Đang định cho vào thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Ta lập tức thu tay lại, bột t.h.u.ố.c rơi vãi một ít trên mặt bàn.
Ta nhanh ch.óng dùng tay lau đi rồi ngồi lại lên giường.
Người bước vào là Liễu Mộng Ly.
Hôm nay nàng ta mặc một chiếc váy xanh nhạt, trên mặt trang điểm nhẹ, trông tinh thần không tệ chút nào, hoàn toàn không giống một người “đang bệnh”.
Sau lưng nàng ta, Xuân Hạnh bưng một cái khay, trên đó đặt một bát t.h.u.ố.c.
“Tỷ tỷ.”
Liễu Mộng Ly đi tới bên giường, cười rất dịu dàng:
“Nghe nói tỷ tỷ bệnh rồi, muội đặc biệt sắc t.h.u.ố.c mang đến. Đây là phương t.h.u.ố.c thiếp mang từ nhà mẹ đẻ, bổ khí dưỡng thân nhất, tỷ tỷ nếm thử nhé?”
Ta nhìn nàng, cũng cười: “Liễu muội khỏe rồi à?”
“Nhờ phúc của tỷ tỷ, đỡ nhiều rồi.”
Liễu Mộng Ly ra hiệu cho Xuân Hạnh đưa bát t.h.u.ố.c tới:
“Tỷ tỷ mau uống khi còn nóng đi.”
“Ở chỗ ta cũng có t.h.u.ố.c, vừa mới sắc xong.”
“Thuốc của tỷ tỷ là trị phong hàn, không trị tỳ vị.”
Liễu Mộng Ly bưng bát t.h.u.ố.c của mình lên, múc một muỗng, đưa tới bên môi ta:
“Tỷ tỷ thử cái này xem, nếu không tốt, muội sẽ không mang tới nữa.”
Chiếc muỗng gần như chạm vào môi ta.
Mùi t.h.u.ố.c rất nồng, trộn lẫn một hương ngọt kỳ lạ.
Ta nhìn chằm chằm Liễu Mộng Ly.
Ánh mắt nàng ta dịu dàng, khóe miệng mỉm cười, nhưng những đốt ngón tay cầm muỗng lại hơi trắng bệch.
Nàng ta đang căng thẳng.
Nàng ta sợ ta không uống.
“Liễu muội.”
Ta nhẹ giọng nói: “Muội uống trước một ngụm đi.”
Nụ cười của Liễu Mộng Ly khựng lại:
“Tỷ tỷ nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ nghi ngờ muội bỏ độc vào t.h.u.ố.c?”
“Không phải nghi ngờ.”
Ta nghiêm túc nói: “Là lo lắng. Lỡ t.h.u.ố.c này không đúng bệnh, muội uống thử trước, nếu có chuyện gì, ta còn kịp gọi người cứu muội.”
“Tỷ tỷ…”
Vành mắt Liễu Mộng Ly đỏ lên:
“Muội có lòng tốt, vậy mà tỷ lại nghĩ muội như thế…”
Nói xong, nước mắt nàng ta liền rơi xuống.
23
Ta nhận lấy bát t.h.u.ố.c, đặt lên chiếc bàn nhỏ đầu giường.
Đặt song song với bát t.h.u.ố.c của ta.
“Lòng tốt của Liễu muội ta xin nhận, t.h.u.ố.c lát nữa ta sẽ uống. Muội vừa mới khỏi, đừng đứng lâu, về nghỉ ngơi đi.”
Liễu Mộng Ly không chịu đi:
“Tỷ tỷ uống ngay bây giờ, muội tận mắt thấy tỷ uống mới yên tâm.”
“Nhất định phải uống sao?”
“Nhất định phải uống.”
Ta nhìn vào mắt nàng ta, nhìn rất lâu, rồi cười.
“Được.”
Ta nâng bát t.h.u.ố.c nàng ta mang tới, đưa lên môi.
Ánh mắt Liễu Mộng Ly sáng lên, nhìn chằm chằm vào tay ta.
Ta ngửa đầu.
Nhưng ta không uống.
Chỉ làm động tác nuốt xuống.
Rồi đặt bát xuống, trong bát thiếu đi một chút t.h.u.ố.c.
“Được rồi.”
Ta lau khóe miệng: “Uống rồi.”
Liễu Mộng Ly nhíu mày: “Tỷ tỷ chỉ uống có một ngụm…”
“Thuốc đắng, ta uống từ từ.”
Ta nằm trở lại giường, nhắm mắt,
“Muội về đi, ta mệt rồi.”
