Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương Sĩ Phương gian tâm ếm ngày sanh

Đổng Thái Thanh yêu pháp bình bắt hồn

Trương Sĩ Phương viết giấy nợ xong hỏi lão đạo sĩ sẽ hại bằng cách nào? Lão đạo sĩ đáp:

- Chú chỉ cần cho ta biết tám chữ chỉ rõ ngày giờ tháng năm sanh của

dượng chú, ta sẽ làm phép bắt hồn, trong bảy ngày ông ta sẽ chết.

- Dễ quá ha!

Nói rồi anh ta lập tức thẳng đến nhà Vương viên ngoại, ai nấy gặp mặt anh ta cũng có ý ghét. Vương Phước nói:

- Vương Hiếu, chú thấy tên tiểu tử kia lại đến nữa kìa! Thiệt không xấu hổ chút nào! Không đến mượn tiền cũng chộp cái gì đó.

Trước mặt hắn, mọi người không dám xài xể vì hắn dù gì cũng là cháu ruột của

bà viên ngoại. Thấy hắn đến gần, các gia nhân đều chào:

- Công tử mới đến hả?

- Ừ, ta mới đến.

Hắn đáp lại và đi thẳng vào trong. Hắn vừa vào trong, mọi người mới nói lén:

- Tên tiểu tử này không hề làm gì tốt cả, sớm tối chỉ rượu chè thịt chó thôi.

Vương An Sĩ đang ăn cơm. Gặp mặt hắn, Vương An Sĩ chau mày. Trương Sĩ Phương nói:

- Dượng vừa mới ăn cơm à!

Vương An Sĩ nói:

- Thằng bé này, mi còn đến đây làm chỉ Ta thấy mi vừa giận lại vừa đau.

Thấy cha mẹ mi chết, ta buồn hết sức, nhưng lại giận là mi không chịu lo làm ăn gì cả, chỉ rong chơi lêu lổng suốt năm! Nếu mi chịu khó làm ăn

thì mấy cửa tiệm của ta giao mi quản lý hết, cho mi làm nên sự nghiệp.

Không ngờ mi là con chó lác, cất đầu không nổi!

Trương Sĩ Phương đâu thích nghe những lời như thế, bỏ đi tuốt vào trong kiếm Vương thái thái. Vương thái thái gặp hắn nói:

- Thằng bé này lại tới nữa à? Chắc là không có tiền xài, đến xin tiền

phải không? Ta chỉ có hai lượng bạc vụn cho cháu đây, cháu để dành mà ăn cơm. Ta cũng không dám cho nhiều. Cho nhiều rồi cháu xài bậy bạ hết.

Trương Sĩ Phương nhận bạc rồi nói:

- Thưa cô, cháu đến đây không phải cốt để xin tiền, cháu chỉ muốn hỏi thăm về ngày sanh của dượng mà thôi!

Vương thái thái nghe hắn nói vậy mới nói:

- Chà, cháu cũng muốn nhớ ngày sinh nhật của dượng cháu nữa à? Làm như

thế chắc là không bị đối xử lạnh nhạt nữa đâu. Đến ngày sinh nhật của

dượng, cháu nên đến chúc mừng nhé! Ngày sinh nhật của dượng cũng sắp tới rồi, đó là ngày 27 tháng 8.

- Sanh vào giờ nào?

- Giờ Ngọ.

Lão thái thái đâu ngờ mình trúng phải độc kế, tưởng đâu hắn là người nhà

nên nói thiệt cả. Trương Sĩ Phương nghe xong, chíp trong bụng trở về Tam Thanh quán gặp Đổng Thái Thanh. Lão đạo sĩ hỏi:

- Thế nào? Chú có hỏi thăm được chưa?

- Tôi hỏi kỹ rồi. Dượng tôi sinh vào giờ Ngọ, ngày 27 tháng 8.

- Được, ta kê cho chú một cái toa để chú đi mua nhé! Chú có tiền không?

- Có, tôi có hai lượng bạc.

- Chú đi mua đồ về, thuận tiện chú tìm cho ta một nhánh đào nhé!

