Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Các phỉ đồ luyện võ thỉnh anh hùng

Đăng Sơn Báo tức khí mời bái huynh

Tại sao Hoa Vân Long đến Tiểu Nguyệt Đồn?

Nguyên do ở Tiểu Nguyệt Đồn này có một lão hiệp nghĩa sĩ họ Mã tên Nguyên

Chương, trác hiệu Thiên lý độc hành. Vị này võ nghệ xuất chúng, bản lãnh rất cao cường, bình sanh chẳng thâu đồ đệ, chỉ truyền cho hai đứa cháu. Một người tên là Mã Tịnh, ngoại hiệu Thiết diện dọa xoa, còn có tên là

Hắc hổ quái hải. Vì Mã Tịnh mặt đen nên có ngoại hiệu như thế. Một người nữa tên là Mã Thành, ngoại hiệu Thám hải long. Học nghề của hai anh em

họ đều là võ nghệ gia truyền. Lão anh hùng Mã Nguyên Chương mấy mươi năm hoạt động độc lập trong chốn giang hồ không kết bạn vào phe với nhóm

lục lâm nào hết. Ông chỉ có hai thủ hạ, một người tên Thám hoa lang Cao

Khánh, một người tên Tiểu bạch hổ Châu Lan. Hai người này đã thành gia

lập nghiệp, chính người địa phương cũng không biết họ là người của giới

lục lâm, chỉ biết rằng họ là tài chủ có sản nghiệp hẳn hoi.

Lão

anh hùng đã chán ngán hồng trần, tự cất một ngôi Tỳ Lô tự để xuất gia tu hành. Tuy đã xuất gia nhưng không thọ giới, không biết trong tăng môn

có sự ảo diệu như thế nào! Chính mình dù sùng đạo, thường đọc tụng kinh

sách, nhưng chưa hiểu chính xác. Lão anh hùng giao chùa cho Cao Khánh,

Châu Lan coi sóc rồi đi du phương. Từ khi lão anh hùng ra đi, tất cả

công việc trong nhà đều do một tay Mã Tịnh liệu lý. Mỗi năm Mã Tịnh đi

xa một chuyến hoặc 1.000 hay 800 dặm, tìm một nơi nào đó để hành nghề.

Đối tượng hành nghề là các quan trưởng, phú hộ hay những nhà buôn bán

lớn. Tiền của lấy được đem chất lên lưng lừa chở về nhà. Hàng xóm có hỏi thì Mã Tịnh bảo là đi thâu thuế tô đem về.

Mã Tịnh võ nghệ giỏi

như vậy mà chỉ kết giao với một người, cũng là dân địa phương tên là Lý

Bình. So với Mã Tịnh, Lý Bình võ nghệ chỉ có năm phần thôi, nhưng cũng

được tặng ngoại hiệu là Đăng sơn báo tử Lý Bình. Lý Bình có một người em là Lý An Ca, sống nhờ nghế bán rượu ở ngoài thôn Tiểu Nguyệt Đồn.

Thường mấy đứa du thủ du thực hay tụ tập ở trong quán anh ta uống rượu.

Ban đầu năm ba đứa, sau lần thành mười mấy đứa tụ tập, chúng muốn xin

học võ nghệ với Lý Bình. Những bọn này đều là phỉ đồ vô loạn du thủ du

thực, xu quyền phụ thế, không từ nan bất cứ tội ác nào! Chúng đều có

ngoại hiệu như là: Thiên bình chuyển, Mãn thiên phi, Chuyển tâm lang,

Hoa vĩ lang… tất cả hơn mười người.

Trong thôn Tiểu Nguyệt Đồn có ngôi miếu Tam Lý Bình làm thầy dạy chúng. Người ta luyện tập võ nghệ

cốt để thân thể cường tráng, còn bọn chúng đến đó luyện tập cốt để giỏi

côn quyền. Lý Bình giao tiếp với bọn họ, có thêm được chút ít tiền uống

rượu. Bọn họ dám ăn quỵt ở chỗ khác chớ ăn uống ở tiệm Lý Bình đâu dám

không trả. Bình thường Lý Bình dạy võ nghệ cho họ, người này luyện cương đao, người nọ luyện thương pháp… Về sau, trong đó có một người gọi là

quân sư nói:

- Mấy anh không cần luyện nữa!

Mọi người hỏi:

- Tại sao không luyện nữa?

- Sư phó bất tài, đệ tử dốt! Lý Bình xưa nay là người hữu danh vô thực, học với ông ta chẳng ra chi đâu!

- Không học với ông ta thì học ai đây!

- Ở địa phương chúng ta có ai là người nổi tiếng không?

- Người thực sự nổi tiếng ở đây chỉ có dạ xoa Mã Tịnh thôi.

