Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THẨM NIỆM

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta tiến lên một bước, áp sát nàng ta, hạ thấp giọng:

“Liễu Mộng Ly, trước kia khi muội mắng ta là hồ ly tinh, muội có từng nghĩ đến hôm nay không? Muội tưởng gả vào Hầu phủ là có thể giẫm ta dưới chân? Ta nói cho muội biết, chuyện Tô Vân Hòa không làm được, muội cũng không làm được.”

Ta đưa tay, giúp nàng ta chỉnh lại mấy sợi tóc rối bên thái dương.

Động tác dịu dàng, như một đôi tỷ muội thật sự.

“Khu vườn này ta khuyên muội đừng sửa nữa. Sửa tiếp, người gặp chuyện tiếp theo, có khi không phải thợ đâu.”

Nói xong, ta thu tay lại, xoay người rời đi.

Đi rất xa rồi, ta vẫn còn nghe thấy sau lưng tiếng khóc bị kìm nén.

Lục Hà đi bên cạnh ta, giọng run run:

“Phu nhân, người kích thích nàng ta như vậy, nàng ta có khi nào…”

“Có khi nào ch.ó cùng rứt giậu?”

Ta tiếp lời, cười: “Ta chính là muốn nàng ta rứt giậu.”

“Nhưng mà…”

“Lục Hà, ngươi biết mèo bắt chuột không? Mèo sẽ không c.ắ.n c.h.ế.t chuột ngay, nó sẽ chơi đùa. Chơi đến khi chuột kiệt sức, chơi đến khi chuột tưởng mình có thể trốn thoát, rồi sau đó… một miếng c.ắ.n đứt cổ nó.”

Gió thu thổi qua.

Lá rụng trong vườn xoay tròn rồi bay xuống.

Ta đưa tay đón lấy một chiếc lá, vàng úa, bóp nhẹ là vỡ.

“Liễu Mộng Ly bây giờ chính là con chuột đó. Ta muốn nàng ta chạy, muốn nàng ta giãy giụa, muốn nàng ta tưởng mình vẫn còn cơ hội. Rồi đến lúc nàng ta đắc ý nhất…”

Ta buông tay, lá vụn rơi qua kẽ ngón.

“Đưa nàng ta đi gặp Tô Vân Hòa.”

21

Chuyện Đông viên cứ thế mà bỏ dở.

Liễu Mộng Ly không nhắc lại việc sửa vườn nữa.

Cái đống bừa bộn ấy cứ để nguyên như vậy, như một vết sẹo xấu xí, cắm c.h.ặ.t ở phía đông Hầu phủ.

Gia nhân trong phủ mỗi lần đi ngang đều vòng đường khác, sau lưng thì nói chỗ đó không sạch sẽ.

Bản thân Liễu Mộng Ly cũng ngã bệnh.

Nói là nhiễm phong hàn, không xuống giường được.

Viên Thừa Tự đến thăm hai lần.

Lần đầu còn dịu dàng an ủi, lần thứ hai đã lộ vẻ không kiên nhẫn.

Liễu Mộng Ly bệnh rồi thì tính tình cũng lớn, hất bát t.h.u.ố.c mắng nha hoàn.

Hoàn toàn không còn vẻ ôn nhu nhỏ nhẹ ngày thường.

“Hầu gia.”

Nàng ta nắm tay Viên Thừa Tự, nước mắt lưng tròng,

“Trong lòng thiếp khó chịu lắm. Cái vườn đó, thiếp thật sự muốn vì tổ mẫu mà tận hiếu…”

“Được rồi.”

Viên Thừa Tự rút tay ra:

“Dưỡng bệnh cho tốt đi, đừng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn.”

Hắn đi rồi, Liễu Mộng Ly nằm trên giường ngẩn người hồi lâu, rồi đột nhiên ngồi bật dậy.

“Đi, gọi Lý ma ma quản bếp tới đây.”

Lý ma ma rất nhanh đã tới.

Đứng bên giường, cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.

“Lý ma ma.”

Giọng Liễu Mộng Ly yếu ớt, nhưng mang theo một luồng tàn nhẫn:

“Ta biết ngươi là người của lão phu nhân, coi thường ta – kẻ mới vào phủ này.”

“Lão nô không dám.”

Giọng Lý ma ma cung kính nhưng không hèn yếu.

“Không dám?”

