Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tần tướng chiêm bao thấy quỷ ma

Tế Công nửa đêm thi pháp Phật

Có thơ rằng:

Quyết ý cầu chơn, chơn cách xa

Si tâm đoạn hoặc, hoặc hà sa

Đạo nhân chỉ giữ lòng thanh thản

Dáng núi trăng xưa bóng hiện rạ

Khi Tế Điên đến trước cửa phủ, bên trong có tiếng truyền ra:

- Thừa tướng dạy đưa Điên tăng vào ngay.

Kẻ tả hữu dạ ran một tiếng, vội đưa Triệu đầu dắt Tế Điên vào trong. Bên

trong, Lão phương trượng, Giám tự tăng cùng thị giả đều có mặt. Bảy mươi hai tên gia nhân đứng giữ hàng. Tế Điên vào đến nơi đứng thẳng lưng chứ không quỳ. Tần thừa tướng bên trong nhìn ra thấy quả là ông thầy chùa

kiếc, bèn vỗ án hét lớn:

- Hay cho Điên tăng dám cả gan! Ta sai

bọn gia nhân đến chùa mượn gỗ lớn. Mượn là phần ta, không cho mượn là

phần các ông, sao dám cả gan dùng yêu thuật tà pháp đánh quản gia của tả Sự thật thế nào, mau khai cho bản chức rõ.

Đáng lý Tế Điên chiếu theo tuần tự thuật lại là bọn quản gia đòi dỡ lầu Đại Bi ra sao, mình

không cho dỡ, bọn quản gia đánh đập mình ra làm sao v. v… mà lại không

nói:

Lại nghe Tế Điên nói:

- Nè đại nhân, Ngài còn hỏi ta

câu đó nữa sao? Ngài làm đến chức Thừa tướng, ngồi ở bậc Tam Thai, đáng

lý phải làm lành làm phước, tích công bồi đức mới phải, cớ sao lại đi dỡ phá chùa chiền? Hòa thượng ta càng nói càng thêm tức giận, muốn lôi đại nhân ra phết cho ít chục bảng.

Tần Thừa tướng ở bên trên nghe nói mấy lời đó, tức giận đùng đùng hét lớn:

- Cha chả, hay cho Điên tăng dám cả gan khi dễ đại thần. Bây đâu, kéo ổng ra nện 40 hèo tre cho ta!

Nguyên thứ côn tre này là một loại gia pháp đặc chế của Tần tướng phủ, lợi hại vô kể. Bên trong ruột bọng đổ đầy cả thủy ngân, bất luận là người khỏe

mạnh cách mấy, bị 40 hèo đó cũng phải bò lết vì tróc da nát thịt mà

thôi. Tế Điên nghe nói sắp bị đánh, lật đật chạy vào hàng của Lão phương trượng, Giám tự tăng, năm vị đang ngồi. Ba tên gia nhân bước tới kéo Tế Điên ra, nói:

- Hay cho Hòa thượng, bộ tính trốn trong này chắc ăn hả?

Một tên đè ở đầu vai, một tên kìm chặt dưới chân. Hòa thượng đang day đầu

về hướng Tây, người cầm roi đứng ở hướng Nam, để Thừa tướng bên trong

nhìn cho rõ. Đánh xong 40 hèo, Hòa thượng vẫn lặng thinh không hề than

một tiếng. Ba tên đánh xong đứng qua một bên chờ lệnh.

Thừa tướng bên trong nhìn ra, nói:

- Bọn bây thiệt là một lũ hồ đồ. Ta bảo đánh Điên tăng, sao nhè Giám tự tăng mà đánh?

Ba tên gia nhân nhìn nhau thầm nghĩ: "Lạ thiệt! Hồi nãy rõ ràng mình kéo

Điên tăng mà, sao lại hóa ra Giám tự tăng Quảng Lượng cho được".

Quảng Lượng lúc đó mới mở miệng được: - A ôi! Đánh chết tôi đi thôi.

Hồi nãy Quảng Lượng mở miệng mà nói chẳng ra lời. Chịu đánh 40 hèo, thịt da rách nát, máu me dầm dề. Thừa tướng ra lệnh thay bọn chưởng hình khác

và dặn:

- Đánh Điên tăng 40 hèo tre thiệt nặng cho tạ Bớ Điên tăng! Ta không đáng được ông, thề không làm người nữa.

Ba người chưởng hình khác lại đến. Một người níu Tế Điên nói: - Bận này chắc không lầm đâu.

Tế Điên nói: Kệ ta, để ta đi.

Ba người nói: Này Hòa thượng! bộ chờ bọn ta ra tay hả? Mau nằm xuống đi.

Tế Điên nói: Thì cứ trải nệm ra đi!

Bọn gia nhân nói: Thôi đừng giả ngộ! Bị đánh đòn mà đòi mền nệm gì!

Nói rồi kéo Tế Điên quật xuống. Một tên cỡi lên vai, hai tay níu cứng hai

lỗ tai. Một tên cỡi lên đùi lấy tay trật quần Tế Điên ra, một tên cầm

gậy hờm sẵn.

