Nói xong, ta xoay người đi ra ngoài.
“Niệm nhi.”
Mẫu thân gọi với theo phía sau: “Phụ thân con muốn gặp con!”
“Biết rồi.”
Ta kéo cửa ra, ánh mặt trời ch.ói mắt.
Trần ma ma vẫn đứng gác ngoài cửa, thấy ta đi ra thì hé miệng như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ cúi đầu hành lễ.
Trong thư phòng, phụ thân đang viết chữ.
9
Mấy năm nay ông già đi không ít.
Cái chân bị tật từ lần ngã ngựa năm xưa khiến ông đi đứng hơi khập khiễng, lưng cũng đã hơi còng xuống.
Thấy ta bước vào, ông đặt b.út xuống, thần sắc phức tạp nhìn ta.
“Phụ thân.”
Ta cung kính hành lễ.
“Ngồi đi.”
Ta làm theo mà ngồi xuống.
Hai phụ t.ử đối diện nhau, trong chốc lát lại chẳng biết nói gì.
Trên thư án trải một tờ tuyên chỉ, trên đó viết hai chữ tĩnh tâm.
Mực còn chưa khô hẳn.
“Chuyện ở hồ sen.”
Cuối cùng phụ thân cũng mở miệng:
“Thật sự là ngoài ý muốn sao?”
Lại là câu hỏi này.
Ta cười: “Phụ thân cũng quan tâm chuyện ấy ư?”
“Con là con gái ta.”
Phụ thân nhìn chằm chằm vào ta.
“Nếu Vĩnh Xương Hầu phủ xảy ra chuyện, Thẩm gia cũng không thoát khỏi liên lụy.”
Thì ra là vậy.
“Phụ thân cứ yên tâm.”
Ta nâng chén trà lên, khẽ thổi: “Hầu phủ sẽ không xảy ra chuyện. Dù có xảy ra, cũng sẽ không liên lụy đến Thẩm gia.”
Mày phụ thân nhíu c.h.ặ.t hơn: “Chuyện Liễu tiểu thư sắp vào phủ, con biết rồi chứ?”
“Biết.”
“Con định ứng phó thế nào?”
Ta đặt chén trà xuống, nghiêm túc nhìn ông:
“Phụ thân hy vọng con ứng phó thế nào?”
Phụ thân nghẹn lời.
Ông đại khái muốn nói phải nhẫn, phải lấy đại cục làm trọng, phải giữ thể diện cho hai nhà.
Nhưng những lời ấy, đối diện với đôi mắt này của ta, chưa chắc ông đã nói ra được.
Ba năm trước, khi ông ép ta gả vào Hầu phủ, ta cũng nhìn ông như vậy.
Khi đó ông nói: “Niệm nhi, Vĩnh Xương Hầu phủ môn đệ cao quý, Viên Thừa Tự trẻ tuổi có triển vọng, con gả qua đó là hưởng phúc.”
Ta khi ấy hỏi ông: “Phụ thân, hưởng phúc là có ý gì?”
“Chính là gấm vóc đủ đầy, được người đời tôn kính.”
Ta lại hỏi: “Vậy nếu không được người đời tôn kính thì sao?”
Ông không trả lời được.
Nhưng bây giờ ta đã hiểu rồi.
Hưởng phúc, chính là con cũng có thể khiến người khác không được hưởng phúc.
“Liễu thị lang cùng ta đồng triều làm quan.”
Phụ thân dời ánh mắt đi chỗ khác:
“Có vài chuyện, đừng làm quá khó coi.”
“Con hiểu.”
Ta đứng dậy: “Nếu phụ thân không còn việc gì khác, con xin phép về trước, trong Hầu phủ vẫn còn cả đống việc phải lo.”
“Chờ đã.”
Phụ thân gọi ta lại, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ.
“Cái này con cầm lấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-niem/5.html.]
Ta nhận lấy, mở ra.
Bên trong là một xấp ngân phiếu, cùng vài món trang sức.
“Là mẫu thân con đưa cho con.”
Phụ thân quay mặt đi.
“Bà ấy nói con ở Hầu phủ không dễ dàng, trong tay có chút tiền thì tiện hơn.”
