Ta đột nhiên mở miệng: “Ngươi nói xem, người tiếp theo sẽ là ai?”
Thân thể Lục Hà run lên, không dám đáp lời.
Ta cười, xoay người trở về phòng.
Sau khi Liễu Mộng Ly c.h.ế.t, Hầu phủ hoàn toàn yên tĩnh lại.
Viên Thừa Tự trở nên trầm mặc ít nói, thường xuyên một mình ngồi trong thư phòng suốt cả ngày.
Lão phu nhân cũng tiều tụy đi nhiều, mỗi ngày thời gian niệm Phật càng dài hơn.
Hạ nhân trong phủ ai nấy đều nín thở dè dặt, đi lại cũng cúi đầu, sợ phát ra dù chỉ một chút tiếng động.
Sự yên tĩnh ấy kéo dài cho đến khi xuân sang.
35
Tháng ba, hoa đào nở rộ.
Viên Thừa Tự đột nhiên nói muốn nạp thiếp.
Lần này là một nữ t.ử chốn hoa lâu tên Điệp Vũ, nghe nói sắc nghệ song tuyệt, là Viên Thừa Tự bỏ ra số tiền lớn chuộc về.
Hắn muốn cho nàng ta hộ tịch lương dân, muốn nâng nàng ta làm thiếp.
Lão phu nhân kiên quyết phản đối.
“Nữ nhân hoa lâu sao có thể bước chân vào cửa Hầu phủ? Thừa Tự, con điên rồi sao?”
Viên Thừa Tự lại cứng lòng:
“Tổ mẫu, cả đời này của tôn nhi chỉ muốn một người vừa ý như vậy. Người hãy thành toàn cho tôn nhi đi.”
Hai người cãi nhau một trận long trời lở đất.
Cuối cùng, lão phu nhân tức đến ngã bệnh.
Ta đến hầu bệnh, canh bên giường, đút t.h.u.ố.c lau người, chu đáo tỉ mỉ không sót chút nào.
Lão phu nhân nắm tay ta, nước mắt già rơi lã chã:
“Niệm nhi à, cái nhà này… sắp tan rồi…”
“Tổ mẫu yên tâm, có Niệm nhi ở đây, cái nhà này không tan được.”
Lão phu nhân nhìn ta, ánh mắt phức tạp, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Viên Thừa Tự rốt cuộc vẫn đón Điệp Vũ vào phủ.
Không làm lễ, chỉ một đỉnh kiệu nhỏ lặng lẽ khiêng vào từ cửa hông, sắp xếp ở một tiểu viện hẻo lánh phía tây.
Ta gặp nữ nhân ấy một lần, quả thật rất đẹp.
Đẹp đến yêu mị, đẹp đến phóng túng.
Ánh mắt nàng ta nhìn Viên Thừa Tự như nhìn con mồi.
Còn nhìn ta, thì mang theo vẻ khinh miệt không hề che giấu.
Lại là một Tô Vân Hòa.
Lại là một Liễu Mộng Ly.
Hầu phủ này giống như một sân khấu kịch, ngươi vừa hát xong ta liền bước lên, diễn đi diễn lại vẫn chỉ là cùng một vở.
Thật chẳng có gì thú vị.
Ngày thứ bảy sau khi Điệp Vũ vào phủ, Viên Thừa Tự bắt đầu “đổ bệnh”.
Đầu tiên là ăn uống không vào, ăn gì cũng nôn.
Tiếp đó là toàn thân rã rời, suốt ngày mê man buồn ngủ.
Đại phu đến khám, nói là “lo nghĩ quá độ, can khí uất kết”, kê t.h.u.ố.c sơ can giải uất.
Thuốc uống vào chẳng những không khá hơn, trái lại còn nặng thêm.
Hắn bắt đầu gặp ác mộng, trong mơ luôn gọi tên Tô Vân Hòa và Liễu Mộng Ly, có lúc còn thét lên rồi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa khắp người.
Ban đầu Điệp Vũ còn ân cần hầu bệnh, về sau thấy bệnh tình hắn lúc nặng lúc nhẹ, dần dần cũng lơ là.
