Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 151

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Duyệt Nhi chưa trông thấy em bé nhỏ đến như thế bao giờ, chỉ cao quá

đầu gối nàng, ở trong lòng của Khổng Tước tỷ tỷ mút kẹo

đường.

Duyệt Nhi nhìn mà cơ hồ muốn lập tức phóng qua ôm một cái, tiếc là Tức Mặc Ly đang ôm nàng, không hề buông tay, Duyệt Nhi đành phải tỏ ý để Tức Mặc Ly ôm nàng đến trước Khổng Tước tỷ tỷ, ở

cự ly gần quan sát một hồi, giang tay ra muốn ôm lấy.

Tức Mặc Ly tâm không cam lòng không nguyện đến gần hơn chút, Khổng

Tước liền vội vã trao tiểu bảo bảo qua bàn tay nhỏ bé đang

giang ra của Duyệt Nhi.

Kế đó, một tình huống kỳ lạ đã xuất hiện. Tức Mặc Ly ôm Duyệt

Nhi, Duyệt Nhi ôm tiểu bảo bảo, Tức Mặc Ly nhìn Duyệt Nhi,

Duyệt Nhi nhìn tiểu bảo bảo.

Đám Cửu Kiếm theo sau đi tới, đồng loạt vì tiểu bảo bảo đã cướp

mất lực chú ý của Duyệt Nhi mà lau mồ hôi lạnh. Chủ thượng,

phải bình tĩnh nha.

Bàn tay nhỏ nhắn của Duyệt Nhi chọc chọc gương mặt phúng phính của bé, nghi hoặc nói: “Nhóc con tên gì?”

Thất Mệnh gặp Duyệt Nhi thì rất vui. Mắt quan sát nàng, một trăm

năm không gặp, Duyệt Nhi thế nhưng so với trước đây cũng không

thay đổi gì nhiều, bước lên trước đáp: “Gọi là Tiểu Bảo.”…

Mọi người: …………….

Thất Mệnh và Khổng Tước quả nhiên hợp thành một đôi kỳ tài tuyệt

vời a! Ngay cả cái tên cũng tùy tiện như vậy!

Thất Mệnh dường như cảm giác được biểu tình không tán đồng của

mọi người, lại vội vàng nói: “Nhũ danh là Tiểu Bảo, chính

danh Thất Ca.”

“Bảy đứa? Thất Mệnh thúc thúc muốn cùng Khổng Tước tỷ tỷ sinh

bảy tiểu bảo bảo?” Cô hổ nhỏ hỏi ra nghi vấn trong lòng hết

thảy mọi người.

七歌 và七个(ge) phát âm giống nhau(đều là qi ge) nên đã có sự nhầm lẫn tuyệt vời thế đấy.

Thất Mệnh lau mồ hôi, cười đáp: “Duyệt Nhi, là Thất Ca, Ca trong tiếng ca.”

Cô hổ nhỏ lần này nghe đã hiểu, gật đầu xác định: “Nghe rất hay.”

Nói rồi bàn tay nhỏ nhắn lại tiếp tục chọc chọc gương mặt của

Tiểu Bảo, chỉ thấy cảm xúc nơi tay rất thích. Tiểu bảo đã có thể bước đi, hiện giờ ở trong ngực Duyệt Nhi, không biết là

đang nghĩ gì, ngoan ngoãn mặc cho nàng ôm. Duyệt Nhi trái sờ

sờ, phải vuốt ve, trong lòng hết sức vui vẻ.

Nàng ngẩng đầu liếc Tức Mặc Ly vẫn đang chăm chú nhìn nàng, lại

cúi đầu quan sát Tiểu Bảo trong lòng, thở dài: “Rất đáng yêu.” Im lặng một lúc lại nói: “So với mấy món đồ chơi mà mọi

người thu thập về cho muội còn thích hơn.”

Mọi người:…

Tức Mặc Ly bước tới ngồi xuống chiếc ghế bằng gỗ trầm hương bên

cạnh, lạnh lùng nói: “Một chút cũng không đáng yêu bằng nàng.”

Mọi người:….Nhìn nhìn gương mặt trắng nõn của Duyệt Nhi, lại nhìn nhìn Tiểu Bảo trong lòng nàng. Haizzzz, sao có thể so sánh với em bé như vậy chứ? Mặc dù Duyệt Nhi cô nương cũng là một cô

nhóc, à không, Duyệt Nhi cô nương cũng đã mấy trăm tuổi rồi nha!