Trương Sĩ Phương chiếu theo toa mua sắm và tìm một nhánh đào đem về đưa cho

lão đạo sĩ. Lão đạo sĩ ghép thành hình người, cũng có mắt mũi miệng tay

chân đầy đủ, rồi viết tám chữ ghi rõ ngày giờ tháng năm sanh của Vương

Sĩ An vào hình nộm. Đợi đến canh ba, sao mai mọc đầy trời, lão đạo sĩ

mới bày một hương án trong viện, bỏ mũ đạo sĩ xuống, mở dải cột tóc cho

tóc xõa ra, tay cầm bảo kiếm, để sẵn một bình bắt hồn kế bên. Lão đạo sĩ đốt đèn nến xong, vẽ ba đạo bùa lên tờ giấy vàng rồi dán lên mũi kiếm,

kế lấy rau thơm nhúng nước vô căn rải lên lương thực ngũ cốc, miệng lâm

râm đọc:

- Thái Thượng Lão Quân, cấp cấp như luật lệnh.

Tức thời Vương An Sĩ ba hồn bị bắt đi một hồn, bảy quách bị níu lấy hai

phách nhốt vào trong bình bắt hồn, rồi dùng vải đỏ bịt kín, lấy chỉ ngũ

sắc cột chặt, vẽ một đạo bùa dán ở trên miệng bình. Lão đạo sĩ ôm bình

vào lòng rồi nói với Trương Sĩ Phương:

- Trương Sĩ Phương, sáng

sớm mai chú hãy đến nhà Vương viên ngoại, phải trước khi ông ta thức

dậy. Chú đem hình nộm bằng gỗ đào này vào, nếu ông ta ngủ trên lò sưởi

thì chú giấu nó ở dưới đáy nệm; nếu ông ta ngủ say trên giường thì chú

lấy sáp gắn nó ở dưới đít giường. Chắc chắn trong bảy ngày, ông ta phải

chết.

- Thế thì được!

Nói xong, Trương Sĩ Phương cầm lấy

hình nộm đi ngaỵ Sáng sớm hôm sau, hắn đến nhà Vương viên ngoại, xồng

xộc đi thẳng vào trong nhà, đến ngay nhà ngủ của Vương An Sĩ, vén rèm

bước vào. Hắn ta là con cháu nên không ai dám ngăn cản. Vương thái thái

đã thức dậy, Vương viên ngoại hãy còn nằm ngủ. Trương Sĩ Phương bước vào trong hỏi:

- Dượng chưa thức à?

Vương thái thái nói:

- Cháu đừng nói lớn làm kinh động. Dượng con hồi hôm ngủ rất trễ. Việc

nhà bề bộn phải lo toan nên khó ngủ. Thằng bé này đến sớm có việc chi

thế?

- Không có việc chi, cháu chỉ đến thăm thôi mà!

Nói

rồi nhìn lại thấy Vương An Sĩ ngủ trên giường rất tiện cho việc gắn hình nộm dưới đít giường. Gắn xong hắn trở về Tam Thanh quán, ba ngày không

bước ra cửa. Đến sáng ngày thứ tư, hắn đến nhà Vương An Sĩ thăm thử,

thấy Vương thái thái đang khóc bù lu lu loa. Trương Sĩ Phương đã biết

nhưng làm bộ hỏi:

- Cô ơi, tại sao lại khóc thảm thiết thế?

- Con ơi, con đến đúng lúc, thăm dượng con một chút. Từ bữa con ghé thăm

đến nay, dượng con nằm liệt, nhân sự bất biết, hôn mê bất tỉnh, cơm

không ăn, nước không uống gì hết. Đã mời rất nhiều thầy thuốc mà không

ai chịu kê toa. Họ đều lắc đầu nói tìm không ra bệnh gì! Em con là Vương Toàn hiện đi vắng, cô không biết phải làm sao đây!

Trương Sĩ Phương nghe nói, tinh thần càng phấn chấn nói:

- Thưa lão thái thái, bây giờ cô còn chưa giăng màn để lo hậu sự cho

dượng à? Chúng ta chừng ấy người, chờ đến khi tắt thở mới quy định việc

ma chay ư? Em con không có ở nhà, con đây cũng như em con vậy. Con phải

giăng màn chuẩn bị hậu sự cho dượng con chớ! Cô đừng nghĩ quanh nghĩ

quẩn gì. Dượng con cũng đã lớn tuổi, số đã hết rồi, phải mau mau giăng

màn lo hậu sự mới được. Em con dầu có ở nhà cũng làm như vậy. Em con nay không có ở nhà, con là người thân nhất phải lo thôi. Dượng đã có quan

tài chưa?

