát ra bằng mũi, vì miệng bị nhét

cứng. Hắn kêu lên để người ta đến mở giùm hắn. Hai người tuần canh lúc

đó mới mở trói cho hắn, móc dẻ trong miệng hắn ra và hỏi:

- Tiền tiên sinh, ông bị ai trám miệng thế? Làm chúng tôi sợ hết hồn!

- Tôi gặp Dạ du thần rồi. Mời hai chú vào nhà tiếp tôi với.

Bọn họ vào trong nhà xem. Mền nệm đều bị ngún cháy. Họ lật đật dập tắt ngọn lửa sắp sửa bốc cao. Tiền Tâm Thắng mở tủ ra xem. Số bạc để vào hồi nãy không còn mà tiền có trước cũng bị mất sạch.

Sau khi lấy bạc ở

nhà Tiền Tâm Thắng, Trần Lượng trở về chỗ Lưu Vương thị, lén vào trong

nhà, banh tay tử thi của bà cụ để tiền vào hai tay cho nắm lại, rồi đến

bên bàn thờ gỡ bài vị ân công đi. Lại đến nhà trong kiếm cái bồn bể ném

xuống đất kêu loảng xoảng. Hai vợ chồng Lưu Vương thị nghe động giật

mình thức dậy đốt đèn lên xem thấy bà cụ hai tay đều cầm tiền. Vợ chồng

họ đang ngơ ngác bỗng nghe bên ngoài có tiếng nói lớn:

- Gia chủ hãy nghe đây! Ngày mai không được cúng bài vị của ân công nữa. Cúng nữa có đại họa đấy! Ta đi đây!

Nói xong câu đó, Lôi Minh, Trần Lượng phi thân lên nóc nhà thẳng đến Triệu

gia lầu. Vào đến hoa viên của Triệu gia lầu, ngấm ngầm thám dọ. Trong

viện lặng trang, không cả tiếng người nói, chó sủa. Hai người nhảy vào

bên trong, thẳng đến dưới lầu, phi thân lên lầu hướng về căn phòng có

ánh đèn. Đến bên cửa sổ, hai người thấm nước miếng xoi lỗ nhìn vào.

Phòng này trang trí thật là u nhã. Tựa vách tường phía Bắc một chiếc

giường tre sương phi điểm bông, trên giường mắc những màn lụa đắt tiền.

Ngay giữa phòng treo những giỏ hoa, trên đó trồng hoa lài, hoa dạ lý

hương thơm ngát. Trên giường mền chiếu rất sang trọng, hai bên hai cái

móc vàng chóe móc hai mí màn bằng đoạn màu xanh nhạt. Dựa tường bên Đông một cái bàn chân nhỏ, trên đó để một chậu pha lê trong đó có hai chú cá vàng nhạt mắt rồng đuôi phượng đang tung tang bơi lội. Trên bàn hai cái chuông vàng khánh ngọc đặt hai bên cây san hô cành xanh biếc lá trắng

phau. Góp phần sang trọng còn có mấy lọ đồ sứ đắt tiền. Dựa tường phía

Tây có chiếc bàn hình bán nguyệt, trên bàn đựng một tấm gương lớn, phía

trước bày những lọ phấn, dầu xức tóc, lược chải đầu đầy đủ mọi thứ điểm

trang của phụ nữ. Sát bên cửa sổ kê một chiếc bàn bát tiên. Trên khảm

một bàn cờ ngọc đen, hai bên có hai ghế dựa thái sự Trên bàn để đầy sách vở và để sẵn văn phòng tứ bửu: bút, nghiên, giấy, mực. Trên vách tường

đông treo một bức họa vẽ hình Phú quý mẫu đơn. Hai bên có hai hàng liễn

đối:

Gió trăng mỗi tháng bốn mươi lăm bữa mặc tình,

Rượu uống trăm năm ba vạn sáu ngàn ngày say khướt.

Trần Lượng quan sát hồi lâu thấy trong nhà chỉ có một người hầu, bèn trở lại cùng Lôi Minh xuống lầu, nói:

- Nhị ca, trên lầu này không có ai, bọn mình đi tới trước dọ xem sao!