Duyệt Nhi cười hì hì, lại đưa tay chọc chọc gương mặt Tiểu Bảo. Tiểu

Bảo cuối cùng đã nhìn thẳng vào tiểu cô nương đang ôm mình

trước mặt.

Một đôi mắt to tròn biết nói, gương mặt nhỏ nhắn trắng mịn, hai

lỗ tai nhỏ đáng yêu, mũi cao thẳng, làn môi hồng nhuận, Tiểu

Bảo nhìn đến ngây người, cuối cùng…Một hàng nước dãi sáng

bóng theo khóe môi nhóc chảy xuống…

Khổng Tước và Thất Mệnh đồng thời cúi đầu, Tiểu Bảo hẳn là đã

làm mất mặt phụ mẫu nó quá rồi! Thằng nhãi mới tí tuổi mà…

Duyệt Nhi còn chưa kịp phản ứng thì Tức Mặc Ly đã duỗi tay triệu

tới một chiếc khăn gấm, vứt lên trên mặt Tiểu Bảo. Tiểu Bảo

quả nhiên bị trùm lên, cái gì cũng không trông thấy, không ngừng ở trong ngực Duyệt Nhi ngọ nguậy.

Mọi người nhìn thần sắc lộ vẻ đắc ý của Tức Mặc Ly, trong

khoảnh khắc bắt đầu lo lắng cho vận số của Tiểu Bảo, ai nấy

đồng thời cùng chung cảm giác.

Duyệt Nhi oán trách liếc Tức Mặc Ly một cái, bàn tay vội vàng cầm

chiếc khăn, cẩn thận lau nước dãi cho Tiểu Bảo. Tiểu Bảo thấy

mỹ nhân hãy còn ở ngay trước mắt, lập tức cao hứng đến hoa

chân múa tay, bàn tay mập mạp liền sờ mặt Duyệt Nhi, vuốt ve

vuốt ve.

Duyệt Nhi bị cu cậu pha trò dụ dỗ, tiếng cười không dứt. Bầu không

khí xung quanh chợt hơi lạnh. Mọi người trơ mắt nhìn ngón tay

thon dài của Tức Mặc Ly kéo bàn tay ngắn ngủn của Tiểu Bảo

ra, lại nhẹ nhàng xoa xoa mặt Duyệt Nhi, trong mắt một mảnh

lạnh lùng, cho thấy đã nhịn cu cậu lâu lắm rồi.

Tiểu Bảo bị gạt tay ra, lại cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo

thì cũng không dám nghịch loạn nữa, chỉ ngoan ngoãn nhìn Duyệt Nhi.

Trên mặt Duyệt Nhi hết thảy đều là ý cười, bất chợt nhớ tới một chuyện, vội nói: “Thất Mệnh thúc thúc, Khổng Tước tỷ tỷ, hai người một là tử hổ, một là khổng tước,vậy Tiểu Bảo là

gì?”

Mọi người:….

Nhíu mày suy nghĩ một hồi lâu, cô hổ nhỏ ngộ ra: “Là một lão hổ nhiều màu, có đúng không?”

Thất Mệnh ho khan một tiếng, mắt thấy thần sắc Tức Mặc Ly càng

lúc càng lạnh thì chỉ hận không thể cướp Tiểu Bảo về ngay,

nhưng thấy Duyệt Nhi cứ vui vẻ mà ôm bé như thế thì thật sự

lại không nhẫn tâm, đành nói: “Duyệt Nhi, thúc là tử hổ, Tiểu

Bảo đương nhiên cũng là tử hổ rồi.”

“À. Vậy vì sao Tiểu Bảo không giống Khổng Tước tỷ tỷ?” Suy nghĩ

của cô hổ nhỏ là vì sao Tiểu Bảo lại không mamg đặc trưng của

Khổng Tước tỷ tỷ.

Khổng Tước bất đắc dĩ nói: “Duyệt Nhi cô nương, Tiểu Bảo cũng có

nét giống ta, chẳng qua là không rõ mà thôi…Muội nhìn mắt nó

xem, có giống ta không?”

