Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chó độ Đổng Bình cải ác làm lành

Rượu thịt về chùa cợt đùa Tăng chúng

Có Thơ rằng:

Sanh ở chỗ này chết ở đây

Mấy ai ngờ nghệch mấy ai hay

Nửa đêm mặt sắt tư duy lại

Bất tử trường sinh bỏ dạ này.

Đổng Bình thấy con chó nhìn mình nước mắt chảy ròng, ngạc nhiên hồi lâu, tự

nghĩ: "Con chó còn biết thân nó từ đâu sinh ra, huống chi ta là con

người ử". Nghĩ thế rồi cắt dây mở thả hai con chó ra, nói:

- Thôi, tao không giết mày nữa, mẹ con mày có muốn ở lại đây thì tao sẵn lòng nuôi, còn không muốn ở thì đi đâu mặc ý.

Hắn vào trong nhà, quỳ trước mẹ, nói:

- Từ trước đến nay, con đối xử với mẹ có nhiều điều vô lễ, tội đáng muôn thác!

Người mẹ nói:

- Chỉ cần con đối với mẹ hết lòng hiếu thảo, vợ chồng con sẽ được nhiều phước lành!

Đổng Bình nói:

Hôm nay con bán hết gánh thịt chó này, ngày mai xin đổi nghề khác buôn bán

sanh nhai, còn nghề buôn bán máu tanh này thôi không làm nữa.

Nói rồi gánh thịt chó đi bán. Mọi hôm, gánh ra bán một loáng là hết. Hôm

nay gánh đi qua hơn mười con đường lớn ở Tiền Đường, trước bức vách

tường đối diện với Ngọc Hoàng các, cảm thấy trong bụng quặn đau, bèn để

gánh thịt chó bên đường, đi đại tiện. Ngồi thấy Hòa thượng từ bên kia

đường đi lại hỏi: "Thịt chó này của ai?". Đổng Bình cũng không trả lời,

nghĩ: "Hôm qua ông lấy không của mình hai miếng thịt rồi, hôm nay lại

đến hỏi nữa, mình không trả lời, xem ông ấy làm sao?"

Tế điên

thấy mặt Đổng Bình lộ sắc đen, bèn án linh quang xét biết hắn ta là

người con hiếu bậc nhất trên thế gian, nếu không cứu hắn thì lôi thần

đánh chết.

Đổng Bình tại sao được gọi là người con hiếu bậc nhất? Xét trong thiên thư có nói: Ví có người kia đã làm nửa đời người việc

lành, bỗng một hôm đổi tánh, làm một việc ác, sách ấy ghi chú: Ấy là

người ác bậc nhất, công lao nửa đời làm lành coi như không có. Trái lại, nếu người nửa đời làm việc ác, bỗng nhiên tự biết mình sai quấy, cần

phải sửa đổi, nếu không sẽ gặp ác báo! Nhất định cải ác làm lành, thật

tình ăn năn lỗi trước, nhờ đó cái ác trước được tiêu ma, trong sách ghi

là người lành bậc nhất. Lư phụ thất tiết không bằng đĩ già hoàn lương là thế. Đổng Bình tuy bất hiếu với mẹ, bỗng nhiên biết cải hối, hứa trước

mẹ hết lòng hiếu thảo, tấc lòng chí thành không chút dối trá, chính là

người con hiếu bậc nhất vậy.

Tế Điên bảo: Gánh thịt chó này của ai đây?

Hỏi liên tiếp hai lần không ai trả lời, bèn kê vai gánh thịt chó rảo bước.

Đổng Bình ngó thấy, gấp quá, lật đật đứng dậy, tay xách quần chạy theo. Vừa

chạy được mấy bước thì ở phía sau ầm lên một tiếng lớn, vách tường chỗ

ngồi ban nãy đã sập quá nửa.

Đổng Bình sợ quá, mắt mở trừng

trừng, trong bụng nghĩ: "Nếu không có ông Hòa thượng đó gánh gánh thịt

của ta thì giờ này ta bị tường đè chết rồi, thiệt là ghê quá, ghê quá!".

