Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chưa được mấy ngày, tạo hình của Long Đằng Vương liền thay đổi.

Duyệt Nhi ở bên dưới móng vuốt siêu bự không gì có thể so sánh của nó bện cỏ

thành một chiếc giỏ lớn, sau đó liền nằm lên đấy, hết sức thoải mái, so

với cái lưng thô ráp dày cứng của Long Đằng Vương thì đáng hưởng thụ hơn nhiều.

Đưa tay cầm trái cây đặt bên trong giỏ, Duyệt Nhi hít sâu một hơi, thật

thơm thật ngọt, “A” một tiếng mở to miệng cắn một miếng, không ngờ lại

chua đến độ cả hàm đều ê ẩm, nhíu hàng mày thanh tú, Duyệt Nhi lẩm bẩm:

“Chua quá, khác xa so với bàn đào của Vương Mẫu nương nương.”

Nói rồi vung tay, trái cây bị ghét bỏ vẽ một đường cong duyên dáng, trực tiếp rơi từ giữa không trung xuống đất.

Vu Sơn thấy trái cây bị ném trong ảo cảnh, hận không thể lao nhanh đến đó mà bắt lấy.

Ngưng Nguyên Quả đó, là Ngưng Nguyên Quả mà Thủy Nguyên Cốc năm nghìn năm mới kết được một trái đó!!!!!!

Duyệt Nhi có một đám thủ hạ là phi thú, nếu chỉ đơn thuần là mấy con thú nhỏ

tầm thường nơi phàm gian thì cũng tạm đi, nhưng đây đều là thiên địa

thần thú, Duyệt Nhi lệnh cho chúng làm gì, chúng liền làm nấy, một chút

cũng không bày ra vẻ tôn nghiêm ngang ngược vì là linh thú.

Mấy ngày nay, đám thú này đã tìm những thứ quý hiếm nhất của Thủy Nguyên

Cốc về đặt trong cái giỏ cỏ mà Duyệt Nhi ngủ, trái tim Vu Sơn cũng máu

chảy thành sông rồi, biết vậy khi ấy không nên để tiểu cô nương này vào

trong, đắc tội không được, còn phải hảo hảo cung phụng, cung phụng thôi

cũng được đi, nhưng tiểu cô nương này còn là một kẻ kén ăn nữa.

Vu Sơn tỷ mỷ tìm kiếm một lượt toàn bộ Thủy Nguyên Cốc, may quá, rất may

là Cố Nguyên Quả năm vạn năm giấu trong vạn lý tùng lâm kia vẫn bí mật

lủng lẳng trên một cây nhỏ chẳng chút bắt mắt. Y cẩn cẩn thận thận bày

một kết giới, chuyển đến xung quanh Cố Nguyên Quả đó, dù gì thì tiểu cô

nương này cũng không quý trọng bảo bối, y quý trọng là được rồi.

Duyệt Nhi nào biết nàng đã lãng phí đồ tốt của Thủy Nguyên Cốc. Ngày ngày đều nằm vùi trong chiếc giỏ, cái gì cũng không nhìn thấy, nỗi nhớ Tức Mặc

Ly trong lòng ngày càng nhiều, chỉ muốn nhanh chóng bay khỏi thảo nguyên dường như không có điểm cuối này.

Lúc này sáu tháng đã trôi qua,khi Duyệt Nhi cảm thấy linh lực toàn thân

dồi dào đến độ vừa vung tay đã có thể thi triển pháp thuật, cũng dần dần ngửi hương hoa khác với mùi hương ngai ngái của cỏ xanh nơi thảo

nguyên, nàng cao hứng ngồi bật dậy trong chiếc giỏ nhỏ, đôi mắt to tròn

long lanh đầy hứng khởi, ngay cả tai cũng dựng thẳng.

Cuối cùng, thanh âm mềm mại ngọt ngào lần đàu tiên như thể trút được gánh

nặng: “Cuối cùng đã tới rồi, Long Đằng Vương này quả thật rất nhanh!”