Duyệt Nhi cúi đầu cẩn thận quan sát một lượt, quả thật thấy Tiểu

Bảo có đôi mắt phượng, rất giống với Khổng Tước tỷ tỷ, lập

tức trong lòng nhẹ nhõm, nói: “Vậy bảo bảo của muội và Mặc

Ly sẽ thế nào?”

Cửu Kiếm bước lên trước cười đáp: “Chủ thượng phong thần tuấn

lãng, dung nhan như họa, tuấn mỹ vô song. Duyệt Nhi cô nương phấn

điêu ngọc mài, xinh đẹp đáng yêu, tiểu bảo bảo nhất định cũng

sẽ rất đẹp.” Đám Túc Tịch liếc Cửu Kiếm một cái, đoán chừng đây hẳn là từ ngữ hay nhất mà Cửu Kiếm nghĩ ra được, dùng

để miêu tả chủ thượng và Duyệt Nhi cô nương, hiển nhiên là còn

chưa đủ.

Có điều nghe thấy lời Cửu Kiếm nói, cô hổ nhỏ lại rất vui vẻ,

khúc khích cười nhìn ngắm Tiểu Bảo, như thể Tiểu Bảo chính

là con của nàng vậy, một lát sau lại khó hiểu nói: “Vậy là

lão hổ ư? Hay là một dạng gì khác?”

Túc Tịch lắc đầu bật cười: “Duyệt Nhi cô nương, chủ thượng là

thần…Tiểu bảo bảo của hai người đương nhiên sẽ không phải lão

hổ, nguyên thân chính là người…”

Lời còn chưa dứt thì đôi mắt to tròn của cô hổ nhỏ đã ầng ậng

hai giọt lệ, rõ ràng tiểu bảo bảo không phải hổ là chuyện

rất không vui. Tức Mặc Ly phất tay, Túc Tịch đang nói giữa

chừng đành duyên dáng bị hất văng vào trong điện.

Cửu Kiếm có chút đồng cảm thở dài một hơi, Túc Tịch đúng là có nằm mà cũng trúng tên a!

Tức Mặc Ly xoa xoa tai Duyệt Nhi, đối diện với nàng, ngữ khí tự

nhiên lại dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Đừng nghe Túc Tịch nói

bậy, nàng muốn nó là gì thì sẽ là vậy.”

Duyệt Nhi thực sự tin lời Tức Mặc Ly, ngẩng đầu: “Thiếp muốn đứa bé là lão hổ.”

Tức Mặc Ly gật đầu, tiếp tục xoa nắn tai nàng. Duyệt Nhi hưởng

thụ nheo nheo mắt, trịnh trọng nói: “Mặc Ly, chúng ta sinh hổ

con, được không?”

Lòng chợt xúc động, Tức Mặc Ly cúi đầu, bắt gặp nét chân thật

trên mặt Duyệt Nhi thì trái tim dần dần bị bao phủ bởi một loại cảm giác chưa từng có, con của y và Duyệt Nhi? Lạc Thủy Thần

đế mấy vạn tuổi chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, hiện giờ

nghĩ đến, thế nhưng ánh mắt lại đong đầy ý cười, có điều,

Duyệt Nhi rõ ràng vẫn chỉ là một đứa trẻ. Tức Mặc Ly thật

sự không tưởng tượng ra được tình cảnh như thế sẽ như thế nào, chỉ thử nghĩ thôi cũng đã cảm thấy trái tim hết sức ấm áp.

“Được.” Chỉ một từ trả lời ngắn gọn nhưng lại khiến Duyệt Nhi mừng

rỡ, trong đầu đã xuất hiện hàng nghìn hàng vạn cảnh tượng

tươi đẹp về một con hổ nhỏ chạy tới chạy lui trên dãy núi Lạc Thủy, hi hi cười thành tiếng, lộ ra hai chiếc răng hổ đáng yêu.

Tay Tức Mặc Ly vẫn đang xoa xoa tai nàng, thấy thế, sủng nịch nói: “Bé ngốc…”

Duyệt Nhi không để bụng, lại đem lực chú ý dời đến Tiểu Bảo trong

ngực, cảm giác muốn sinh một con hổ nhỏ càng lúc càng mãnh

liệt, bàn tay nhỏ nhắn nắm tay Tiểu Bảo, không ngừng lắc lắc,

cao hứng như vậy, thật không lời nào có thể diễn tả.