Tế Điên nói: "Lôi thần đánh chết", nhưng tại sao bị đất đè chết lại cho là bị lôi kiếp ư? Ngạn ngữ nói: "Trời gầm sấm chớp ngũ lôi đánh". Như vậy

có nghĩa là năm thứ sấm chớp ngũ lôi đánh xuống đâu. Thực sự kim, mộc,

thủy, hỏa, thổ gọi là ngũ lôi. Dao chém chết gọi là kim lôi, cây gậy

đánh chết gọi là mộc lôi, nước dìm chết gọi là thủy lôi, lửa đốt chết

gọi là hỏa lôi, đất tường đè chết gọi là thổ lôi. Nếu bị thiên lôi đánh, đó là người cực đại ác mới xui nên.

Đổng Bình nghĩ: "Ta phải đi

tìm Hòa thượng đòi gánh lại và cám ơn ông ấy mới được". Nghĩ rồi tiếp

tục đi về phía trước. Nào ngờ Tế Điên gánh gánh thịt rồi đi về hướng

đường đông người, thả gánh xuống, cầm dao cắt thịt chó. Cắt xong chỉ một cái, những miếng thịt chó ấy biến ra nặng mỗi miếng một cân.

Tế Điên rao: Một miếng sáu xu đây.

Người đi đường ở khoảng đó, còn đàng xa nghe mùi thịt chó bay nực mùi. Những

người chưa ăn bao giờ nghe mùi thịt chó cũng muốn muạ Thấy chỗ thịt vừa

lớn vừa thơm lại vừa rẻ, người này mua ba miếng, người nọ mua năm miếng, người kia mua mười miếng, kẻ tám miếng. Trong chớp mắt bán được một

đống tiền. Thịt đã bán xong, còn chừa lại mấy miếng. Tế Điên không bán

nữa. Người mua không được thịt chó, tiếc rẻ:

- Đáng tiếc là thịt chó rẻ như vậy mà mình tới không kịp để mua, tiếc thật.

Có một người mua được bốn miếng thịt, trong bụng mừng lắm, mới nghĩ: -

Đúng như lời tục có nói: "Thịt rẻ mũi đánh mùi". Trong bụng lại nghĩ:

"Về nhà đưa cho mẹ con nó hai miếng, còn lại hai miếng rủ anh em lại

chén một bữa bằng thích!". Nghĩ rồi lại đưa lên ngửi nửa.

Đi vài

bước lại giở ra xem, chỗ thịt đã mua mỗi miếng còn hơn nửa cân, lại nghĩ thầm: "Lạ vậy, mình đâu có hoa mắt, hồi nãy thấy mỗi miếng một cân mà". Trong lòng lại sinh ra buồn buồn. Đi một vài bước lại giở ra coi lần

nữa: bốn miếng thịt cũng không còn là bốn lượng nữa.

Người mua thịt chó nghĩ: "Hôm nay mình bị Ông Hòa thượng hại rồi", tức giận trở về nhà.

Tế Điên bán thịt chó vừa xong, được một đống tiền, vừa hay Đổng Bình tìm đến nói:

- Này Hòa thượng, gánh thịt chó ấy là của tôi đó. Tôi tới đây nói cho ông rõ: Hôm nay nếu ông không cướp gánh thịt của tôi, thì tôi chắc bị tường sập đè chết rồi, tôi trái lại phải xin cám ơn ông nhiều lắm lắm!

Tế Điên nhướng một mắt, nói:

- Bữa nay sáng dậy, ngươi không cải lộn với má phải không?

Đổng Bình nghe nói thế lấylàm ngạc nhiên, vội hỏi:

- Hòa thượng, ông ở chùa nào vậy?

Tế Điên như thế như thế nói rõ và bảo Đổng Bình:

- Ngươi đem tiền bán được này về làm vốn buôn bán.

Đổng Bình nói:

- Từ ngày mai tôi đổi nghề khác, không làm nghề buôn bán sát sanh nữa, tôi sẽ đi buôn bán trái cây.

Tế Điên nói:

- Ngươi đem gánh và tiền này về đi, để lại mấy miếng thịt chó này cho ta.

