Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Vân Long định xuống dao kết thúc tánh mạng của hai người bạn thì nghe có tiếng người hỏi:

- Hoa hiền đệ, chú định giết ai vậy?

Hoa Vân Long ngoái đầu nhìn lại, thấy một người đang đi tới. Người này mình cao 8 thước, đầu đội khăn xếp màu lam, phía trước thêu kim tuyến hình

lưỡng long tranh châu, trái châu là một đóa châu màu tím, chiếu sáng lấp lánh, mình mặc tiễn tụ bào màu lam thêu hoa mẫu đơn, mặt như trăng rằm, mày hình chữ bát, mắt sáng như sao, đầu mặt cân đối, dưới cằm ba chòm

râu phất phơ trước ngực, một đao đeo lủng lẳng ben hông, trên tay cầm

chiếc túi nhỏ. Người ấy chẳng ai khác hơn là Đại nghĩa Oai trấn bát

phương Dương Minh. Hoa Vân Long thấy Dương Minh đi tới, thất kinh nghĩ

thầm: "Anh này đến đây rồi, chắc là không xong đây". Trong nháy mắt hắn

nảy ra một kế, bèn vội vàng bưới tới chào hỏi:

- Dương đại ca, mấy lúc nay anh vẫn mạnh giỏi chứ?

Dương Minh nói:

- Chú tính giết ai vậy?

- Tôi định giết Lôi Minh và Trần Lượng.

- Hoa nhị đệ, tại sao chú lại muốn giết hai người ấy như vậy?

- Huynh trưởng đừng hỏi thì hơn. Hai tên này thiệt là hạng không từ việc

xấu nào cả. Ở thành Lâm An, chúng hái hoa ở am Ô Trúc, việc không thành

bèn giết chết thiếu phụ còn để tóc tu hành, chém bị thương lão ni cộ Lại ở lầu Thái Sơn giết Tịnh Nhai thái tuế Tần Lộc, rồi vào phủ Thừa tướng

lấy trộm phụng quan vòng ngọc. Mới hôm qua này lại hái hoa ở Triệu Gia

lầu tại cửa Bắc huyện Long Du nữa. Hôm nay tôi gặp họ, lấy lời khuyên

can. Họ chẳng những không nghe mà còn rút dao định giết tôi nữa. Tôi mới dùng độc phiêu đánh ngã họ đó. Tôi nghĩ rằng không cần bắt họ nhận tội, giết quách họ cho xong.

- Nhị đệ Ơi, chú không nên dùng độc phiêu đánh họ như vậy! Anh em bọn mình mà nỡ hạ độc thủ nhau sao?

- Huynh trưởng có ai mới đến kìa!

Dương Minh ngoái đầu nhìn lại. Thừa cơ hội, Hoa Vân Long phóng ngay một độc

phiêu trúng nhằm xương tỳ bà của Dương Minh. Trúng thương, Dương Minh

ngã vật xuống.

Dương Minh không phải là người thích đi chơi, vì

trong nhà có mở phiêu cục lại đang sinh lợi. Chuyến đi này là do em kết

nghĩa của Hoa Vân Long là Trương Vinh mà sinh ra. Trương Vinh có biệt

hiệu là Hắc tòan quỷ, cũng là người Tây Xuyên. Một hôm Trương Vinh đến

nhà Dương Minh tìm Hoa Vân Long, gia nhân vào bẩm báo. Dương Minh bước

ra xem, thấy Trương Vinh chừng 20 tuổi, có vẻ văn sanh công tử. Dương

Minh hỏi:

- Qúy danh tôn giá là chi, đến đây có việc gì?

- Tôi là Trương Vinh, người Tây Xuyên, em kết nghĩa của Hoa Vân Long. Tôi nghe anh ấy ở nhà Dương đại gia ở thôn Như Ý nên đến tìm.

Dương Minh nghe nói thế bèn đáp.

- Chú là em kết nghĩa của Hoa Vân Long thì cũng như anh em của ta rồi,

đâu phải người ngoài. Hiện Hoa Vân Long đang đi chơi ở Lâm An, khỏng ba

tháng nữa mới về. Chú cứ ở lại đây chờ đợi, khỏi phải đi tìm chi cho mất công.

Dương Minh là người rất tốt với bạn bè, đưa Trương Vinh vào nhà trong nói:

- Chú cứ ở đây nếu có buồn thì ra phiêu cục chơi nhé!

Từ đó Trương Vinh ở lại nhà của Dương Minh. Nào ngờ Trương Vinh ngã bệnh

nặng, Dương Minh bèn rước thầy thuốc tận tình cứu chữa mới bình phục

được. Trương Vinh nói với Dương Minh:

- Huynh trưởng đối đãi với tôi như vầy, tôi thật vô cùng cảm khích, tôi xin dập đầu bái tạ và xin tôn anh làm huynh trưởng.

- Trương hiền đệ, chú là em kết nghĩa của Hoa hiền đệ thì cũng như là anh em kết nghĩa của ta, có gì mà dập đầu làm lễ lề mề như thế.

- Anh nói vậy sao phải!