Tần Thừa tướng hô: Đánh, đánh!

Chưởng hình

lấy sức giơ gậy giáng xuống. Gậy cách mông Tế Điên chừng một thước, bất

ngờ lệch hướng, trúng nhằm vai người cỡi trên lưng Tế Điên một cái bịch, mạnh đến nỗi người này văng long lóc ba bốn thước. Người kia ôm lấy vai la oái oái:

- Trời ơi, chết tôi rồi! Được, được lắm! Hồi sáng

này mi mượn ta 200 tiền, ta không cho mượn, mi cừu oán, bây giờ mượn

việc công báo thù riêng hả?

Tần Thừa tướng cả giận nạt lui bọn đó và ra lệnh:

- Hãy đổi bọn khác và lần này đánh Điên tăng 80 hèo cho tạ Lần này không đánh được Điên tăng, ta thề không làm quan nữa!

Tế Điên cũng nói: Ta thách ông đánh được ta đó. Đánh được ta, ta thề không làm Hòa thượng!

Lại đổi ba người khác. Một người nói:

- Tôi cỡi lên đầu vai ổng, còn Tần Thăng đè dưới chân, anh là chưởng hình cầm roi đừng có đánh lung tung nhé.

Người chưởng hình nói:

- Tôi chỉ nhắm ngay đít Hòa thượng giáng xuống thôi.

- Nào dè chừng đánh, ngọn roi lạc hướng rơi bịch một tiếng trúng ngay

trên sống lưng của người đè lên chân của Tế Điên, nặng đến nỗi người này té sấp tới trước.

Bên trong, Tần Thừa tướng trông thấy rấy rõ

ràng. Lần đầu đánh nhầm Giám tự tăng, lần thứ hai đánh nhầm người cưỡi

vai, lần này tới phiên người đè ở chân, phải chăng đó là yêu thuật tà

pháp của Hòa thượng? Nghĩ thế bèn thét bảo gia nhân vén rèm lên, để tự

mình đích thân dùng oai vệ của Tể tướng triều đình làm việc này họa may

mới xua đuổi được yêu thuật đó.

Gia nhân cuốn rèm lên, Thừa tướng bước ra, mặt đầy sắc giận khiến người phải sợ, thét bảo gia nhân:

- Đánh, đánh nó cho ta!

Bọn gia nhân đâu dám trễ đương. Người chưởng hình lật đật cầm gậy trúc, hầm hầm bước đến phía Tế Điên, giơ lên đánh xuống. Nào hay, bởi dùng quá

sức mạnh, côn lại tuột tay văng về phía Tần thừa tướng. Tên gia nhân ấy

sợ đà rớt mật. Trước quang cảnh đó, Thừa tướng còn nộ khí xung thiên

hơn, cúi xuống lượm gậy lên, muốn chính tay mình đánh phạt Hòa thượng

cho hả tức. Bỗng trong nhà có tiếng kiểng báo động vang lên, Thừa tướng

thất kinh vội ngừng tay lại.

Nguyên lai Tần thừa tướng gia pháp

rất nghiêm. Nội xá không có đàn ông mà chỉ toàn là vú già với bọn a

hoàn. Bọn đồng tử nhỏ không có lệnh gọi không được vào nội xá. Khi có

việc khẩn cấp mới được đánh kiểng lên. Hôm nay nghe kiểng báo động, Thừa tướng rất đổi ngạc nhiên!

Bên trong vú già chạy ra cấp báo:

- Thưa đại nhân, không xong rồi, phòng ngủ của đại nhân bỗng nhiên phát hỏa!

Nghe xong, Thừa tướng biết ngay đây là yêu thuật tà pháp do Tế Điên gây ra,

vội dặn 20 gia nhân trói chặt Hòa thượng giam trong phòng trống, đến đêm nay canh ba, ta lại thẩm vấn.

Thừa tướng chỉ Tế Điên, nói:

- Này ông tăng khùng kia! Nếu ông đốt tiêu tướng phủ ta, ta sẽ giải ông

đến Hữu ty nha môn, đánh ông 80 chục gậy trúc cho ông thịt nát xương tan mới hả giận ta!

Nói rồi dặn bọn Tần Thăng lãnh 20 tên gia nhân ở lại canh giữ Hòa thượng, Tần thừa tướng cùng với mấy mươi tên gia tướng đi vào trong xem xét. Vào đến nội xá thấy phu nhân đang đứng trong viện sợ hãi run lập cập, bọn vú già, a hoàn đang chạy lăng xăng dập lửa.

Phu nhân hỏi: Lửa cháy từ đâu thế?

Vú già thưa: Do những tàn lửa nhỏ từ trong lư trầm nổ tách ra, bắn vào màn cửa sổ gần đó.

Thừa tướng lập tức bảo bọn gia nhân mau mau dập tắt lửa, chính mình kéo ngã

lư trầm xuống. Bọn vú già thất kinh chạy vội lại xem, may mắn chưa bị

tổn hại vì là vàng ròng đúc lên.

Tần thừa tướng thấy lửa đã tắt bèn trở vào phòng, phu nhân hỏi:

- Hôm nay đại nhân gặp việc chi mà mặc có sắc giận thế?