Tiểu Sát cảm nhận được tâm tình nàng cực kỳ chấn động, trầm lặng một lúc lâu mới nhịn không được nói: “…Chủ nhân, đây chỉ là qua khỏi thảo nguyên

của Thủy Nguyên Cốc mà thôi…Vẫn còn dãy núi Thủy Nguyên, sa mạc, biển

lớn…”

Duyệt Nhi thiếu chút nữa thì rơi khỏi chiếc giỏ: “Cái gì?!” Nàng hết sức thất vọng, lệ lại vòng quanh mắt,nhưng thế nào cũng không rơi xuống, hiện

tại mới sáu tháng nhưng nàng đã thấy như sáu trăm năm vậy…

Cực kỳ buồn bã, Duyệt Nhi bực dọc kéo kéo hai lỗ tai hổ trên tóc mình, tiện tay nắm một quả trái cây ném xuống phát tiết, trước kia nàng luôn vứt

những quả khó ăn, lần này thế nhưng lại khác.

Bất quá chỉ một lúc thì bên dưới truyền tới tiếng chí chóe, giống như tiếng khỉ kêu. Tiếng kêu đó càng lúc càng lớn, cũng càng lúc càng nhiều, cuối cùng, khắp trời đâu đâu cũng đều có thể nghe thấy tiếng kêu chứa đầy

phẫn nộ đó.

Trong lòng Duyệt Nhi có chút tò mò, liền vội vàng lệnh cho Long Đằng Vương đáp xuống.

Hư Linh Hầu vương biểu cảm hết sức tức giận, lâu rồi nó chưa hề ló đầu ra

khỏi hang. Hôm nay vừa mới thò đầu ra ngoài liền bị một quả trái cây từ

trên không trung rớt trúng đầu, trực tiếp khiến nó ngã xuống đất, với tư cách là Hư Linh Hầu nhenh nhẹn mẫn tiệp, còn là Hầu vương, vậy mà nó

lại bị một quả trái cây nhỏ bé đập ngã, nhếch nhác nằm bò nơi rễ cây!

Đây đích thực là khoảnh khắc đáng sỉ nhục nhất trong suốt cuộc đời mấy

vạn năm làm khỉ của Hư Linh Hầu vương.

Tất nhiên, cũng tức giận như vậy còn có mấy vạn thuộc hạ của nó đang ở Thủy Nguyên Cốc, tại dãy núi này duy chỉ có Hư Linh hầu chúng nó sinh

trưởng, khi ấy một hầu tử (khỉ) bên cạnh Hư Linh Hầu vương két

két kêu lên, những con xung quanh cũng trở nên khẩn trương, âm thanh đó

nháy mắt lan khắp dãy núi Thủy Nguyên, hầu tử của toàn bộ dãy núi đều

bắt đầu kêu, cái gọi là “Nhất hô vạn ứng”, chẳng qua cũng chỉ thế này

thôi.

Nhưng mà, đã lâu rồi chúng nó cũng không hề náo nhiệt đến như vậy.

Hư Linh Hầu vương trưởng thành rất đẹp, mặc dù so với hầu tử không khác

mấy, nhưng đây là vẻ đẹp của hầu tử, bộ lông óng ánh sắc vàng phát sáng

lấp lánh, cho thấy địa vị khác biệt của nó. Giờ phút này thấy Long Đằng

Vương từ không trung đáp xuống, ngay cả mấy trượng xung quanh cũng bị

tia sáng trên thân thể đang hạ xuống của nó chiếu sáng, cho dù là Hư

Linh Hầu vương cũng cảm thấy nó rất chi là khí phách, nhưng thế thì sao.

Nó dù gì cũng là vương nơi đất bằng của dãy núi Thủy Nguyên này, lý nào lại sợ nó – vương của không trung chứ?

Đợi khi Long Đằng Vương nhẹ nhàng dùng móng vuốt treo chiếc giỏ lên chạc

cây lớn, sau đó khi một cái đầu nhỏ nhắn từ trong giỏ cỏ ló ra, Hư Linh

Hầu vương mới hiểu được đối thủ của mình không phải Long Đằng Vương.

Duyệt Nhi hoàn toàn chẳng thấy gì, linh tức lần dò, đáng yêu cười nói: “Một đám khỉ nha, ồn ào không thua gì một đám vịt cả.”

Hư Linh Hầu vương thấy dáng vẻ ngọc tuyết đáng yêu của nàng như vậy, lại

nói nó như thế, gương mặt khỉ lập tức còn đỏ hơn đít khỉ.