- Vậy tại sao chúng ta không mời Mã đại gia đến dạy chúng ta luyện võ?

- Ừ phải đấy!

Mọi người bàn tính xong xuôi, sáng sớm hôm sau kéo tới trước cửa nhà Mã

Tịnh, đưa vào danh thiếp xin ra mắt. Có gia nhân vào bẩm báo, Mã Tịnh đi ra tiếp. Gặp Mã Tịnh, ai nấy cùng nói:

- Mã đại gia chịu khó ra sớm thế ư?

- Các vị tìm tôi có việc chi?

- Chúng tôi lâu nay biết Mã đại gia oai danh vang dậy, hôm nay đặc biệt

đến thỉnh cầu đại gia. Số là chúng tôi có lập một thí trường ở miếu Tam

Hoàng muốn xin được lão nhân gia chỉ dạy cho võ nghệ. Nếu Mã đại gia

bằng lòng, bọn tôi xin hết lòng quy phục.

Mã Tịnh nghe nói, nghĩ

thầm: "Giao tiếp với bọn phỉ đồ này, không khéo rồi mình nhiễm theo thói hư tật xấu của chúng mất! Từ chối thẳng thừng thì không phải, vì họ đều là những người chòm xóm láng giềng cả". Mã Tịnh mới nói:

- Các

vị đã có lòng mời tôi, đúng ra tôi không nên chối từ, ngặt vì hiện nay

mẫu thân tôi bị bệnh, cho nên tôi không thể vâng theo ý các vị được. Đợi lúc mẹ tôi bình phục, tôi sẽ đến hầu các vị.

Ai nấy bị từ chối tiu nghỉu trở về, và đều có ý trách quân sư bày lắm việc để cho bị từ chối! Quân sư nói:

- Mấy anh đừng có trách tôi, nếu tôi không kêu Lý Bình mời được Mã Tịnh

ra thì đừng gọi tôi là quân sư chỉ gọi tôi là tiểu tốt thôi, được chưa

nào?

Ai nấy đồng thanh đáp:

- Chịu quá đi chớ!

Vừa nói tới đó thì Lý Bình vào tới, quân sư nói:

- Lý đại gia, có người muốn biết tài nghệ của ông.

- Ai vậy?

- Mã Tịnh.

- Nói bậy bạ hoài! Ta với Mã Tịnh là bạn bè tri kỷ tình như tay chân, lại gặp nhau hoài, có gì của nhau chẳng rõ?

- Lý đại gia đừng nói vậy! Ông suốt này cứ nói rất thân thiết với Mã đại

gia, mà hôm nay tôi đến gặp Mã đại gia và nói: Tôi xin đề cử với Mã đại

gia một người rất thân với ông, nói ra chắc ông biết ngaỵ Mã đại gia

hỏi: Ai vậy? Tôi nói: Đặng sơn báo tử Lý Bình. Ông ta ngồi lặng yên một

hồi lâu mới nói: Ta ở đây hơn 30 năm, không ai mà ta chẳng biết, có lẽ

người này không thân thiết với ta lắm chăng?

Lý Bình nghe nói thế tức giận tràn hông, nói:

- Ta bảo cho ngươi biết, hồi nào tới giờ ta chưa từng mượn oai Mã Tịnh để đề cao mình. Chuyện giao tình của chúng tôi là có thật đấy.

Quân sư nói:

- Lý đại gia nè, nếu ông quả có giao tình với Mã gia thì ông hãy mời Mã

gia đến đây, biểu diễn cho bọn tôi xem một đường quyền, một ngọn cước,

thì bọn tôi mới tin là thật.

- Có gì khó đâu, hễ ta mời là anh ấy tới ngay thôi.

- Để rồi coi.

Lý Bình tức giận đi tới nhà Mã Tịnh, chẳng cần kêu cửa, cứ đi thẳng vào. Mã Tịnh thấy vậy, hỏi:

- Hiền đệ Ở đâu lại đây vậy?

- Này huynh trưởng, tiểu đệ đối với anh tình cảm như thế nào, mà hôm nay anh nói với tụi quân sư muốn thử tài tôi?

- Ai nói với hiền đệ như vậy?

Lý Bình bèn đem chuyện ở miếu Tam Hoàng thuật lại. Mã Tịnh nói:

- Này hiền đệ, đó là tụi nó khích chú đó, chú đừng có tin làm gì!

- Bất luận là tụi nó có khích tôi hay không, ngày mai xin mời huynh

trưởng cùng đi với tôi đến đó một chuyến, để tôi khỏi mất mặt với chúng.

- Được, ngày mai ta sẽ đi.

- Thôi, tiểu đệ về đây, ngày mai mình gặp lại!