Tiểu Bảo khanh khách cười luôn miệng, cũng lập tức quên béng ánh

mắt lạnh lẽo của Tức Mặc Ly. Trông thấy gương mặt cười đến

ngọt ngào của Duyệt Nhi thì không khỏi cục cựa rúc người vào

trong lòng nàng hơn chút nữa, đầu trực tiếp dán lên trên ngực

nàng, miệng không ngừng nói: “Sữa…Sữa…”

Người nào người nấy như thể bị sét đánh, đờ người tại chỗ, ánh mắt nhìn Tiểu Bảo đã biến thành kinh hoảng.

Quả nhiên, Lạc Thủy Thần đế đã chẳng thể nào nhịn được nữa, Tiểu Bảo tội nghiệp nháy mắt bị y xách lên, vứt về phía Thất

Mệnh.

Thất Mệnh thấp tha thấp thỏm đón lấy, vì nhi tử giữ được một

mạng mà thở phào nhẹ nhõm. Bàn tay Duyệt Nhi trống rỗng, không vui nói: “Mặc Ly, thiếp thích chơi với nó.”

“Ngoan, Tiểu Bảo rời phụ mẫu đã lâu, sẽ nhớ phụ mẫu, nàng xem, nó

khóc rồi kìa.” Vị thần đế nào đó lừa gạt cô hổ nhỏ một

cách hết sức đơn giản.

Duyệt Nhi đưa mắt nhìn về phía Tiểu Bảo, quả thật nghe thấy Tiểu

Bảo oa oa khóc lớn, nghiêm túc gật gật đầu: “Mặc Ly nói đúng.”

Mọi người ngất! Làm ơn đi Duyệt Nhi cô nương, Tiểu Bảo là bị phu quân nhà cô dọa sợ mà khóc đó!

Khổng Tước vội ôm lấy Tiểu Bảo tránh đi cho bú, để Thất Mệnh ở lại cùng Duyệt Nhi chuyện trò.

Mặc dù bình thường đều có truyền âm hoặc thư từ qua lại, nhưng

ngồi cùng nhau chuyện trò như vậy thì đã một trăm năm rồi không hề có.

Duyệt Nhi hỏi Tiểu Mộ: “Thất Mệnh thúc thúc, lần trước Tiểu Mộ

nói đi Yêu giới tìm mấy món hay hay cho con, sao đến giờ vẫn chưa trở về?”

Thất Mệnh ngượng ngùng đưa mắt liếc Tức Mặc Ly một cái, bất đắc

dĩ nói: “Kha Mộ Thanh bị Đông Hải Thái tử quấn lấy, không thể

thoát thân.”

Hai mắt Cửu Kiếm sáng rỡ, thật thà nói: “Là không muốn rời đi đó thôi!”

Mọi người:…

Thật không cách nào tưởng tượng được Lạc Thủy Thần đế kiệm lời

lạnh lùng cao quý như thế, vậy mà lại có một thủ hạ không

chút tiết tháo chẳng chút hài hòa như vậy…

Duyệt Nhi trái lại vui vẻ khi thấy sự tình phát triển như thế, cười

nói: “Con cũng đã lâu không gặp Chỉ Thủy ca ca, Chi Hàn, còn có Tiểu Hoa, lúc nào đó tập hợp thì hay quá. Cả tộc Bạch hổ

chúng nó nữa, vẫn tốt chứ?”

Thất Mệnh cười đáp: “Chuyện này thì có gì khó chứ! Ta hiện giờ…” Báo cho bọn họ tới, đám người đó cứ cách một khoảng thời

gian thì lại ở trước mặt y mà lượn lờ: Nói khi nào thì mới

có thể có cơ hội gặp mặt, người nào người nấy bộ dạng nhớ

đến phát điên, khiến Thất Mệnh thật sự xấu hổ, nhất là Chỉ

Thủy và Chi Hàn…

Đương nhiên lời của Thất Mệnh còn chưa có cơ hội nói hết thì bởi

vì vị Thần đế nào đó đã sử dụng mỹ nam kế cộng thêm mỹ

thực kế, cúi đầu nói: “Duyệt Nhi, sắc trời không còn sớm, đói bụng chưa?” Thất Mệnh tức thì toàn thân toát mồ hôi lạnh,

không nên như vậy, sẽ đắc tội với Lạc Thủy Thần đế đó nha.

