Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sài đầu nghe Tế Điên

bảo hung thủ kia kìa, bèn ngước nhìn ra ngoài, nghe sau tiếng lớn "A Di

Đà Phật", một hòa thượng từ ngoài đi vào. Người này mình cao 9 thước,

đầu to cổ ngắn, tóc bỏ xõa tết thành một dây vàng, màt to mắt lớn, hai

mắt sáng lấp lánh, mặc một tăng y màu lam, dưới cạnh sườn một giới đao

lủng lẳng. Phổ ky nói:

- A, đại sư phụ đã về rồi, chúng tôi đã chuẩn bị cơm rượu xong đây.

- Được rồi.

Nói xong, vị hòa thượng ấy đi thẳng lên Bắc thượng phòng. Sài đầu nói với Tế Điên:

- Sư phụ, vị hòa thượng này tướng tá hung ác quá!

- Mặc kệ người ta, bọn mình lo ăn uống cái đã.

Ba người kêu cơm rượu ăn uống xong, Tế Điên nói:

- Này phổ ky, chú nói giùm ta một tiếng với các khách trọ như thế này: Có một vị đại sư phó và hai vị đại gia ở Đông phối phòng cấm các khách

trong các phối phòng không được ho hen. Nếu ho mà ông nghe được thì đến

trước phòng người đó ho suốt đêm, ngủ không được ráng chịu.

- Tôi không mắc mớ gì làm chuyện như vậy.

- Ta không bảo ngươi nói không đâu. Nói đi ta cho tiền.

Nói rồi móc ra một cục bạc hơn hai lượng cầm taỵ Phổ ky thấy vậy nói:

- Nếu thiệt Hòa thượng cho tôi thì tôi nói.

- Ừ, cho ngươi đó, Hòa thượng ta có tiền khoái chí rộng rãi lắm.

Phổ ky nhận được bạc bèn đi rao:

- Qúy vị khách trọ nghe đây! Ở Đông phối phòng chúng ta có một vị Hòa

thượng và hai vị đại gia. Vị Hòa thượng nói: Người trong các phối phòng

cấm không được ho hen. Nếu ho mà ông nghe được thì đến trước phòng người đó ho suốt đêm, ngủ không được ráng chịu!

Tế Điên lại kêu:

- Phổ ky, người trở lại rao thêm như vầy: Qúy vị khách trọ nghe đây! Qúy

vị hãy ngủ cho thiệt tình, hễ phòng nào túm tụm rì rầm, Hòa thượng biết

được đến ngủ chung ráng chịu!

Phổ ky nói:

- Tôi không dám nói mấy câu đó đâu! Nói ra người ta đánh tôi chết!

- Nếu ngươi chịu nói, ta cho thêm vài lượng nữa.

- Hòa thượng cho bạc thì tôi nói.

Sài đầu nói:

- Sư phụ lúc này có tiền xài sang quá!

- Ta thích chi rộng rãi như vậy.

Nói rồi lấy cục bạc đưa cho phổ kỵ Phổ ky được bạc lại đi rao thêm một lần

nữa. Có người khách trọ Ở phòng kế bên nghe rao, lật đật kêu phổ ky cho

đổi phòng. Phổ ky hỏi:

- Tại sao phải đổi phòng?

- Tôi bị bệnh lao, hay ho, cho tôi đổi phòng khác tiện hơn.

- Có gì đâu, ông ngủ sao cứ ngủ, tôi nói chơi như vậy để được hưởng ít

lượng bạc thôi. Ông Hoà thượng đó dở điên dở khùng, ông để ý tới ổng làm chi!

Nói rồi phổ ky đi ra phía trước, Tế Điên cùng hai vị Ban

đầu cũng ngủ nốt. Tới canh hai, đầu Tế Điên lệch sang một bên, lăn bình

trà xuống đất bể nát, nước trà văng tứ tung. Tế Điên la lên:

- Không xong, không xong. Nó giết người, nó giết người. Mau cứu tôi với.

Tiếng la làm chưởng quỹ, phổ ky hết hồn, lật đật chạy tới hỏi:

- Cái gì vậy? cái gì vậy?

Tế Điên nói:

- Tôi mắc đi cầu.

- Mắc đi cầu sao ông lại la nó giết người làm cho chúng tôi sợ hết hồn chi vậy?

- Tôi không la như vậy, mấy người đâu chịu tới. Dắt ta đi cầu đi!

Phổ ky nói:

- Ông muốn đi cầu thì ra ngoài nhà tranh đằng kia kìa, tôi không đi với ông đâu.

- Ngươi cầm đèn lồng cho ta đi cầu đi. Đưa ta đi cầu xong rồi ta đưa ngươi 5 lượng chứ không làm công không đâu!

- Thiệt vậy hả?

- Ta gạt chú hồi nào!

Phổ ky bèn đưa Tế Điên ra nhà tranh. Tế Điên nói:

- Ngươi cứ đứng ngoài này giơ cao đèn lên nhé. Cấm không được thò đầu chõ mặt vào xem đấy, nếu dòm vô là mất bén 5 lượng bạc, ta chẳng cho ngươi

đâu!