Đổng Bình cám ơn Hòa thượng rồi đem gánh về. Tế Điên xách mấy miếng thịt chó thuận đường Tô Đê ở Tây Hồ đi tới. Vừa đi vừa buột miệng ca:

Chăn đơn một mình đắp

Ngủ say giấc thêm nồng

Mộng thấy mình thi đỗ

Vua ban ân sủng nhiều

Làm quan đến cực phẩm

Cha mẹ được chiếu khen

Áo gấm về làng cũ

Mừng bạn, tế tổ tiên.

Nào hay sực tỉnh giấc hòe

Vẫn là màn cũ giường tre thuở nào

Tiếng gà văng vẳng lao xao

Bên cây từng cổ dế rào nỉ non.

Thế nhân quá rộn ràng

Đâu biết mình trong mộng

Cũng mộng là hàn sĩ

Cũng mộng vai phú ông

Cũng mộng Đào chu sang

Cũng mộng Phạm Thúc nghèo

Cũng mộng văn chương hiển đạt

Cũng mộng buôn bán kinh doanh

Cũng mộng ngôi cao tước ca?

Cũng mộng chấp chưởng binh quyền

Ly hợp cùng bi hoan

Thọ yểu với cùng thông

Kỹ càng xem xét lại

Thảy đều tại mộng trung

Mới biết: mẹ cha cùng con, vơ.

Cháu chắt với anh em

Đều là hợp nhau trong cảnh mộng

Dù cho áo gấm đai vàng

Tán che lọng rước đầy đàng

Nam kha một giấc cũng dường ấy thôi.

Tế Điên vừa đi vừa hát bài cuồng ca, qua Lãnh Tuyền đình, đến ngọn Phi

Lai, ngoài cổng chùa Linh Ẩn. Hòa thượng gác cổng là Tịnh Minh, Tịnh An

hỏi:

- Tế sư phó, cầm cái gì trong tay đó?

Tế Điên đáp: ta cầm thịt chó đây, hai vị có ăn không?

Không được đâu! Hai chúng tôi ăn chay, sư phó cũng không thể đem vào chùa

được vì chùa của chúng ta ăn chay, đồ rượu thịt chẳng được vào, rập chim lưới cá cũng không được mang vào, sư phó dù có gan bằng trời cũng không thể mang vào chùa được, mau liệng bỏ đi, sư phó đã phạm giới rồi đó!

- Ta đâu có biết, trên mình nghe ngứa ngáy, chắc là ghẻ (giới) lại mọc (phạm) rồi.

Nói rồi, Tế Điên cúi xuống tìm xem trên người.

- Không phải giới là ghẻ mọc trên người đâu, mà là phạm thanh quy giới

luật của người tu hành chúng ta đó. Đã xuất gia làm Hòa thượng phải học

hiểu tam quy ngũ giới chớ.

- Thế nào là tam quy, sao gọi là ngũ giới, ngươi nói ta nghe thử!

- Đáng tiếc sư phó là Hòa thượng mà cả tam quy ngũ giới lại không rành!

Chúng ta xuất gia làm Hòa thượng thì tam quy là quy y Phật, quy y Pháp,

quy y Tăng. Ngũ giới là: kiêng sát sanh, trộm cắp, tà dâm, vọng ngữ và

uống rượu. Sư phó mau mau liệng thịt chó đi. Đem nó vào chùa, cả hai

chúng tôi đều mắc tội không tra xét. Việc này bị bắt gặp, Giám thị tăng

cũng mắc tội nữa.

- Hai ông mà biết cái gì? Đừng ngăn trở cao hứng của ta, ta mang thịt chó vào chùa cho Giám tự ăn đây.

Hai ông tăng giữ cửa cũng không dám cản ngăn, để cho Tế Điên đi mặc tình.

Tế Điên đi vào chùa, đến trước cửa Đại Hùng bửu điện để xâu thịt chó

xuống rồi ngồi kế bên nói:

- Ai mua thịt chó lại đây mua.

Chúng Tăng nhân có mười mấy vị đến, những vị Hòa thượng thiện tâm đều nói:

- Tế sư phó, đừng bán thứ này nữa, nếu lão Hòa thượng Giám tự biết được sẽ trị tội sư phó đấy.

Tế Điên nói: Các ông đừng có lo!

Có Hòa thượng vốn ghét Tế Điên, nói: Ông cứ bán đi, ai mà dám lo cho ông?

Tế Điên cũng không cần điếm xỉa tới.

