Tay ta múc canh khựng lại một chút:
“Hầu gia nói chuyện chiếc bình sứ sao?”
“Tôn ma ma ỷ già lên mặt, cũng nên gõ cho một trận rồi.”
Viên Thừa Tự nhận bát canh, giọng điệu nhàn nhạt:
“Nàng quản gia bao năm nay, đối với hạ nhân quá mức dung túng.”
Ta cúi đầu ăn cơm:
“Tôn ma ma tuổi lớn rồi, tay chân chậm chạp cũng là chuyện có thể hiểu.”
“Tuổi lớn thì nên về dưỡng già, còn chiếm chỗ làm gì?”
Viên Thừa Tự liếc ta một cái:
“Mộng Ly nói đúng, đám người già trong phủ này, cũng nên thay một lượt rồi.”
Ta không tiếp lời.
Đợi Viên Thừa Tự rời đi, Lục Hà mới nhỏ giọng nói:
“Phu nhân, hầu gia đây là muốn thay Liễu phu nhân lập uy đấy.”
“Ta biết.”
Ta lau miệng: “Cứ để hắn lập.”
“Nhưng mà…”
“Lục Hà, ngươi nghĩ Liễu Mộng Ly, có lập được không?”
Lục Hà sững người.
“Nàng ta cho rằng đổi vài người già là có thể nắm hầu phủ trong tay. Nhưng nàng ta không biết, trong phủ này, mỗi người phía sau đều nối liền gân cốt.”
“Con trai Tôn ma ma làm việc ở tiền viện, con gái ở viện lão phu nhân làm nha hoàn hạng hai, con rể là quản sự trang viên ngoài thành. Động vào một mình bà ta, sẽ kéo theo bao nhiêu người?”
Ta nhìn màn đêm trầm trầm ngoài cửa sổ.
“Viên Thừa Tự muốn thay nàng ta lập uy, vậy thì cứ lập. Ta muốn nhìn xem, hắn có thể chống lưng cho nàng ta được bao lâu.”
Quả nhiên không ngoài dự liệu, ngày hôm sau Liễu Mộng Ly bắt đầu động thủ.
16
Đầu tiên là Tôn ma ma bị điều sang phòng giặt giũ.
Từ một công việc quản kho thể diện, biến thành ngày ngày ngâm tay trong nước lạnh vò y phục.
Tôn ma ma lập tức làm ầm lên, nói muốn đi tìm lão phu nhân phân xử.
Tiếp đó là Lý ma ma phụ trách việc mua sắm trong bếp.
Bị tra ra sổ sách không rõ ràng, liền bị đình chức, thay vào đó là một nha hoàn theo hầu mà Liễu Mộng Ly mang từ Liễu gia sang.
Rồi đến hai quản sự ở tiền viện, vì chậm trễ Liễu phu nhân mà bị đ.á.n.h trượng.
Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày, trên dưới hầu phủ gà bay ch.ó sủa.
Bên lão phu nhân cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.
Sáng sớm ngày thứ tư, đại nha hoàn Thu Nguyệt trong viện lão phu nhân tới mời, nói lão phu nhân muốn gặp ta.
Ta thay một thân y phục nhã nhặn rồi qua đó.
Vừa bước vào cửa đã thấy lão phu nhân mặt trầm như nước ngồi trên giường, Liễu Mộng Ly đứng một bên, mắt đỏ hoe, trông như vừa khóc xong.
“Niệm nhi tới rồi.”
Lão phu nhân vẫy tay gọi ta lại: “Ngồi đi.”
Ta theo lời ngồi xuống, Liễu Mộng Ly cũng định ngồi, lão phu nhân liếc mắt quét qua:
“Ngươi đứng.”
Liễu Mộng Ly cứng đờ tại chỗ.
“Nghe nói mấy ngày nay, ngươi làm cho trong phủ không được yên ổn?”
Lão phu nhân nhìn Liễu Mộng Ly, giọng lạnh lẽo.
“Tổ mẫu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-niem/9.html.]
Liễu Mộng Ly nước mắt lại rơi:
“Thiếp thân chỉ là… chỉ là muốn chỉnh đốn việc trong phủ. Đám hạ nhân kia bắt nạt người mới, thiếp thân cũng không còn cách nào khác…”
“Chỉnh đốn phủ vụ?”