- Ừ mà!

Tế Điên bước vào nhà tranh, bèn sử dụng

nghiệm pháp, nhảy tường ra ngoài, thẳng tới Bồng Lai quán. Vào tới trong rừng thấy Lục Thông đang đánh túi bụi vào áo anh hùng của Hoa Vân Long, bèn lấy tăng bào trùm kín đầu, đến trước mặt Lục Thông hù một tiếng làm cho Lục Thông sợ hãi chạy bò càng. Tế Điên hù ba mặt cho Lục Thông chạy tuốt lên Bồng Lai quán rồi đủng đỉnh theo sau. Đến trước Bồng Lai quán, để Lục Thông vào xong, chờ cho bên trong hết chộn rộn, Tế Điên mới lại

gõ cửa, hỏi:

- Xin cho hỏi, Hoa Vân Long có trong này không?

Tiếng gọi cửa ấy làm cho Hoa Vân Long hồn vía lên mây, hết lòng năn nỉ mọi

người xin giùm cho hắn, rồi cùng Lục Thông chui trốn phía sau viện.

Dương Minh kêu đạo đồng cầm đèn và mọi người cùng ra cửa rước Tế Điên vào.

Cửa vừa mở, mọi người đều bước ra hành lễ, Tế Điên cười hà hà, nói:

- Mấy con đều ở đây cả à?

Dương Minh đáp:

- Vâng, sư phụ từ đâu lại đây?

- Ta từ huyện Long Du tới đến.

- Mời sư phụ vào bên trong ngồi.

Tế Điên gật đầu và tiến vào trong miếu, đạo đồng đóng cửa lại. Mọi người

đều tiến về phía Tây phối phòng. Tế Điên thấy trên bàn có rượu và thức

ăn để sẵn, bèn đến chiếc ghế dựa phía Bắc quay về hướng Nam mà ngồi

xuống. Dương Minh Minh nói:

- Mời sư phụ uống rượu.

Nói

rồi rót một ly đưa cho Tế Điên. Phần Khổng Qúy ngồi trên chiếc ghế thấp

trước mặt Tế Điên. Ông ta vốn là người lùn thấp, muốn ngồi ghế phải thót lên mới ngồi được. Tế Điên ngước mắt lên hỏi:

- Xin lỗi, đạo hữu tên họ là chi?

Khổng Qúy lật đật tuột xuống ghế, đứng nói:

- Đệ tử họ Khổng tên Quý, người ta đặt cho tiểu hiệu là Oải cước chân nhân.

- Ngồi xuống, ngồi xuống đi, đừng câu nệ mà.

Khổng Qúy lại thót lên ngồi xuống. Tế Điên lại hỏi:

- Vậy đạo hữu xuất gia được bao nhiêu năm?

Khổng Qúy lại lật đật nhảy xuống, thưa:

- Đệ tử vừa mới xuất gia được 7,8 năm nay.

- Cứ ngồi nói chuyện mà.

Khổng Qúy lại thót lên ghế ngồi xuống. Tế Điên hỏi:

- Đạo hữu có bao nhiêu đồ đệ?

Khổng Qúy lại nhảy xuống, thưa:

- Dạ được 4 tiểu đồng.

- Đừng câu thúc lễ nghi! Ngồi xuống, ngồi xuống đi mà!

Trần Lượng dòm thấy bộ dạng Khổng Qúy tức cười quá mới nói:

- Khổng nhị ca, anh cứ ngồi mà thưa chuyện đi. Tại anh không biết tánh sư phó đó chứ. Ông hay đùa lắm! Thấy anh thân thể lùn thấp, mỗi lần nói

chuyện nhảy lên nhảy xuống, ổng ráp tâm đùa cợt với anh đấy!

Tế Điên cười hà hà, nói:

- Cái tên Trần Lượng này. Ngươi đoán được ý ta hết trơn rồi còn gì!

Bên ngoài Hoa Vân Long năn nỉ Lục Thông:

- Lục Thông ơi, em làm ơn trả lại áo anh hùng cho anh đi.

Lục Thông là người mắt phàm lòng thật, nghe Hoa Vân Long năn nỉ quá cũng

siêu lòng, bèn trả áo lại cho Hoa Vân Long. Hoa Vân Long nói:

- Lục đệ, em ngồi xuống đi để anh đứng lên vai em lén nhìn qua kẹt cửa sổ nhìn mặt ông Hòa thượng một chút.

- Ừ, dòm một cái rồi xuống nhé, không chịu xuống ta nắm chân ném ra ngoài chết chịu nghe!