Tần thừa tướng mới đem việc Tế Điên dùng pháp thuật đánh bọn gia nhân, binh vây chùa Linh Ẩn, bắt trói các vị Hòa thượng trong chùa kể lại một hồi

và nói:

- Ta chỉ muốn đánh phạt ông tăng khùng kia thôi, nào ngờ

liên tiếp cả ba lần ông ta đều dùng tà thuật tránh khỏi. Ta sắp sửa ra

tay thân đánh thì ở hậu viện bỗng nhiên phát hỏa. Ta vẫn cho bọn nó trói các ông Hòa thượng nhốt lại trong phòng trống, chờ canh ba đêm nay, ta

sẽ lại đánh phạt ông tăng khùng ấy.

Phu nhân nghe nói, can gián:

- Đại nhân hà tất phải so đo với hạng vô tư đó làm gì cho nhọc thể.

Nói chuyện tới đó, kế vú già lên thưa:

- Cơm chiều đã xong, thỉnh ý tướng gia muốn dùng ở đâu?

Thừa tướng nói:

- Dọn ở đây cũng được.

Bọn a hoàn dọn chén đũa lên. Thừa tướng giận tức còn đầy hông, ăn nuốt

không vộ Mệt mỏi quá, co tay kê đầu nằm gục trên án thư mà ngủ. Đương

lúc nửa tỉnh nửa mê, mơ mơ màng màng đó, bỗng nghe có một luồng gió lạnh kinh người thổi tới ào ào như rừng cây ngã đổ, ò ò như bò rống, rầm rầm rộ rộ như đất đá rung rinh, té ra là đoàn âm binh ở địa phủ, tướng mạo

dữ dằn như yêu quái kéo đến. Đi đầu là một con quỷ dữ, mình cao tám

thước, mặt như thoa lọ nồi, đầu đội mũ xanh, mặc quần vải xanh ngắn,

thắt lưng màu xanh, mặc áo đỏ chót, chân mang giày nhẹ màu xanh, mày

tròn mắt lộ, tay cầm chỉa ba ngạnh. Theo sau lại một con quỷ khác, đầu

đội khăn như ý, gắn cặp lông chim dài thượt, mình mặc quần đoạn xanh,

chân mang quan hài, nước da trắng tái, mặt vuông, trong tay cầm cây

viết, một quyển sổ. Đằng sau đó lại có một người nữa đi vào, đầu đội

khắn lam nhiễu thêu hoa năm màu, mang giày vải màu xanh, da mặt hơi sậm

tía, mày đôi mắt rộng, tay kéo một sợi dây xích bằng sắt, đầu kia xiềng

chặt một người. Người ấy trên cổ đóng một cái gong, trên tay mang một

cái cồng, dưới chân đóng một cái trăn lớn. Gương mặt khô cằn, đầu tóc

rối bù như đám cỏ rối. Tần thừa tướng nhìn kỹ người bị xiềng xích chính

là cha mình - lão Thái sư Tần Cối - áp tải phía sau lại có một tiểu quỷ, đầu đội khăn lụa xám, gương mặt xám xanh, đôi mắt vàng chóe dưới cặp

lông mày đỏ loe, chiếc quần ngắn ngủn để lộ thân hình bóng lẫy như thoa

sơn. Tay tiểu quỷ cầm một cây lang nha bổng gai to lởm chởm.

Tần thừa tướng nói:

- Cha ơi, con những tưởng cha đã sớm du thiên đường, nào ngờ cha còn kẹt

lại nơi âm tào địa phủ, chịu biết bao khổ sở như thế này. Ngày mai con

sẽ mời các vị đạo sĩ đức trọng cao tăng siêu độ cho cha sớm được về

trời.

Tần Cối nói:

- Con ơi, lúc sanh tiền cha ở tại triều đường, bít lấp kẻ hiền tài. Tại Phong Ba đình hại chết cha con Nhạc

Phi, khiến cho người giận trời thù. Chết xuống hắc địa ngục, chịu trăm

cay nghìn khổ. Hôm nay cha vâng lệnh Diêm La thiên tử, vội gấp trở về để khuyên nhủ con của cha: Thân đã làm Tể tướng, lẽ phải tích đức tu nhân. Trái lại, con của cha không chịu làm lành, lại đi phá dỡ chùa chiền,

tội nghiệt nặng biết bao! Việc dỡ lầu Đại Bi của chùa Linh Ẩn, giam trói Hòa thượng đó, con hãy nghe lời cha mau thả các tăng nhân và trùng tu

lầu Đại Bi…

Nói vừa tới đó, Bỗng nghe con đại quỷ cầm thiết xoa nói: - Chúng ta đi thôi.

Nói rồi tay hươ thiết xoa loảng xoảng kéo Tần Cối đi như bay.

Tần thừa tướng lật đật nói: Cha ơi, nán lại một chút, con có lời trình thưa.

Bọn quỷ tốt không nói không rằng, cứ một mực lôi đi. Tần thừa tướng chạy tới đưa tay níu lại, chỉ nghe nổ đoàng một tiếng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...