Có một lần ta đi ngang qua viện của nàng ta, nghe thấy nàng ta ở trong phòng nổi giận:
“Đúng là một tên bệnh lao quỷ! Biết thế này, ta thà ở trong lầu sống khoái hoạt còn hơn!”
Ta đứng ngoài cửa sổ nghe một lát, rồi bật cười.
Nhìn xem, đây chính là chân ái.
Tháng tư, Viên Thừa Tự đã không xuống giường nổi nữa.
Hắn gầy đến biến dạng, hốc mắt trũng sâu, gò má nhô cao, nằm trên giường như một bộ xương khô.
Chỉ có đôi mắt kia là vẫn mở trừng trừng.
Khi nhìn người, toát ra nỗi sợ hãi không sao nói rõ.
Ta biết hắn đang sợ điều gì.
Hắn sợ ta.
Giống như Liễu Mộng Ly từng sợ ta vậy.
Nhưng hắn chưa từng nói ra.
Bởi vì hắn cần thể diện, bởi vì hắn không dám tin rằng bản thân lại bị một nữ nhân “đầu óc không được lanh lợi” hành hạ đến mức này.
36
Hôm ấy, ta đến thăm hắn.
Trong phòng mùi t.h.u.ố.c nồng nặc đến nghẹn thở, Điệp Vũ không có ở đó, chỉ có một tiểu tư đang ngồi gật.
Ta phất tay bảo hắn ra ngoài, một mình bước đến bên giường.
Viên Thừa Tự vừa thấy ta, mắt liền trợn to, trong cổ họng phát ra tiếng “khò khè”, muốn nói gì đó nhưng lại không thốt ra được.
Ta ngồi xuống bên giường, lặng lẽ nhìn hắn.
“Phu quân.”
Ta nhẹ giọng mở miệng: “Chàng còn nhớ lúc cưới ta vào cửa, chàng đã nói gì không?”
Hắn nhìn ta chằm chằm không rời mắt.
“Chàng nói, cưới ta là bất đắc dĩ.”
Ta cười cười: “Thật ra ta cũng vậy. Gả cho chàng là do phụ mẫu ép. Nhưng bây giờ nghĩ lại, gả cho chàng cũng khá tốt.”
Ta đưa tay kéo lại góc chăn cho hắn.
“Ít nhất cũng khiến ta hiểu ra rất nhiều chuyện. Ví như lòng dạ nam nhân là thứ không đáng tin nhất. Ví như tòa Hầu phủ này nhìn thì hào nhoáng, bên trong đã mục nát từ lâu. Lại ví như…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-niem/20.html.]
Ta cúi sát lại gần hắn, hạ giọng thật thấp:
“G.i.ế.c người, thật ra rất đơn giản. Chỉ cần để người khác cho rằng đó là t.a.i n.ạ.n là được.”
Con ngươi Viên Thừa Tự đột nhiên co rút lại.
“Tô Vân Hòa là trượt chân rơi xuống nước, Liễu Mộng Ly là bệnh lâu không khỏi. Vậy phu quân thì sao? Chàng sẽ là cái gì?”
Ta đứng thẳng dậy, nhìn gương mặt đầy kinh hoàng của hắn, khẽ mỉm cười.
“Yên tâm, ta sẽ không để chàng c.h.ế.t dễ dàng như vậy đâu. Ta muốn chàng sống, sống để mỗi ngày đều cảm nhận nỗi sợ hãi, sống để hồi tưởng những việc mình đã làm, sống để hối hận.”
“Hối hận vì đã cưới ta, hối hận vì đã đưa những nữ nhân kia vào cửa, hối hận vì đã coi thường ta.”
Nói xong, ta đứng dậy định rời đi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Đợi… đợi đã…”
Viên Thừa Tự đột nhiên phát ra giọng khàn đặc.
Ta quay đầu lại.
Hắn dùng hết sức lực, nâng cánh tay run rẩy, chỉ vào ta:
“Nàng… nàng rốt cuộc… muốn cái gì…”
Ta nhìn hắn.