Tên giặc đứng lên vai Lục Thông vạch cửa sổ phòng Bắc nhìn ra ngoài, thấy

Tế Điên ngồi quay mặt về phía Nam. Hắn nghĩ: "Ta cho ông biết: Thương

ngay dễ tránh, tên lén khó phòng. Sẵn dịp này mình cho ông một phiêu toi mạng khiến ông không còn theo mình rượt bắt. Nghĩ rồi bèn rút phiêu ra

nhằm ngay ót Tế Điên ném tới. Tế Điên né người qua, mũi tên trượt qua

tay vịn trên ghế Khổng Quý, làm cho ông này hết hồn nhảy xuống đất niệm

lia lịa:

- Vô lượng Phật, Vô lượng Phật.

Tế Điên nói:

- A, cái thằng chết bằm này, mi muốn mưu hại Hòa thượng ta hả? Lục Thông, ngươi hãy nắm gìo nó lại, đừng cho nó chạy đi nhé!

Lục Thông ở ngoài hô lớn:

- Nắm được rồi!

Tế Điên đứng dạy định ra ngoài Khổng Qúy lật đật đứng dậy năn nỉ:

- Sư phụ, lão nhân gia bắt hắn ở đâu mà chẳng được, cần gì phải bắt hắn ở đây. Nếu bắt hắn tại miếu này đưa lên quan thì cả tôi cũng bị liên lụy

vì bị cho cùng là một phe với hắn. Xin sư phụ từ bi, từ bi cho!

Dương Minh cũng ráp lại năn nỉ:

- Thưa sư phó, hôm nay lão nhân gia nể mặt chúng tôi mà tha thứ cho hắn

một phen. Khổng Qúy đã xuất gia được mấy năm rồi, để bị liên lụy vào tội nghiệp.

Tế Điên nói:

- Thôi được, ai nấy đều năn nỉ xin

tha cho hắn. Hôm nay nể mặt mọi người, ta không bắt hắn ở đây. Lục

Thông, con nắm giò nó ném ra ngoài tường cho nó rớt xuống khe núi, chồn

sói ăn cho rồi!

Lục Thông là một thằng khờ, bảo sao thì làm vậy, hắn nắm chân Hoa Vân Long ném ra ngoài tường, không cần biết có bị chết không!

Lục Thông ném Hoa Vân Long xong bèn bước vào Tây phối phòng. Hắn thấy một

ông Hòa thượng mặt mày dơ dáy, tóc dài cả hai tấc, tăng bào rách tươm,

áo tay ngắn lại thiếu bâu, lưng buộc dây nhung, chân mang đôi dép cỏ.

Lục Thông hết dòm lên lại dòn xuống, không biết đó là loại người gì.

Dương Minh bảo:

- Lục Thông, em đến lạy chào sư phụ đi!

- Sao không giống sư phó (ông thầy tu)?

Tế Điên nói:

- A, cái thằng này, mi nói ta không giống sư phó hả? Mi thấy như vầy chưa?

Nói rồi kéo tăng bào lên chùm đầu, hù một tiếng Lục Thông sợ quá chạy tuốt ra ngoài. Dương Minh hỏi:

- Cái gì vậy?

Lục Thông đáp:

- Ghê quá!

Dương Minh bảo:

- Em mau đến dập đầu lạy sư phụ đi!

Lục Thông lúc đó mới quỳ xuống làm lễ. Tế Điên nói:

- Mi sợ ta không?

- Sợ lắm sư phụ đừng nhát tôi.

Dương Minh nói:

- Mời sư phụ uống rượu.

Tế Điên uống một chén rồi ho một tiếng. Dương Minh nói:

- Sư phụ làm sao thế?

- Ta thấy thần sắc năm người các ngươi không tốt, chắc phải gặp tai nạn

hung hiểm lắm chứ chẳng không. Trong vòng một tháng, các ngươi sẽ bị

nguy hiểm đến tính mạng đấy.

Bọn Dương Minh nghe nói thất kinh, lật đật nài nỉ:

- Thưa sư phụ, xin lão nhân cứu giùm tụi con.

- Các ngươi phải nghe lời Hòa thượng ta may ra mới cứu được. Trong vòng

tháng này các người không được bước ra Bồng Lai quán họa may mới xu cát

tỵ hung được. Nếu không nghe lời ta trong tháng này bước ra khỏi Bồng

Lai quán, tánh mạng bị nguy nan, Hòa thượng ta không cứu được, chừng đó

đừng trách Hòa thượng ta xấu bụng nhé!

Dương Minh và Khổng Qúy nói:

- Xin vâng, chúng con xin nghe lời sư phụ dạy bảo, trong tháng này không

ra khỏi Bồng Lai quán. Xin sư phụ Ở lại chơi ít ngày rồi hãy đi.

- Ta có việc, chút nữa phải đi ngaỵ Ta đi rồi các ngươi nhớ lời ta dặn đó.

- Ai nấy đều vâng hứa, cùng đưa Tế Điên ra cổng. Tế Điên ra cổng còn căn

dặn một lần nữa rồi mới đi xuống núi. Vừa mới vào thành, tới ngã tư

đường, Tế Điên thấy một đám quan binh đằng kia đi lại dẫn theo hai người bị trói: chíng là Sài Nguyên Lộc và Đỗ Chấn Anh. Tế Điên án linh soi

xét, biết rõ nguồn cơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...