Trương Vinh vẫn một mực vái lạy Dương Minh mới nghe. Lạy Dương Minh xong,

Trương Vinh vào nhà trong lạy lão thái thái và ra mắt Mãn thị tẩu tẩu là vợ của Dương Minh. Từ đó Trương Vinh được coi như người nhà, ra vào

không cấm kỵ nữa. Vợ của Dương Minh, Mãn thị là một người diện mạo xinh

đẹp, chẳng những có tài mà lại rất hiền thục. Còn Trương Vinh là người

đụng đâu nói đó không có khuôn phép gì cả. Dương lão thái là một người

chánh trực, thường la rầy Trương Vinh mãi. Mãn thị sợ chồng biết có điều gì đắc tội với bạn bè nên cố che dấu cho Trương vinh. Nào ngờ đâu

Trương Vinh thấy vậy hiểu lầm Mãn thị cò bụng lẹo tẹo gì với hắn. Ngày

kia Dương Minh đi vắng, Trương Vinh kiếm cớ đi vào nhà trong. Dương lão

thái mắc ngủ trưa. Mãn thị Ở nhà trong làm công việc may vá thường ngày.

Trương Vinh hỏi:

- Tẩu tẩu đang làm gì đó?

- Đang may vớ.

- Đâu, đưa tôi xem thử.

Mãn thị cầm đưa ra. Trương Vinh không phải là cốt muốn xem mà có ý khác

muốn kiếm cớ đùa cợt với Mãn thị. Hắn thay vì câm chiếc vớ lại cầm lầy

cổ tay Mãn thị. Mãn thị lập tức nghiêm nét mặt nói:

- Chú làm như vậy không biết xấu hổ à!

Nói rồi bạt cho Trương Vinh một bạt tai xiểng niểng. Trương Vinh đâu biết

rằng mãn thị võ học đầy người, cha nàng là Mãn Đắc Công, trác hiệu

"Thiết côn vô địch". Vì không có con trai nên ông đem võ nghệ bản lãnh

truyền hết cho con gái. Bị một bạt tai, sợ quá Trương Vinh chạy tuốt ra

nhà trước cuốn vội quần áo chuồn thẳng. Dương Minh về hỏi:

Mãn

thị không dám nói, sợ chồng biết được nổi giận. Lời tục có câu: "Cha

khỏi lo âu vì con hiếu. Nhà chẳng buồn đau bởi vợ hiền". Mãn thị không

chịu nói, Dương Minh hai ba lần gạn hỏi mãi, Mãn thị đành phải đem

chuyện Trương Vinh hai ba lần đùa cợt thuật lại. Dương Minh nghe xong

tức giận phừng phừng, hét:

- Phải đi kiếm thằng này cho nó về

chầu Diêm chúa mới được! Nó nhè trong nhà ta mà dám giở trò vô lễ chứ.

Nó đáp lại tình bạn bè của ta bằng hành động vô lễ ấy thật là hạng mặt

người dạ thú mà!

Càng nghĩ càng giận, hôm sau Dương Minh cáo từ

mẹ già, giắt tiền và binh khí ra đi tìm Trương Vinh, nói là đi bảo tiêu. Ngày kia đi đến phía Tây nam huyện Long Du, trước mặt là bờ sông đầy

lau sậy. Một ông già dáng điệu âu sầu sửa soạn nhảy xuống sông tự tử.

Dương Ming lật đật níu ông già lại, hỏi:

- Lão trượng vì sao mà

định nhảy xuống sông như vậy? Tuổi tác lão trượng đã già mà tính làm

chuyện này chắc là buồn lắm. Xin cụ nói cho cháu nghe với.

Ông già ngước đầu lên rồi lại thở dài nói:

- Đại gia có lòng hỏi đến, tiểu lão xin thưa: Tôi họ Khang tên là Đắc

Nguyên, dưới gối không có con trai, chỉ còn một đứa con gái, hứa gả cho

họ Trương bán tạp hóa ở thành Lâm An, nhưng chưa cưới. Họ Trương đưa tin muốn rước cháu tôi về. Tôi mới gom hết đồ đạc trong nhà bán được mấy

trăm lượng bạc. Tôi bảo cháu cưỡi trên một con lừa cùng tôi với đứa con

trai nuôi tôi đưa dâu đến Lâm An. Hôm nay mới sáng sớm, cả thằng con

trai nuôi và đứa cháu gái tôi đi đâu mất, tôi kiếm mãi chẳng ra, cho nên định nhảy xuống sông này chết quách cho xong.

Dương Minh hỏi:

- Thằng con nuôi của ông bao nhiêu tuổi, còn cháu gái ông bao nhiêu tuổi?

- Con nuôi tôi 28, còn cháu gái tôi 18.

- Bình thường ở nhà chúng nó có hòa thuận không?

- Bình thường ở nhà chúng nó hay gây gổ với nhau lắm.

- Thôi ông đừng nghĩ đến cái chết làm chi, để tôi đưa ông đi kiếm nó.

- Xin hỏi đại gia tên họ là chi.