Duyệt Nhi gật đầu, một chút cũng không cảm thấy có gì bất ổn: “Đói rồi.”

Tức Mặc Ly ôm nàng, hướng bên ngoài điện mà đi. Duyệt Nhi ở trong

lòng y quay đầu lại, nói với Thất Mệnh: “Thất Mệnh thúc thúc, ngày mai chúng ta lại thảo luận.”

Tức Mặc Ly mặt không đổi sắc nhíu nhíu mày, bảo Long Chỉ Thủy và Ôn Chi Hàn tới? Y cúi đầu nhìn Duyệt Nhi thật sự không biết

đang nghĩ cái gì, ôm chặt hơn một chút.

Nhân lúc Tức Mặc Ly làm thức ăn cho nàng, Duyệt Nhi tìm thấy Sở

Từ ở trên cây đại thụ. Sở Từ đang đậu một mình ở đây, thấy

nàng tới, vỗ vỗ hai cánh.

Y vốn là vua của phi thú, Hỏa phượng – thượng cổ thần thú duy

nhất còn sót lại, thậm chí phần lớn mọi người cũng chỉ có

thể đọc chút miêu tả liên quan trong thượng cổ điển tịch. Huyết thống cao quý trong người, ở dãy núi Lạc Thủy thần thú nhiều vô số kể này, thế nhưng lại chưa từng có con thú nào dám lại gần y. Lúc Duyệt Nhi không ở cùng y, y liền đậu trên cây, lặng

lẽ bảo vệ nàng.

Duyệt Nhi đem y ôm vào trong ngực, lòng chợt chua xót, cọ cọ mặt vào cổ y: “Sở Từ, ngươi rất cô độc, đúng không?”

Cho dù thế nào đi chăng nữa, Sở Từ cuối cùng đã trở thành một

sự tồn tại chẳng thể nào buông bỏ trong trái tim Duyệt Nhi.

Nàng đối với y là sự hổ thẹn áy náy, là thương tiếc, luyến

lưu, duy chỉ không có dạng cảm tình mà y mong muốn nhất. Hiện

giờ y bị nàng hại đến nông nỗi này, Duyệt Nhi thử nghĩ thôi

cũng đã áy náy muốn chết, tất cả đều là lỗi của nàng. Hỏa

phượng lý ra nên bay lượn giữa đất trời cao rộng, thế nhưng giờ phút này lại như thể bị mất đi đôi cánh, chỉ ở mãi bên cạnh

nàng.

Kỳ thực đất trời bao la, nhưng dường như thật sự không có nơi nào

đáng để y dừng chân, cũng không có vật gì đáng để y bảo vệ

nữa. Cho dù có gãy đi đôi cánh, y cũng vui vẻ chịu đựng.

Điều Duyệt Nhi có thể làm chỉ là ôm lấy nguyên hình thu nhỏ của y, dịu dàng

vuốt ve lông vũ mềm mại bóng mượt của y, như có như không chuyện trò.

Ngực bỗng trống trải, nhìn thấy một tay Tức Mặc Ly cầm hộp thức ăn bằng

ngọc, tay kia xách Sở Từ, không chút lưu tình ném về phía cây cổ thụ bên ngoài. Hỏa phượng đáng chết, Duyệt Nhi vậy mà lại ôm hắn!

Duyệt Nhi cả kinh, mắt thấy Sở Từ đã bay đi thì thở phào nhẹ nhõm. Cả cơ thể

bị Tức Mặc Ly ôm lấy, bên tai chỉ nghe thấy y nói: “Ăn cơm.” Lập tức

chẳng dám chống cự, lưu luyến bịn rịn quay đầu nhìn Sở Từ. Khi ấy nàng

cũng không biết, một cái nhìn này, mãi đến mười mấy ngày sau, nàng mới

gặp lại Sở Từ lần nữa.

Đút Duyệt Nhi ăn no rồi, Tức Mặc Ly lau sạch mặt và tay cho nàng, bảo Cửu

Kiếm thu dọn mọi thứ lui xuống, kế đó ôm lấy Duyệt Nhi, đầu cũng không

hề quay lại bước vào trong Thứ Thiên điện.