Nhìn rất lâu, rồi khẽ nói:
“Ta muốn thanh tịnh. Tòa Hầu phủ này quá ồn ào, cho nên ta đã mời những kẻ gây ồn ào ấy rời đi hết rồi. Bây giờ, cuối cùng cũng thanh tịnh.”
Viên Thừa Tự nằm trên giường, mắt trợn to nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Nước mắt trượt ra từ khóe mắt, hòa vào mái tóc mai.
Hắn đang khóc.
Khóc vì ai đây?
Vì Tô Vân Hòa?
Vì Liễu Mộng Ly?
Hay là vì chính hắn?
Ta không biết, cũng không muốn biết.
Ta mở cửa, bước ra ngoài.
Mùng bảy tháng năm, Viên Thừa Tự “bệnh c.h.ế.t”.
Đại phu nói nguyên nhân là “uất kết trong lòng, hao tổn quá độ, dầu cạn đèn tắt”.
Lão phu nhân khóc ngất ba lần, nhưng vẫn gắng gượng lo liệu tang sự.
Quan tài đặt trong linh đường, người đến phúng viếng rồi lại đi, nói những lời an ủi rập khuôn như nhau.
Ta mặc đồ tang trắng, quỳ trước linh vị, khóc đến mấy lần ngất xỉu.
Ai nấy đều nói: “Vĩnh Xương Hầu phu nhân tình sâu nghĩa nặng, Hầu gia đi sớm quá, thật đáng tiếc.”
Đáng tiếc sao?
Ta không thấy vậy.
37
Ngày thứ bảy sau khi tang sự kết thúc, Điệp Vũ cuốn theo đồ đạc định bỏ trốn thì bị quản gia dẫn người bắt về.
Trong phòng nàng ta lục soát ra không ít đồ của Hầu phủ.
Trang sức, đồ bày biện, thậm chí còn có cả một cây trâm ngọc của lão phu nhân.
Lão phu nhân tức đến run cả người:
“Kéo ra ngoài! Giao cho quan phủ!”
Điệp Vũ bị giải đến nha môn, nghe nói bị phán lưu đày.
Sống nổi hay không, cũng phải xem tạo hóa của nàng ta.
Tháng sáu, lão phu nhân giao toàn bộ quyền quản lý Hầu phủ cho ta.
“Niệm nhi, sau này cái nhà này phải trông cậy vào con.”
“Tổ mẫu yên tâm.”
Tháng bảy, ta triệt để chỉnh đốn lại Hầu phủ.
Quản sự tham ô đều bị thay hết, hạ nhân ăn lương khống bị thanh trừng sạch, sổ sách cũ nhiều năm cũng được rà soát lại toàn bộ.
Trên dưới Hầu phủ thay da đổi thịt, không còn ai dám ngoài mặt tuân theo trong lòng chống đối nữa.
Rằm tháng tám, Trung thu.
Ta bày một bàn rượu thức ăn trong viện, một mình ngắm trăng.
Ánh trăng rất đẹp, đẹp như đêm bên hồ sen năm ấy.
Ta nâng chén rượu, hướng về phía trăng khẽ giơ lên, rồi từ từ đổ xuống đất.
Kính Tô Vân Hòa.
Kính Liễu Mộng Ly.
Kính Viên Thừa Tự.
Kính tất cả những người từng sống rồi lại c.h.ế.t trong tòa Hầu phủ này.
Ta đặt chén rượu xuống, ngẩng đầu nhìn trăng.
“Mẫu thân.”
Ta khẽ nói: “Người xem, bây giờ con có phải… thông minh hơn một chút rồi không?”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió lướt qua ngọn cây, xào xạc như thì thầm.
Ta cười cười, cầm đũa gắp một miếng bánh trung thu.
Ngọt đến ngấy.
Nhưng ta thích.
Hầu phủ này cuối cùng cũng hoàn toàn thanh tịnh rồi.
Thanh tịnh đến mức, chỉ còn lại một mình ta.
Thật tốt.
- Hoàn văn -
--------------------------------------------------