- Quan tài đã sắm sẳn rồi. Năm xưa ông ấy đã sắm sẳn hai cỗ thọ bằng cây ván tốt giá đến ba ngàn lượng, hiện gởi ở đằng miếu.

Đã có quan tài rồi cũng phải mời nhà đồ đến đây đưa chớ, đừng đợi nước tới trôn mới nhảy, thứ nhất là vội vàng quá không thể chu đáo được, thứ hai là người ta sẽ cười cho nhà đại tài chủ như vậy mà không ai biết xếp

đặt. Lão thái thái cứ yên tâm, con là cháu ruột của cô, lo việc phải hơn kẻ ăn người làm chớ! Bọn họ làm việc chỉ nghĩ đến bòn tiền thôi. Còn

việc con làm, sau này em con có về cũng không hổ thẹn với nó. Cô lấy

tiền đưa cho con, con đi thương lượng với nhà đám, nhà đồ trước đã.

Vương phu nhân vốn không chủ ý, cũng không cãi lại mấy câu ngon ngọt, lập tức vào mở tủ, lấy bạc. Ngay lúc đó, gia nhân là Vương Đắc Lộc bước vào

nói:

- Thưa thái thái, bệnh của viên ngoại đây nên rước thầy đến

xem thử! Bên thôn Đông có một vị Trương tiên sinh, nghe nói là một danh

y, nên mời ông ấy đến xem thử!

Vương thái thái còn chưa trả lời, thì Trương Sĩ Phương đã nói hớt:

- Các người là đồ lộn sòng! Lão viên ngoại đã là người sắp chết rồi, các

ngươi còn muốn đem thứ nước đắng đó đổ vào người dượng ta, các người mới an tâm hử? Mời thầy lại bốc thuốc cho mất thêm tiền à? Thật không hiểu

nổi mấy người! Có mau bước ra không?

Vương Đắc Lộc nghe nói thế

mắng thầm: "Tên tiểu tử này thiệt là đáng giận! Hắn muốn cho viên ngoại

chết để bao lo đám tang đây mà".

Trong bụng chỉ dám mắng thầm chớ ngoài mặt không dám cải, dù sao thì hắn cũng là cháu ruột của Vương

thái thái. Nào ngờ Vương Đắc Lộc vừa đi ra thì quản gia Vương Hiếu từ

ngoài đi vào nói:

- Thưa thái thái, lão viên ngoại hình như bị tà nhập. Mình đi mời người bắt yêu thử xem!

Trương Sĩ Phương nghe mấy câu ấy, nói:

- Chú chỉ ăn nói bậy bạ không thôi! Chúng ta tối kỵ điều nói xàm mê hoặc. Chú có mau cút đi không!

Lão thái thái cầm 400 lượng bạc giao cho hắn. Trương Sĩ Phương lấy bạc quảy quả đi ra. Vương Hiếu nghĩ thầm: "Tên tiểu tử này không có lòng tốt

đâu. Ta phải vạch mặt hắn để hắn thối lại một số tiền". Nghĩ rồi Vương

Hiếu đi theo phía sau, ở xa xa dòm chừng thấy Trương Sĩ Phương tiến vào

nhà đám Thiên Hòa ở đường phía sau. Lý chưởng quỹ của nhà đám thấy

Trương Sĩ Phương cứ than thở, bèn hỏi:

- Trương công tử, chuyện gì thế?

