Ba ngày sau, phụ thân dẫn Ngọc Nương ra ngoại thành cưỡi ngựa.
Khi con ngựa băng qua khe suối thì đột nhiên hoảng sợ.
Phụ thân ngã xuống, vừa hay đập mạnh đầu vào tảng đá bên bờ suối.
Mạng thì giữ được, nhưng đại phu nói chỗ bị thương rất hiểm, sau này e là không thể có thêm con cái.
Mẫu thân đến thăm thì khóc đến mức nước mắt như mưa.
Phụ thân nằm trên giường, sắc mặt xám tro như người c.h.ế.t.
Sau khi mẫu thân trở về, người kéo ta vào phòng, đóng c.h.ặ.t cửa lại, nhìn chằm chằm vào ta:
“Niệm nhi, con nói thật cho mẫu thân nghe, con ngựa của phụ thân con…”
“Ngựa mệt rồi.”
Ta ngẩng mặt lên, nghiêm túc nói:
“Con thấy nó chạy thở hồng hộc, nên cho nó ăn chút cỏ kích thích tinh thần.”
“Cỏ gì?”
“Hái ở núi sau, loại mà thỏ con ăn xong sẽ nhảy rất cao ấy.”
Ta khoa khoa tay:
“Phụ thân nói Ngọc di nương nhẹ cân, bảo ngựa chạy nhanh hơn, con liền muốn giúp một tay.”
Sắc mặt mẫu thân từ trắng chuyển sang xanh, rồi lại từ xanh chuyển sang trắng.
Người mấp máy môi mấy lần, cuối cùng chẳng nói được gì, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy ta, cả người run rẩy.
Đêm đó, ta nghe thấy người ở trong Phật đường thấp giọng tụng kinh.
Tụng suốt cả đêm.
Năm ta mười hai tuổi, yến thưởng hoa tại phủ Liễu thị lang.
Liễu Mộng Ly mặc một bộ vân hà cẩm, được một đám tiểu thư vây quanh.
Ta mặc một chiếc váy màu ngó sen đã cũ phân nửa, lặng lẽ ngồi trong góc ăn bánh.
Không biết bằng cách nào nàng ta chú ý tới ta, đi tới, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá một lượt, rồi khịt mũi cười nhạo:
“Ơ kìa, chẳng phải là vị tiểu thư đầu gỗ của Thẩm gia sao? Ăn mặc thế này mà cũng dám tới dự tiệc à?”
Bên cạnh lập tức có người cười rộ lên.
Ta nuốt miếng bánh quế hoa trong miệng, lau tay, ngẩng đầu nhìn nàng ta.
“Liễu tiểu thư hôm nay thật xinh đẹp.”
Ta nói vô cùng thành khẩn: “Giống như hoa đán trên sân khấu vậy.”
Xung quanh lập tức yên lặng như tờ.
Mặt Liễu Mộng Ly đỏ bừng lên.
Ai mà chẳng biết nàng ta kiêng kỵ nhất là bị người khác nói trông như con hát, cho rằng đó là hạng thấp kém.
“Ngươi nói cái gì? Nói lại cho ta nghe một lần nữa!”
Giọng Liễu Mộng Ly the thé ch.ói tai.
“Ta nói ngươi xinh đẹp.”
Ta chớp chớp mắt: “Không đúng sao?”
“Ngươi dám mắng ta là con hát?”
“Con hát không đẹp sao?”
Ta nghiêng đầu: “Ta thấy rất đẹp mà.”
Liễu Mộng Ly tức đến run rẩy toàn thân, chỉ thẳng vào mũi ta:
“Thẩm Niệm, ngươi thô bỉ không chịu nổi! Đơn giản là… đơn giản là một con hồ ly tinh!”
Hồ ly tinh?
Ta sững người.
Sau khi yến tiệc tan, ta kéo tay áo nha hoàn hỏi:
“Xuân Đào, hồ ly tinh là gì?”
Xuân Đào ấp úng: “Thì… thì là… nữ t.ử rất giỏi quyến rũ nam nhân…”
“Quyến rũ nam nhân?”
Ta nhíu mày: “Ta đâu có biết.”
“Không phải ý đó… ôi chao, đại khái là lời mắng c.h.ử.i thôi.”
“Mắng ta giống hồ ly?”
“Cũng… cũng gần như vậy…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-niem/3.html.]