Một lát, Giám tự Quảng Lượng từ đâu đi tới, nói:

- Tế Điên, ông bán thịt chó, ta cũng để thây kệ Ông, ông giết một lúc hai con chó, ta cũng để thây kệ Ông. Ta chỉ hỏi ông một câu: Hôm nay là

ngày gì? Từ hôm lửa cháy lầu Đại Bi, ta phái ông đi hóa duyên, ta thử

hỏi ông, công trình hóa duyên một muôn lượng bạc chỉ có mấy miếng thịt

chó này hay sao?

Tế Điên đáp:

- Một muôn tôi chẳng có, tôi chỉ có chín ngàn.

Quảng Lượng nói:

- Ta không nói chuyện tầm phào với ông đâu nhé, ta đưa ông vào ra mắt lão Hòa thượng mới được.

Tế Điên nói:

- Vội chi! Hồi cháy lầu Đại Bi, tôi hẹn với sư huynh là đúng ngọ hôm nay

bây giờ còn sớm, còn một giờ nữa mới đến mà. Lát nữa đúng ngọ không có

một muôn lượng bạc, tôi với sư huynh vào ra mắt Phương trượng chớ vội

gì.

Quảng Lượng nghe thế, nói:

- Được ông đợi thêm một giờ nữa, coi ông lấy đâu ra một muôn lượng bạc cho biết.

Quảng Lượng vừa định bỏ đi thì có hai ông Tăng gác cửa đi vào ra dấu ngăn lại, nói:

- Thưa Quảng sư phụ, bên ngoài xảy ra một việc rất là kỳ lạ. Hai chúng

tôi đang ngồi trước cổng chùa, thấy từ đại lộ Ở Tây Hồ có hơn một trăm

người đi lại trong đó quan thân phú hộ cũng có, lái buôn cũng có. Dẫn

đầu là hai vị viên ngoại cưỡi ngựa, áo quần rất sang trọng, một vị mặt

trắng râu dài, một vị rất thân kỳ cổ quái, mỗi vị đều mang theo hai, ba

mươi gia nhân. Đến ngoài cổng chùa, họ kêu hai chúng tôi lạ hỏi Đây có

phảichùa Linh Ẩn không? Chúng tôi trả lời là phải. Hai vị ấy hỏi Có ngài Phật sống ở trong chùa không? Chúng tôi trả lời chùa chúng tôi không có Phật ống. Hai vị viên ngoại lại hỏi: Đức La Hán có ở chùa không? Tôi

nói: Trong chùa, nơi La Hán đường có 500 vị kim thân La Hán, không biết

hai vị muốn đốt hương lễ vị La Hán nào? Hai vị viên ngoại nói: Không

phải chúng tôi tìm tượng đất mà là tìm đức Phật La Hán sống kìa. Chúng

tôi đáp là không có. Hai vị ấy nói: Rất tiếc là duyên lành không hợp,

thôi chúng ta đi cúng chùa khác. Chúng tôi nói: Hai vị khoan đi đã! Vị

Phật sống đó tên là gì? Hai vị ấy nói: Không được, nếu nói ra tên của vị Phật sống, phải tổn thọ hết mười năm sao? Chúng tôi nói: Viên ngoại cứ

nói đi, hai chúng tôi xin chịu tổn thọ thay chọ Hai vị ấy chắp tay cúi

đầu rồi sau mới nói. Hai đứa tôi tổn hết 30 tuổi thọ rồi đó. Quảng sư

phụ thấy như thế có khổ không?

Giám tự nói:

- Phật sống là vị nào thế? Hai ông nói không rõ làm sao ta biết?

Tịnh Minh nói:

- Không được đâu, hai đứa tôi không thể nói được. Theo cách viết tám chữ

để đoán số mạng thì tôi chỉ sống có 53 tuổi thôi. Năm nay tôi 22 tuổi

rồi, vừa rồi bị tổn hết 30 tuổi, sớm chiều lật bật, sang năm phải chết

rồi. Bây giờ nói nữa hết để giảm rồi chắc phải chết ngay quá.

Giám tự nói:

- Không hề chi, hai ông cứ nói đi, ta xin chịu tổn thọ thay hai ông 10 năm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...