Hôm sau Lý Bình đưa Mã Tịnh đến miếu Tam Hoàng. Mọi người thấy Mã Tịnh đến đều vui vẻ phi thường, cùng đứng lên vái chào và nói:

- Có Mã đại gia đến, chúng tôi đang trông đợi lão nhân gia đây!

Nói rồi, kẻ rót nước, kẻ mua bánh điểm tâm, mọi người xúm xít vây quanh

phục vụ. Họ mời Mã Tịnh ngồi ở bàn trước đại điện, phía trước có giá để

18 món binh khí. Trong bọn có một người họ Hồ tên Đắc Nghi, ngoại hiệu

Hắc tâm lang, bước ra nói:

- Thưa Mã đại gia, tôi xin luyện một đường quyền để ngài xem.

Nói rồi Hồ Đắc Nghi đi ngay một đường quyền. Tiếp đến Thiên bình chuyển múa một bài đơn đao, Mãn thiên vũ Nhâm Thuận múa một pho đại đao. Múa xong, Nhân Thuận hỏi:

- Mã đại gia, ngài xem bài đao tôi múa có trúng cách không?

- Hay lắm, đại đao là nguyên soái trong các binh khí bén, từ xưa những

người sử dụng đại đao như Liêm Pha, Hoàng Trung, e đao pháp chưa thuần

thục bằng chú.

Nhâm Thuận nghe nói khoái tỉ, nghĩ bụng: "Tài mình đâu kém ai!".

Đến lượt Bạch hoa xà Cổ Hữu Lễ nói:

- Mã đại gia, ngài thấy thương pháp của tôi như thế nào?

- Tài lắm, hoa thương đứng đầu của mọi binh khí, những người ngày trước như Tử Tế, Tử Long còn phải kém chú một bậc.

Cổ Hữu Lễ nghe nói trong lòng mừng rơn, cho rằng tài mình đã xuất chúng.

Hắn múa xong, đến lượt Châu Sĩ Nguyên, ngoại hiệu Lan bối nói:

- Mã đại gia, tôi xin trình đại gia một bài kiếm!

Nói rồi cầm kiếm múa một hồi lâu, lại hỏi, và Mã Tịnh đáp:

- Thật hay, múa kiếm như vậy có thể đi phó hội Hồng môn được.

Châu Sĩ Nguyên nghe bảo thế cũng rất mừng. Mọi người biểu diễn xong. Mã tịnh trong lòng tự bảo: "Thiệt là đao chẳng ra đao, thương chẳng ra thương

gì cả!".

Nghĩ rồi bèn bảo Lý Bình:

- Này Lý hiền đệ, ta có dạy hiền đệ một đường quyền, hiền đệ biểu diễn cho mọi người xem chơi.

- Vâng!

Lý Bình vâng lời xắn áo đi ngay bài quyền. Thật chẳng khác nào:

Thái tổ thần quyền trấn bát phương

Nghiêng mình thối bộ vẻ đường đường

Bước lên công thẳng dường chớp giật

Lui về cố thủ lẹ phi thường

Hạ trung bình tấn, quét truy phong

Mười hai liêm đấm chiếm đầu công

Quyền đánh nát thây Nam san hô?

Cước đá lăn quay Bắc hải long.

Múa xong hơi thở vẫn điều hòa, mặt không đổi sắc tinh thần vẫn sung mãn.

Tinh thần vẫn sung mãn. Mọi người đều nhất tề khen ngợi:

- Thiệt là tướng tài không có binh tệ.

Nói xong, mọi người day qua Mã Tịnh khẩn khoản:

- Mã đại gia, trong dịp này xin Mã đại gia cho chúng tôi được chứng kiến

pho song giản gia truyền nổi tiếng của lão gia nhân, để rộng tầm mắt. Mã Tịnh cũng nghĩ: "Ừ, để cho chúng mở rộng tầm mắt!". Nghĩ rồi bèn đứng

dậy cầm cặp giản, nói:

- Các vị đứng bao quanh lại đi. Dang xa quá, làm sao thấy rõ được?

Có thơ rằng:

Song giản nào khác cây khô

Xuất thủ tựa rồng quẫy khúc

Thành roi múa lộng kinh hồn

Vù vù độc long nhả khí

Tới lui hiến quả đào viên

Thoắt nhanh giản thành thức kiếm

Âm dương đúng phép giữ gìn

Dưới trên toàn thân che kín

Dạ xoa thám hải nào tày

Chớp giật sao băng trí mạng.

Mã Tịnh múa xong, mọi người vẫn còn ngẩn ngơ theo dõi. Bỗng nghe ngoài vách có tiếng:

- Múa giỏi dữ ha!

Mã Tịnh dòm ra, mặt tái xanh không còn chút máu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...