Ta cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ.
6
Sáng sớm hôm sau, trước cổng Liễu phủ vang lên một tràng tiếng thét ch.ói tai.
Khi gã gác cổng mở cửa, liền thấy trên bậc thềm nằm một con gà c.h.ế.t đẫm m.á.u.
Cổ gà bị vặn gãy, m.á.u chảy loang lổ khắp đất.
Liễu Mộng Ly lập tức bị dọa đến phát bệnh.
Ta xách đồ bổ tới thăm, ngồi bên giường nàng ta, chân thành nói:
“Liễu tiểu thư, ta nghe nói hồ ly thích ăn gà, nên đặc biệt chọn con béo nhất. Nếu ngươi thích, chỗ ta vẫn còn.”
Ánh mắt Liễu Mộng Ly nhìn ta cứ như thấy quỷ.
Từ đó về sau, trong kinh thành dần dần xuất hiện lời đồn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nói đích nữ Thẩm gia dung mạo xinh đẹp, chỉ tiếc đầu óc không được lanh lợi.
Nghe người ta nói chuyện chỉ nghe đúng nghĩa mặt chữ.
Làm việc cũng kỳ quái vô cùng.
Mẫu thân càng thêm lo lắng, người thường nắm tay ta, than thở:
“Niệm nhi à, sau này con phải làm sao đây? Mẫu thân đã dạy con bao nhiêu lần rồi, nghe người ta nói phải nghe cả ý ngoài lời.”
“Ý ngoài lời là gì?”
Mẫu thân nghẹn họng.
Chính người cũng nói không rõ.
Bởi vì cả đời người sống trong những khúc khuỷu quanh co ấy, dựa vào suy đoán, nhẫn nhịn, chịu thiệt mà sống qua từng ngày.
Người muốn dạy ta, nhưng lại dạy không nổi.
Vì thế, ta quyết định tự mình học.
Trong gương đồng, khóe môi ta chậm rãi cong lên thành một đường.
“Lục Hà.”
Ta xoay người lại: “Ngày mai về Thẩm phủ một chuyến, ta nhớ mẫu thân rồi.”
“Nhưng phía Hầu gia thì…”
“Hầu gia chẳng phải đang ở Liễu gia sao?”
Ta cười càng dịu dàng hơn: “Chúng ta về nhà mẹ đẻ, không cần báo với hắn.”
Lục Hà cúi đầu đáp lời.
Ta nhìn màn đêm ngoài cửa sổ dần dần buông xuống, đầu ngón tay khẽ gõ lên bàn trang điểm.
Liễu Mộng Ly.
Bao nhiêu năm rồi, ngươi vẫn chưa học khôn ra.
Muốn giành đồ của ta, thì phải có giác ngộ gánh lấy hậu quả.
Ngày trở về Thẩm phủ, trời âm u nặng nề.
Bánh xe ngựa lăn trên con đường lát đá xanh, phát ra những tiếng trầm đục.
Lục Hà ngồi đối diện ta, thỉnh thoảng vén rèm nhìn ra ngoài, rồi lại buông xuống, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
“Có gì muốn nói thì cứ nói.”
Ta nhắm mắt dưỡng thần.
“Phu nhân:”
Lục Hà hạ thấp giọng: “Tối qua Hầu gia trở về nổi trận lôi đình, đập phá gần nửa thư phòng. Sáng nay lúc ra ngoài, mắt đỏ ngầu, ánh nhìn khi nhìn người khác đáng sợ lắm.”
“Ừ, Tô Vân Hòa không còn nữa, hắn đau lòng cũng là chuyện nên có.”
“Nhưng phía Liễu gia thì…”
“Liễu gia làm sao?”
Ta mở mắt, cười tươi nhìn nàng:
“Liễu tiểu thư sắp gả vào đây, là chuyện tốt mà. Trong phủ vắng vẻ, thêm người sẽ náo nhiệt hơn.”
Lục Hà không nói nữa.
Nàng theo ta nhiều năm như vậy, biết rất rõ dưới bộ dạng ngây thơ này của ta là thứ gì.
7
Xe ngựa dừng lại trước cổng Thẩm phủ.
Khi ta vén rèm bước xuống xe, vừa hay nhìn thấy Trần ma ma bên cạnh mẫu thân đang đứng ở cửa ngóng ra ngoài.
--------------------------------------------------