Liễu Mộng Ly cười lạnh:

“Khi ta sửa vườn, những vật liệu đó là do ngươi phụ trách mua sắm, đúng không? Lô vôi kia bị trộn một nửa là cát, ngươi tưởng ta không biết à?”

Thân người Lý ma ma cứng lại.

“Ta có thể đem chuyện này chọc lên trước mặt lão phu nhân.”

Liễu Mộng Ly nói chậm rãi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-niem/12.html.]

“Cũng có thể… coi như không biết. Tùy xem Lý ma ma có biết điều hay không.”

Trong phòng im lặng một lát.

“Liễu phu nhân muốn gì?”

Cuối cùng Lý ma ma cũng mở miệng.

“Rất đơn giản.”

Liễu Mộng Ly cười: “Ta muốn ngươi giúp ta làm một việc.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Việc gì?”

Liễu Mộng Ly vẫy tay, ra hiệu Lý ma ma ghé tai lại, rồi hạ giọng nói mấy câu.

Sắc mặt Lý ma ma biến đổi, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

“Lão nô… hiểu rồi.”

Ba ngày sau, ta cũng ngã bệnh.

Nói là ăn phải đồ không sạch, nôn mửa tiêu chảy, toàn thân mệt mỏi.

Lục Hà lo đến cuống cuồng, mời đại phu tới khám.

Đại phu bắt mạch, nói là “tỳ vị bất hòa, nhiễm thấp tà”, kê mấy thang t.h.u.ố.c.

Lão phu nhân nghe tin, sai người mang chút đồ bổ đến.

Lại dặn ta nghỉ ngơi cho tốt.

Viên Thừa Tự cũng tới nhìn một cái, nhưng đứng ở cửa không bước vào.

“Sao nàng cũng bệnh rồi?”

Ta dựa đầu giường, sắc mặt tái nhợt:

“Có lẽ trời thu lạnh, nhiễm phong hàn.”

“Trong phủ một lúc bệnh hai người, xui xẻo.”

Nói xong, hắn quay người bỏ đi.

22

Lục Hà tức đến đỏ cả vành mắt.

“Hầu gia sao có thể nói như vậy chứ?”

“Hắn nói đúng, là xui xẻo.”

Lục Hà bưng bát t.h.u.ố.c vừa sắc xong vào, ta ngửi thử rồi không uống.

“Phu nhân tranh thủ uống khi còn nóng đi.”

“Cứ để đó, chờ nguội chút.”

Lục Hà không hiểu, nhưng vẫn đặt bát t.h.u.ố.c lên chiếc bàn nhỏ đầu giường.

Ta nhắm mắt dưỡng thần, đợi Lục Hà ra ngoài rồi mới mở mắt, nhìn chằm chằm vào bát t.h.u.ố.c đen sì kia.

Thuốc không có vấn đề.

Ít nhất là bề ngoài không có vấn đề.

Đơn t.h.u.ố.c do đại phu kê, t.h.u.ố.c do nha hoàn bốc, Lục Hà tự tay sắc.

Nhưng ta biết sẽ có người bỏ thêm thứ gì đó vào t.h.u.ố.c.

Không phải độc, như vậy quá lộ liễu.

Có thể là t.h.u.ố.c tẩy, có thể là thứ khiến người ta toàn thân vô lực, cũng có thể là thứ gì khác…

Tóm lại là để ta bệnh nặng hơn.

Chỉ cần ta nặng đến mức không xuống giường được, không quản được việc.

Rồi Liễu Mộng Ly có thể lấy danh nghĩa hầu bệnh, danh chính ngôn thuận tiếp quản việc trong phủ.

Đợi ta khỏi, quyền quản gia cũng đã đổi chủ.

Mánh cũ.

Tô Vân Hòa từng dùng.

Giờ đến lượt Liễu Mộng Ly.

Chẳng lẽ bọn họ nghĩ Thẩm Niệm ta thật sự đầu óc không tỉnh táo, cùng một cái bẫy lại sập hai lần?

Ta vén chăn xuống giường, đi đến bàn trang điểm, từ sâu trong ngăn kéo lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ.

Trong lọ là thứ bột t.h.u.ố.c ta đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

Loại bột hạt gai dại từng dùng cho Tô Vân Hòa lần trước, nghiền mịn hơn.

Ta dùng móng tay khều ra một chút.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THẨM NIỆM
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...