Cửu Kiếm cũng vội vàng theo sau, tiếc là…Bên ngoài Thứ Thiên điện là một

tầng kết giới vững chắc kiên cố đến độ chẳng thể nào vững chắc hơn…

Duyệt Nhi bị Tức Mặc Ly ôm đến ngọc trì phía sau bình phong, cởi y phục, hai

người cùng nhau ngâm vào ngọc trì. Duyệt Nhi ôm Tức Mặc Ly, khó hiểu

nói: “Mặc Ly, chàng rất nóng.”

Bàn tay Tức Mặc Ly nhẹ nhàng cọ rửa cho nàng, giọng nói cũng hơi khàn, chỉ đáp: “Đây là ôn tuyền, có hơi nóng.”

“À….Nhưng mà, tay chàng đang đặt ở đâu vậy?!” Cô hổ nhỏ kinh ngạc, cảm thấy có gì đó không ổn.

Đôi đồng tử tựa hắc ngọc của Tức Mặc Ly đăm đăm nhìn nàng, giọng nói mang theo đôi chút mị hoặc: “ Duyệt Nhi…Ta đói rồi…”

Bàn tay bé nhỏ của Duyệt Nhi vội ngăn lại bàn tay đang làm loạn trên người

mình, dùng chút lý trí cuối cùng nói: “Nhưng mà…Vừa rồi khi thiếp ăn

cơm, chàng sao lại không ăn?”

Một tay Tức Mặc Ly giữ hai tay nàng ra sau lưng, để cơ thể mềm mại uyển

chuyển của nàng dán sát vào mình, thấp giọng quyến rũ: “Duyệt Nhi, chẳng phải nàng nói muốn sinh thật nhiều hổ con sao?”

Cô hổ nhỏ nào đó đã không còn chút lực phản kháng, đành phải mê loạn gật đầu: “Muốn sinh rất nhiều rất nhiều hổ con…”

“Vậy, chúng ta hiện giờ bắt đầu…nỗ lực thôi.”

Bàn tay đang châm lửa trên người khiến cô hổ nhỏ hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ mơ hồ nói: “Ừm…Hiện giờ bắt đầu….cố gắng…”

Cô hổ nhỏ cuối cùng cũng đã lĩnh hội được một lần cái gọi là cuộc sống “triền miên trên giường”.

Kể từ hôm đó, nàng cũng không hề xuống khỏi chiếc giường ngọc bằng ngà voi tinh xảo to lớn ấy nữa. Cả người lúc nào cũng chìm trong trạng thái đan xen giữa cực kỳ vui thích cùng cực độ mỏi mệt. Dạ minh châu trong nội

điện rất sáng, thế cho nên cô hổ nhỏ rốt cuộc đã chẳng phân biệt được

ngày đêm.

Cuối cùng trải qua sự kháng nghị mạnh mẽ của mình, rốt cuộc đã có được thời

gian rỗi rảnh để ngồi trên giường xem thoại bản. Tức Mặc Ly dời án thư

đến một vị trí cách giường không xa, lặng lẽ xem công văn, thi thoảng

ngẩng đầu lên, Duyệt Nhi đang cầm thoại bản xem rất chi là hăng say.

Ngày tháng như vậy, trước đây cũng chưa từng nghĩ qua. Trong lòng y thầm thở dài một tiếng, cảm thấy mấy vạn năm kế tiếp, sau này bất luận là bao

lâu đi chăng nữa, nếu như có thể cứ ở cùng nàng như vậy, sinh mệnh dài

đằng đẵng sẽ viên mãn đến thế nào đây?

Y thật sự yêu nàng vô cùng, nhưng cô hổ nhỏ có biết chăng?

Tức Mặc Ly lại một lần nữa từ trong lá thư ngước mắt lên, nhưng bắt gặp cô

hổ nhỏ hoảng hốt tránh đi ánh nhìn của y, y lại tiếp tục nhìn nàng.

Một lúc lâu…

Cô hổ nhỏ đứng ngồi không yên, mặt đỏ ửng, quay đầu cười ngây ngô: “Thiếp

không có nhìn trộm chàng…Viên dạ minh châu trên bàn chàng thật lớn, cho

thiếp chơi được không?”

Cả cơ thể và trái tim Tức Mặc Ly đều ngập tràn vui vẻ, đem viên minh châu bay qua, thấp giọng cười.

Đúng là cô bé ngốc.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...