Hai người dở thuật phi thiềm tẩu bích, cưỡng tường vượt mái như đi trên đất bằng, đi thẳng về phía trước. Viện phía này là nhà ba tầng, đầu tầng

một là khách sảnh với thư viện. Hai người lại lên tầng hai, bò trên mái

nhà sau nhìn xuống, thấy trước thềm treo đầy đèn bát giác, ở Bắc thượng

phòng ánh đèn sáng rỡ, nơi đó hai người trai đánh đàn hồ cầm, hai người

gái gảy đàn tỳ bà, vừa đàn vừa hát. Hôm nay là ngày lễ khánh thọ của

Triệu viên ngoại, ai nấy đều tất bật suốt ngày vì khách khứa đến chúc

mừng. Chiều tối, khách khứa lần lượt cáo từ. Lôi Minh, Trần Lượng quan

sát hồi lâu, Trần Lượng đề nghị:

- Nhị ca này, mình ra sau đợi họ đi. Nhà này hôm nay có tiệc mừng, phải chờ thân hữu về hết, cả nhà mới nghỉ ngơi được.

Hai người lại vượt tường chạy ra phía sau, ở trong bóng tối chờ đợi. Trống

điểm canh hai, bỗng từ phía trước ánh vạn đèn chói sáng, hai con a hoàn

tay xách đèn lồng, hai nàng hầu dìu một cô thiếu nữ. Lôi Minh, Trần

Lượng nhờ ánh đèn nhìn thấy rất rõ. Người thiếu nữ này thật là thiên

kiều bá mị, vẻ phong lưu. Có thơ khen rằng:

Theo gió hương bay ngào ngạt,

Dáng đi bách mị thiên kiều

Nét đẹp đan thanh khó vẽ

Vóc người trên dưới cân phân

Khoác ngoài áo lam vừa vặn

Thoa vàng cài lỏng tóc mai

Chiếc quạt cầm tay hờ hững

Môi son hé nở duyên cười.

Trần Lượng khen thầm: "Thật là tuyệt thế vô song. Từ đầu tới chân không chỗ

nào chê được". Phía sau cô này lại có hai đứa a hoàn dìu một thiếu nữ,

tuổi độ 18,19 lại càng mỹ miều hơn. Trang sức như thế nào, có lời khen

rằng:

Tóc mây đen thắm

Khéo vấn quanh đầu

Đũa ngọc đính cài búi tóc

Phụng bay trâm giắt tóc mai

Tươi tắn phù dung mặt đẹp

Má hồng mày liễu cong cong

Mắt hạnh thu ba lấp lánh

Mũi mật hài hòa má phính

Môi son hé lộ ngọc cười

Thân áo trăm hoa thêu nở rô.

Cánh sen lá tọa đoạn cung quần

Thắt lưng lồ lộ uyên ương đái

Xuyến đưa hương quyện nét cành tôn

Có phải hậu hoàng trong phái đẹp

Hay là tiên nữ lạc trần gian?

Trần Lượng xem thấy khen thầm là quá đẹp. Lại nhìn về phía sau cô nàng thấy

có hai đứa a hoàn dìu một cô nương khoảng 16,17 tuổi. Trần Lượng nhìn kỹ nàng này, quả thật:

Thiên nhiên rành rành sẵn đúc

Vượt xa thiếu nữ tầm thường

Mày nhỏ vút cong như xuân liễu

Mắt cong chứa đựng cả trời thu

Sóng mũi thẳng ngay trên miệng thắm

Hai tai lấp lánh ngọc làm hoa

Mặc áo lụa lam tay phỉ thúy

Bên trong lồ lộ áo hương xanh

Cung quần trăm nét thêu sen thắm

Bước đi đủng đỉnh dáng hao gầy

Mắt nhìn thu hút khôn dời bước

Tinh linh anh tú hội về đây!

Nét ngọc thiên tiên khôn sánh ví

Hằng Nga nguyệt điện kém vài phân.

Ba cô gái đang đi, một cô nói: Sao chị đụng em?

Cô kia nói: Tại chân em đạp chân chi đó mà.

Họ vừa nói vừa bước lên lầu cười khúc khích. Trần Lượng và Lôi Minh đến

bên cửa sổ ghé nhìn vào. Ba cô nương đều trút bỏ áo xiêm bên ngoài. Một

cô nói:

- Chị Ơi, chắc chị mệt lắm! Hôm nay là ngày sinh nhật của viên ngoại, khách khứa tới đông vầy làm sao rảnh tay được. Bây giờ bọn

mình phải nghỉ ngơi cho lại sức mới được.

Ba cô nương uống một

chum trà xong để nguyên áo lên giường thả màn xuống nằm ngủ. A hoàn cũng thổi tắt đèn lớn, rút sang phòng phía Tây ngơi nghỉ. Trần Lượng và Lôi

Minh vẫn ở trong bóng tối đợi chờ. Trống điểm canh ba, bỗng từ xa ba

bóng đen xuất hiện

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...