Lão phu nhân cười lạnh:
“Tôn ma ma ở phủ ba mươi năm, chưa từng xảy ra sai sót. Lý ma ma là người bên ngoại ta mang tới, làm việc trước giờ luôn ổn thỏa. Ngươi thì hay rồi, vừa tới đã thay hết bọn họ. Sao, hạ nhân hầu phủ ta, đều không lọt được vào mắt ngươi?”
“Thiếp thân không dám!”
Liễu Mộng Ly bịch một tiếng quỳ xuống:
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Thiếp thân chỉ là thấy sổ sách có vấn đề, muốn thay hầu gia chia sẻ ưu phiền…”
“Chia sẻ ưu phiền?”
Lão phu nhân đập mạnh xuống bàn:
“Ta thấy ngươi là thêm loạn thì có! Niệm nhi quản gia ba năm, trong phủ đâu vào đấy. Ngươi mới tới mấy ngày, đã làm cho người ngã ngựa đổ. Sao, là ngươi thấy Niệm nhi quản không tốt, nên cần ngươi tới chỉ điểm?”
Lời này quá nặng.
Sắc mặt Liễu Mộng Ly trắng bệch, liên tục dập đầu:
“Tổ mẫu thứ tội! Thiếp thân tuyệt không có ý đó!”
Lão phu nhân không nhìn nàng ta, quay sang ta:
“Niệm nhi, con nói xem, Tôn ma ma, Lý ma ma những người ấy, có nên đổi hay không?”
Ta cúi đầu nghĩ một chút:
“Tôn ma ma quản kho nhiều năm, chưa từng xảy ra sai sót. Lý ma ma mua sắm rau thịt, hầu gia cũng nói là tươi ngon. Các bà ấy đều là người cũ trong phủ, làm việc có chừng mực.”
Sắc mặt lão phu nhân dịu đi đôi chút.
“Nghe chưa? Ngay cả Niệm nhi cũng nói các nàng ấy tốt.”
Liễu Mộng Ly quỳ dưới đất, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
“Ngươi về đi.”
Lão phu nhân khoát tay: “Chuyện trong phủ, tạm thời vẫn để Niệm nhi quản. Ngươi vừa mới vào cửa, trước hết cứ làm quen đã, đừng vội nhúng tay.”
Liễu Mộng Ly c.ắ.n môi, nước mắt lưng tròng, cuối cùng chỉ có thể nhỏ giọng đáp một tiếng “vâng”, rồi lui ra ngoài.
Đợi nàng ta rời đi, lão phu nhân mới thở dài, nắm lấy tay ta:
“Niệm nhi, ủy khuất cho con rồi.”
“Không ủy khuất.”
“Thừa Tự đứa nhỏ này.”
Ánh mắt lão phu nhân phức tạp:
“Bị Liễu thị kia mê hoặc tâm trí. Con cứ yên tâm, chỉ cần ta còn sống một ngày, chính thất phu nhân của hầu phủ này, vĩnh viễn vẫn là con.”
Ta gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ.
Lão phu nhân, rốt cuộc còn có thể che chở cho ta được bao lâu đây?
17
Từ viện của lão phu nhân đi ra, ta gặp Liễu Mộng Ly dưới hành lang hồi.
Nàng ta đứng đó đợi ta, mắt đỏ hoe, nhưng trên mặt đã không còn vẻ rụt rè lúc nãy, chỉ còn lại oán độc.
“Tỷ tỷ đúng là cao tay. Chỉ vài câu nói đã khiến bao công sức mấy ngày nay của ta thành công cốc.”
“Liễu muội đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu.”
“Giả vờ ngốc cái gì?”
Liễu Mộng Ly tiến lên một bước, hạ giọng:
“Tô Vân Hòa c.h.ế.t thế nào, trong lòng tỷ tỷ rõ nhất!”
Ta chớp mắt: “Vân Hòa muội muội là trượt chân rơi xuống nước, quan phủ đã kết án rồi.”
“Tỷ tỷ lừa được người khác chứ không lừa được ta!”
--------------------------------------------------