Liễu Mộng Ly còn muốn nói gì đó, nhưng thấy dáng vẻ tiễn khách của ta, cuối cùng chỉ đành nghiến răng đứng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-niem/13.html.]
“Vậy tỷ tỷ nghỉ ngơi cho tốt, mai muội lại tới.”
Nàng ta đi rồi.
Đợi tiếng bước chân xa dần, ta mở mắt ngồi dậy, bưng bát t.h.u.ố.c của nàng ta đi đến cửa sổ, đổ hết vào bồn hoa bên ngoài.
Nước t.h.u.ố.c màu nâu đen rất nhanh ngấm vào đất.
Ta cũng đổ luôn bát t.h.u.ố.c của mình.
Nửa canh giờ sau, ta bắt đầu nôn mửa, tiêu chảy.
Lục Hà sợ đến tái mét, lại định đi mời đại phu.
Ta kéo nàng ta lại: “Không cần.”
“Nhưng phu nhân người…”
“Ta không sao, là giả vờ.”
Lục Hà sững sờ.
Ta mỉm cười với nàng ta: “Ngươi đi nói với Hầu gia và lão phu nhân, cứ bảo ta bệnh nặng, không dậy nổi. Việc trong phủ… tạm thời để Liễu phu nhân quản đi.”
Lục Hà không hiểu, nhưng vẫn làm theo.
Tin vừa truyền ra, Liễu Mộng Ly liền tới ngay.
Nàng ta đứng bên giường, nhìn bộ dạng “yếu ớt” của ta, khóe miệng không kìm được cong lên, rồi lại cố ép xuống.
“Sao tỷ tỷ đột nhiên bệnh nặng thế này?”
Nàng ta giả vờ lau nước mắt:
“Tỷ tỷ yên tâm, việc trong phủ, thiếp sẽ thay chị thu xếp cho tốt.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Vất vả… cho muội rồi…”
“Không vất vả.”
Liễu Mộng Ly siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
Nắm rất c.h.ặ.t, như đang khoe khoang thắng lợi:
“Tỷ tỷ cứ an tâm dưỡng bệnh.”
Nàng ta bước đi nhẹ nhàng.
Ta nghe nàng ta nói với Xuân Hạnh ngoài cửa:
“Đi nói với các quản sự ở các viện, từ hôm nay trở đi, mọi việc lớn nhỏ trong phủ đều báo lên chỗ ta.”
“Vâng.”
Đợi bọn họ đi xa, ta mới ngồi dậy, nói với Lục Hà:
“Đi gọi Lý ma ma tới.”
Lý ma ma rất nhanh đã tới.
Đứng bên giường, cúi đầu không dám nhìn ta.
“Lý ma ma.”
Giọng ta bình tĩnh: “Liễu phu nhân cho ngươi lợi ích gì?”
Lý ma ma “bịch” một tiếng quỳ xuống:
“Phu nhân, lão nô… lão nô cũng là bị ép…”
“Nói.”
“Liễu phu nhân nói nếu lão nô giúp nàng, sau này việc mua sắm trong bếp vẫn giao cho lão nô quản, còn tăng thêm ba phần tiền tháng.”
Giọng Lý ma ma run rẩy:
“Nếu không giúp, nàng sẽ đem chuyện vôi trộn cát chọc ra… lão nô… lão nô không còn cách nào khác…”
“Vậy nên ngươi bỏ t.h.u.ố.c tẩy vào t.h.u.ố.c của ta?”
Lý ma ma không dám lên tiếng.
“Còn bát t.h.u.ố.c của Liễu phu nhân? Trong đó bỏ thứ gì?”
“Lão nô không biết…”
Lý ma ma liên tục dập đầu:
“Bát t.h.u.ố.c đó do chính Liễu phu nhân sắc, không cho lão nô động tay. Nhưng… nhưng lão nô ngửi thấy trong đó có mùi hoa mạn đà la…”
Hoa mạn đà la?
Dùng ít thì giảm đau, nhiều thì sinh ảo giác, nhiều hơn nữa thì lấy mạng người.
Liễu Mộng Ly… thật sự muốn ta c.h.ế.t.
24
“Lý ma ma.”
Ta nhìn người đang run rẩy dưới đất:
“Ta cho ngươi một cơ hội.”
Trong mắt Lý ma ma bừng lên tia hy vọng.
“Từ bây giờ, Liễu phu nhân bảo ngươi làm gì, ngươi cứ làm theo. Nhưng làm xong, phải đến nói lại cho ta biết.”
“Phu nhân…”
“Làm được không?”
--------------------------------------------------