Ta nắm chiếc hộp, đầu ngón tay hơi lạnh.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Mẫu thân cả đời sống trong cái bóng của phụ thân, nhẫn nhịn chịu đựng, uốn mình cầu toàn.
Những thứ bà đưa cho ta đây, e rằng là tiền riêng bà dành dụm suốt bao năm.
Nhưng bà chưa từng hỏi ta, ta có muốn sống những ngày tháng như vậy hay không.
“Thay con cảm ơn mẫu thân.”
Ta cất chiếc hộp đi, cúi người.
“Nữ nhi cáo lui.”
Ra khỏi thư phòng, trời bắt đầu lất phất mưa.
Ta đứng dưới hành lang nhìn mưa phùn, dày đặc đ.â.m xuống những phiến đá xanh trong sân.
Bụi hoa nguyệt quế nơi góc tường, loài hoa mẫu thân yêu thích nhất, bị mưa đ.á.n.h cho nghiêng ngả, cánh hoa rơi đầy đất.
Lục Hà căng ô chạy tới: “Phu nhân, về Hầu phủ chứ?”
“Về.”
Khi xe ngựa rời khỏi Thẩm phủ, ta vén rèm nhìn lại lần cuối.
Bóng dáng mẫu thân mảnh khảnh đứng trong cổng lớn.
Màn mưa che mờ gương mặt bà, không nhìn rõ được biểu cảm.
10
Ta buông rèm, tựa lưng vào trong xe.
“Lục Hà.”
“Có.”
“Về rồi, đi tìm trong kho của ta tấm vân hà cẩm kia.”
Ta nhắm mắt nói: “Liễu tiểu thư sắp gả vào rồi, dù sao cũng phải chuẩn bị một phần hạ lễ.”
Giọng Lục Hà căng hẳn lên.
“Phu nhân, tấm vân hà cẩm ấy là món quý giá nhất trong đồ hồi môn của người, năm đó ở yến thưởng hoa, Liễu tiểu thư mặc chính là loại vải này…”
“Ta biết.”
Khóe môi ta cong lên: “Cho nên mới thích hợp đem tặng nàng ta.”
Liễu Mộng Ly, ngươi chẳng phải thích nhất là vân hà cẩm sao?
Ngươi chẳng phải luôn muốn đè ta một đầu sao?
Ta cho ngươi.
Ta đều cho ngươi cả.
Chỉ không biết, ngươi có cái mệnh để mặc hay không thôi.
Khi trở về Vĩnh Xương Hầu phủ, mưa càng lớn hơn.
Xe ngựa dừng ngoài nhị môn, Lục Hà che ô đỡ ta xuống xe.
Vừa đứng vững, đã nghe từ tiền viện vọng lại tiếng đồ sứ vỡ tan, xen lẫn tiếng Viên Thừa Tự c.h.ử.i mắng tức giận.
“Đồ phế vật! Một lũ phế vật!”
Bước chân ta khựng lại, liếc mắt ra hiệu cho Lục Hà.
Chúng ta không đi theo lối chính, mà vòng xuống dưới hành lang, nấp sau cột nhìn vào đại sảnh phía trước.
Trong sảnh bừa bộn khắp nơi.
Mảnh sứ thanh hoa vỡ văng đầy đất, nước trà hắt tung tóe.
Viên Thừa Tự sắc mặt xanh mét đứng giữa sảnh.
Mấy quản sự cúi đầu đứng đó, không dám thở mạnh.
“Điều tra ba ngày!”
Viên Thừa Tự đá văng chiếc ghế thấp bên cạnh:
“Kết quả chỉ tra ra được một câu trượt chân rơi xuống nước? Bên hồ sen đến cái bóng ma cũng không có? Tô Vân Hòa là tự nửa đêm gặp ác mộng rồi nhảy xuống à?”
Quản gia run rẩy đáp: “Hầu gia, Triệu bổ đầu bên quan phủ nói rồi, bên hồ quả thực không có dấu vết của người thứ hai, trên người di nương cũng không có ngoại thương… có lẽ, có lẽ thật sự là…”
“Thật sự là cái gì?”
Viên Thừa Tự đột ngột quay người:
“Ngươi cũng muốn nói nàng ấy là ngoài ý muốn?”
--------------------------------------------------