Nó cũng có tôn nghiêm nha, thấy tiểu cô nương xinh đẹp cũng sẽ có lòng tơ tưởng, được chưa?

Nói tới dãy núi Thủy Nguyên, đã rất nhiều rất rất nhiều năm rồi chưa từng

có cô nương nào vào trong này, những nàng có năng lực vào Thủy Nguyên

Cốc thì sớm đã bị ăn đến xương cốt cũng không còn ở thảo nguyên Thủy

Nguyên. Hiện giờ gặp Duyệt Nhi, Hư Linh Hầu vương chỉ cảm thấy trước mắt bừng sáng, im lặng một hồi lâu mới mở miệng, nó vậy mà lại có thể nói

tiếng người: “Cô…Cô…nương, vì sao ném ta?”

Duyệt Nhi nghe tiếng nó nói, lập tức cảm thấy cực kỳ hứng thú, gương mặt nhỏ

nhắn quay sang nói với Long Đằng Vương đang ở giữa không trung ngơ ngẩn

nhìn Mẫu Đơn Nhan không chút nhúc nhích: “Long Đằng, ngươi xem người ta

kìa, tiểu hầu tử cũng có thể nói tiếng người, ngươi lại không thể.”

Long Đằng đã bị nàng chèn ép đến độ chẳng thèm phát cáu nữa, nghe nói thế

cũng chỉ thơm thảo quạt quạt cánh, đôi mắt to bằng cái trống nhỏ vẫn

nhìn Mẫu Đơn Nhan không chớp.

Hư Linh hầu vương thấy Duyệt Nhi không để ý tới nó, đành thu hết dũng khí nói: “Cô nương, vì sao lại ném ta?”

Duyệt Nhi chống cằm, nói: “Không cẩn thận.”

Hư Linh hầu vương vẫn không có phản ứng gì khác, nhưng thuộc hạ của nó đã

phừng phừng nổi giận, lập tức leo lên cây đại thụ chỗ Duyệt Nhi, hình

thành thế bao vây bốn mặt, nhe răng múa vuốt, giống như muốn đem Duyệt

Nhi đang ngồi trong giỏ kéo xuống ngay lập tức. Dám khi dễ vương của

chúng nó hả? Hôm nay cho bọn ngươi táng thân nơi dãy núi Thủy Nguyên

này!

Duyệt Nhi nghe thấy tiếng động khác lạ xung quanh, có chút bất mãn: “Đám khỉ các ngươi ỷ đông hiếp ít!”

Con nào con nấy tức thì im lặng dừng lại, không chút động đậy…

Hư Linh hầu vương không khỏi lại len lén nhìn trộm Duyệt Nhi mấy cái, chỉ

nói: “….Cô nương, nếu không thì, một mình ta ức hiếp nàng?” Vậy thì đủ

công bằng rồi ha.

Duyệt Nhi lắc lư cái đầu, cảm thấy chủ ý này mặc dù không tệ, có điều: “Chi

bằng chúng ta hợp tác đi, vừa rồi ta thật sự không cố ý ném trúng

ngươi.”

Hư Linh hầu vương ngẩn ra, lại nói: “Muốn hợp tác điều gì? Một tiểu cô

nương như nàng lấy gì bàn điều kiện với Hư Linh hầu chúng ta?” Mặc dù nó nói cứng là thế, nhưng một chút cũng không có dáng vẻ trên cao nhìn

xuống.

Duyệt Nhi trực tiếp từ trong chiếc giỏ nhảy xuống, đứng trước mặt Hư Linh hầu vương.

Bàn tay nhỏ bé xòe ra, bắt đầu ngưng tụ thần lực, trầm tĩnh nhớ lại tâm

quyết tạo nước lúc ở suối nguồn Nam Hải. Mấy tháng ở trong Thủy Nguyên

Cốc, linh lực của Duyệt Nhi so với trước khi bị tiêu tán càng thâm hậu

hơn nhiều, hiện giờ vận dụng cho loại pháp thuật đơn giản này, bất quá

chỉ khoảng nửa khắc thì trong lòng bàn tay liền ngưng tụ thành một mặt

trăng nhỏ từ dòng nước của đất trời, Duyệt Nhi lại thi pháp để nó ngưng

kết lại.