Dượng tôi là Vương An Sĩ chắc phải chết! Tôi đến để đặt nhà đám trước. Cất

cái rạp phủ cả trước sau, phải có phòng khách riêng, hai mặt dừng bằng

chiếu nhuyễn mới, kết đầy hoa tươi, bốn phía đều có cửa sổ pha lê năm

màu, nơi cửa thiên tĩnh có cất cái lầu cũng gắn hoa tươi, gắn vải màu,

và có những tay trống. Ở bên trong tòa lầu có một cái thiên hoa đài kết

bằng lụa ngũ sắc, làm một cửa vòng nguyệt có lan can. Trước bàn linh

phải có cửa cuốn bằng pha lê toàn là những vật liệu mới cả. Rạp kéo dài

suốt 49 ngày, cả luôn phổ ky phục vụ châm trà đốt giấy, tất cả tính là

bao nhiêu?

Chưởng quỹ lấy bàn toán ra khảy lắc cắc một hồi rồi nói:

- Người khác đến đặt phải 600 lượng mới được. Còn công tử đặt, tôi chỉ tính 500 lượng thôi. Đó là hết giá rồi đó.

Trương Sĩ Phương cò kè mãi còn 400 lượng. Hai bên ngã giá mới kêu chưởng quỹ

viết hóa đơn tăng lên thành 800 lượng. Chưởng quỹ viết hóa đơn xong,

Trương Sĩ Phương nói:

- Ngày mai tôi sẽ đem cọc đến.

Nói rồi cầm hóa đơn về. Vương Hiếu thấy hắn bước ra mới đến tiệm nhà đám hỏi:

- Này chưởng quỹ, hồi nãy Trương Sĩ Phương đến mướn rạp gì thế?

Chưởng quỹ thuật lại những món đã đặt. Vương Hiếu hỏi:

- Hết bao nhiêu tiền?

- 800 lượng.

- Đừng nói ẩu nghe! Thái thái của tôi sai đi đặt rạp đây. Của nhà ai thì

dùng theo ý thích của họ. Chú nói thiệt đi! Nếu không, chuyện thương

lượng vừa rồi coi như không thành đa!

- Thực ra chỉ có 400 lượng bạc thôi. Hắn bảo tôi kê lên thành 800 lượng bạc đấy!

- Chú cứ viết hóa đơn đồ đạc y như vậy mà kết toán chỉ 400 lượng thôi, tôi bảo đảm là sẽ đặt ở tiệm chú.

Chưởng quỹ viết một cái hóa đơn đưa cho Vương Hiếu cầm đi. Cầm hóa đơn, Vương

Hiếu bước ra thấy Trương Sĩ Phương đang đi vào nhà đồ Đức Nghĩa. Hắn

cũng gặp chưởng quỹ nói đến việc Vương An Sĩ sắp chết, cần phải có những mẫu thêu mới, thêu ngũ phước bổng thọ, người khiêng phải mặc áo giáp

giày vớ hẳn hòi, dùng 8 đôi bài trắng, 60 đôi bài đỏ. Dọc theo quan lộ

đều cắm phan lọng, phải là phan lọng toàn mới thêu, đủ cả hình roi, bài, tiêu, côn, khoái tử ôm dao. Nhất là ở các đình tạm nghỉ, toàn thêu hình loan giá, long kỳ long côn, linh kỳ mệnh tiễn. Đình phải là hương đình, thải đình, đủ hình Hạc lộc hồi xuân. Dùng 24 đôi lọng nhỏ, người cầm

đều mặc áo sô, ba dàn nhạc, 10 cái trống tang đều cột dây bản nhỏ, đủ cả cờ la lọng quạt, che cả hồn kiệu, hồn ỷ và hồn xa bằng bảy chiếc dù lụa đỏ. Đầu quan tài phải gắn hình đồng tử Phúc Lộc Thọ, trước hộ sau vệ.

Suốt 49 ngày cộng thêm giấy tiền vàng bạc nữa là bao nhiêu tiền?

Chưởng quỹ tính một hồi, nói:

- Phải 1.000 lượng.

Tính tới bớt lui, cuối cùng rút lại còn 800 lượng. Ngã giá xong xuôi, Trương Sĩ Phương bảo viết một cái hóa đơn 1.600 lượng. Hắn đi rồi, Vương Hiếu

lại đến nhà đồ hỏi lại rõ ràng, và cũng như trước, cầm một cá hóa đơn

800 lượng đi ra. Trương Sĩ Phương về tới nhà, Vương Hiếu cũng lót tót về theo, cùng đến gặp Vương thái thái.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...