Dương Minh xưng tên họ. Ông già nói:

- A té ra đây là vị quan bảo tiêu Oai trấn bát phương đây mà! Hân hạnh! Hân hạnh! Thôi chúng mình đi về.

Nói rồi ông già đi trước. Thấy trong rừng liễu, Hoa Vân Long đang cầm dao chuẩn bị giết người, Dương Minh hỏi:

- Hoa nhị đệ, em muốn giết ai vậy?

Hoa Vân Long ngoái đầu nhìn lại, người đến chính là bảo phiêu sư phó. Tên

giặc trong bụng nghĩ thầm: "Không xong rồi! Nếu mình nói đánh độc phiêu

hại Lôi Minh, Trần Lượng là ảnh lấy mạng mình chứ chẳng không? Chi bằng

phải làm theo lời "Một cay, hai độc, ba không chừa" mới được. Lượng nhỏ

không phải người quân tử, không độc đâu phải kẻ trượng phu!". Trước kia

Hoa Vân Long đâu biết đánh độc phiêu. Hắn biết Dương Minh có món độc

phiêu nổi tiếng nên theo năn nỉ xin Dương Minh dạy. Dương Minh căn dặn

hắn:

Hoa Vân Long bèn đặt điều nói họ làm những việc sai trái rồi nói:

- - Độc phiêu này là tầm dầm trong 36 thứ độc cộng với 18 loại cây cỏ,

nếu không có loại rắn đuôi đỏ và mộc hóa thạch thì không thể bào chế

được. Em học thành nghề rồi không nên sử dụng bừa bãi! Vì trúng phiêu

máu chảy là sẽ chết, không có thuốc giải.

Hôm nay, Hoa Vân Long

thấy Dương Minh tới, trong bụng nghĩ thầm: "Không xong rồi". Nhưng cũng

vội bước tới chào hỏi. Dương Minh hỏi:

- Em tính giết ai vậy?

- Tôi định giết Lôi Minh và Trần Lượng.

- Tại sao vậy?

Tôi vừa mới đánh độc phiêu trúng họ đấy!

Dương Minh nghe thuật, ngạc nhiên nói:

- Em không nên lấy độc phiêu đánh họ như vậy!

- Anh xem có người đến kìa!

Dương Minh quay đầu lại xem, Hoa Vân Long bèn thừa cơ vẫy tay một cái, ngọn

độc phiêu trúng ngay xương tỳ bà của Dương Minh. Dương Minh trúng thương té xuống, cười hà hà nói:

- Đây là việc kết thúc mối tình bằng

hữu đây. Ta dậy chú đánh phiêu, chú lại lấy phiêu đánh lại ta, thì trong thiên hạ này chú có chừa ai đâu!

Khang Đắc Nguyên thấy vậy, nộ khí xung thiên nói:

- Hay cho tên giặc này, ngoài miệng nói ngọt xớt mà ra tay độc dữ a! Đến

Dương đại gia mà nó cũng không chừa. Hôm nay ta liều mạng già với mi một trận.

Hoa Vân Long thấy vậy nói:

- Cái ông già này bộ muốn đi sớm hả?

Nói rồi rút dao ra.

Dương Minh lúc đó đau đớn lăn lộn, mồ hôi bằng hạt đậu tuôn khắp người, nói:

- Khang lão trượng ơi, ông đi lo việc của ông đi! Tôi định giúp ông tìm

lại cô cháu nhưng bây giờ hỏng rồi, tính mạng tôi còn giữ không xong,

làm sao giúp ông được! Thôi, ông đi đi, đừng nổi giận làm gì! Đây là kết quả tốt đẹp tình bằng hữu của chúng tôi đó. Hoa Vân Long, chú lại đây,

cứ giết ta đi!

Khang Đắc Nguyên là người nhiệt tâm, thấy tình cảnh Dương Minh làm sao đi được, nổi giận nói:

- Tên dâm tặc kia, mi hãy giết ta trước đi, ta cũng chẳng thèm sống làm gì!

Nói rồi vạch bụng đưa ra. Hoa Vân Long nói:

- Cha già thất phu này! Thiệt là:

"Thiên đường rộng nẻo khộng thèm tới,

Địa ngục không lối muốn đi vào".

Khang Đắc Nguyên nói:

- Mi cứ giết ta đi.

Hoa Vân Long nghĩ bụng: "Mình cần gì phải giết ông ta, ông ta từ trước đến

giờ có thù oán gì với mình đâu. Để ông ta đi cho rảnh!". Nghĩ rồi bèn

nói:

- Này lão già thất phu kia, đừng lao đầu vào chỗ chết làm

chị Ta không giết ông đâu, giết ông đâu đáng mặt anh hùng. Thôi ông đi

đi.

Nghĩ rồi bèn rút dao ra định kết thúc tính mạng của Dương

Minh, Lôi Minh và Trần Lượng. Bỗng lúc đó trong đám cỏ "ách xì" một

tiếng, Hoa Vân Long ngoái đầu nhìn lại. Tế Điên lù lù đứng đó. Tên giặc

hồn phi phách tán... Tế Điên hét:

- Hay cho Hoa Vân Long, phen này xem mi chạy đâu cho biết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...