Bàn tay nhỏ nhắn vừa đưa ra, mặt trăng nước liền xuất hiện trước mặt Hư Linh hầu vương.

Dưới ánh nắng mặt trời chói lọi, mặt trăng ngưng thành từ nước ấy phát ra ánh sáng lấp lánh, quả thực rất đẹp.

Hư Linh hầu vương run run đưa tay ra nhận lấy, lúng túng nói: “Nàng….Sao nàng biết ta thích cái này?”

Duyệt Nhi cười hắc hắc, vỗ tay nói: “Hầu tử thích nhất tìm trăng trong nước,

hiện giờ đem mặt trăng nước này đặt vào tay ngươi, ngươi thấy sao?”

Hư Linh hầu vương lắc lắc đầu: “Nàng phải chăng đã từng gặp Sở Từ?”

Duyệt Nhi kinh ngạc, không ngờ hầu vương này thế nhưng lại biết Sở Từ, vội nói: “Biết.”

Hư Linh hầu vương cẩn thận đánh giá nàng, bất ngờ thấy trên tóc nàng chẳng phải cài sợi lông vũ màu đỏ đấy sao? Khắp đất trời này, ngoại trừ Sở Từ thì còn ai có thể có lông vũ đó? Nó chỉ là một con khỉ, là tộc linh

hầu tối cao, nhưng tư duy tính tình so với người bên cạnh cũng không

khác: “Rất nhiều năm về trước, ta ở trong núi này gặp được nàng. Nàng

cũng có năng lực chế tạo thiên địa linh hỏa từ không trung, có điều

chẳng thể hóa thành mặt trăng nước tặng ta mà thôi. Năng lực hai người

các nàng tương tự nhau, nên ta đoán hai người liệu có phải đã từng gặp

nhau.”

Duyệt Nhi gật gật đầu: “Sở Từ là bằng hữu tốt của ta.” Cô hổ nhỏ Duyệt Nhi

hoàn toàn không biết Sở Từ khi được Hư Linh hầu vương nhắc đến gọi là

“nàng”1

1Chú thích một tẹo: (có lẽ bà con ai biết học qua tiếng Trung đều biết) từ 他( anh, hắn) và 她(cô, nàng) phát âm giống nhau. Hư Linh hầu vương gọi Sở Từ là她, nhưng do phát âm tương tự他 nên Duyệt Nhi không biết giới tính của Sở Từ nhà ta đã bị thay đổi.

Hư Linh hầu vương ngây ngẩn cầm mặt trăng nước: “Sở Từ nàng thật sự rất đẹp, là người đẹp nhất mà ta từng gặp…”

Tiểu Sát khinh thường nói: “Con hầu tử này lẽ nào nhìn trúng Sở Từ Ma quân

rồi?” Duyệt Nhi mơ mơ hồ hồ nắm ý, lập tức hưng trí bừng bừng: “Hầu tử,

ngươi yêu thầm Sở Từ?”

Hư Linh hầu vương không ngờ Duyệt Nhi lại thẳng thắn đến thế, lúng ta lúng túng mới nói: “Hư Linh hầu vương chúng ta cả đời cũng chẳng có hi vọng

biến thành người. Mặc dù có thể nói, nhưng mà…Ai lại có thể thích một

con khỉ chứ?”

Duyệt Nhi không đồng ý lắc lắc đầu: “Ngươi đừng nói thế, nếu như hắn thích

ngươi, tất nhiên sẽ không bận tâm ngươi là gì. Mặc Ly cũng không để bụng ta chỉ là một con hổ.”

Hư Linh hầu vương nhìn dáng vẻ thuần lương ngây thơ của Duyệt Nhi, thật sự không ngờ nàng lại nói như vậy, xin thưa tiểu cô nương, cô hiện tại là hình người, không phải sao?

Duyệt Nhi sao hiểu được băn khoăn trong lòng nó, chỉ nói: “Ngươi liệu có muốn ra ngoài gặp Sở Từ? Nếu như ngươi muốn thì theo ta.”

Hư Linh hầu vương vội vàng cuống quít gật đầu, vốn đã cực kỳ yêu thích

mảnh trăng nước trong tay, giờ theo nàng còn có thể ra ngoài gặp Sở Từ,

cho dù là gặp thoáng qua thôi cũng tốt hơn là cứ ở tại dãy núi Thủy

Nguyên kéo dài vô tận này mà tưởng niệm.

Vu Sơn nhìn ảo cảnh trước mắt, không muốn cũng phải thừa nhận vận khí của

tiểu cô nương này không phải tốt bình thường, trước thu phục Long Đằng

vương, hiện giờ còn lôi kéo được Hư Linh hầu vương, dường như nàng ấy

mỗi lần đều có thể gặp hung hóa lành. Quả thực là người không tầm

thường.

Nháy mắt trái tim lão vỡ vụn, vì Hư Linh hầu vương đã chạy lên trên cái cây

nhỏ mà y gia tăng kết giới đó, mới hai ba cái liền hái mất Cố Nguyên Quả duy nhất của lão.

Duyệt Nhi nhận Cố Nguyên Quả, “a” một tiếng cắn một miếng, gật đầu nói: “Cũng được.”

Hư Linh hầu vương đứng bên cạnh Duyệt Nhi, hiện giờ muốn ra khỏi dãy núi này, tuyệt nhiên cũng không có trở ngại gì.

Duyệt Nhi chậm rãi bước đi, dọc đường không ngừng có dã thú nhường đường, cảm giác đó đích thực rất lạ, khó mà miêu tả.

Sát Na có chút không hiểu: “Chủ nhân, người muốn nhanh ra khỏi Thủy Nguyên

Cốc, không phải đi ngược lại mục đích ban đầu người vào Thủy Nguyên Cốc

sao?” Chẳng phải chủ nhân vào để tôi luyện à?

Duyệt Nhi ăn xong quả, phủi phủi tay mới nói: “Nếu như Mặc Ly đã để ta vào

Thủy Nguyên Cốc này, đương nhiên không hi vọng ta bị thương. Hiện giờ

mắt ta không nhìn thấy, vạn vật trong Thủy Nguyên Cốc này cũng kỳ kỳ

quái quái, nếu như chậm rãi bước từng bước một gian khổ đi đến suối

nguồn linh lực thiên địa ở nơi sâu nhất của Thủy Nguyên Cốc ấy, giả tỷ

ta không chết cũng sẽ phí mất mấy chục năm rồi.”

Tiểu Sát nửa hiểu nửa không, thì ra chủ nhân muốn tiết kiệm thời gian? Vì

vậy mới liên tục dùng một phương pháp, bắt giặc bắt tướng?

Duyệt Nhi nằm trên chiếc giỏ bên dưới móng vuốt của Long Đằng vương, đưa tay quơ quơ trước mắt mình, cái gì cũng không thấy.

Một lúc lâu, giọng nói mềm mại ngọt ngào mới truyền tới bên trong ý thức

Tiểu Sát:”Ta nhớ Mặc Ly, vì vậy không trải qua nổi sự giày vò lúc thanh

tỉnh của những ngày đêm này, chi bằng, bằng tốc độ nhanh nhất đến suối

nguồn của linh lực, ép bản thân trầm tu, như vậy cũng có thể trở nên

mạnh mẽ. Ta muốn đứng bên cạnh Mặc Ly, không cho phép bản thân yếu đuối nữa.”

Vì sợ nhớ nhung, cho nên không mở kết giới nhìn cô bé yêu thương trong lòng, cưỡng chế bản thân trầm tu.

Vì sợ nhớ nhung, cho nên suốt quãng đường chỉ muốn dùng biện pháp nhanh nhất để đi đến điểm cuối, chọn lựa trầm tu.

Tức Mặc Ly vì thành toàn tâm nguyện của Duyệt Nhi, cam nguyện buông tay để

nàng ra ngoài tôi luyện, mà Duyệt Nhi, để đứng bên cạnh Tức Mặc Ly, cam

nguyện thoát khỏi vòng ôm ấm áp dịu dàng của y.

Vu Sơn tắt ảo cảnh, lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, tiểu cô nương này và

Tôn thượng đều giống nhau. Cái gọi là ái tình chẳng qua chính là như

vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...