Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 69

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hiện giờ Cửu Kiếm không dám quay lại nhìn nét mặt Duyệt Nhi,cũng không dám

xuất hiện trước mặt chủ thượng, đành phải len lén dẫn Duyệt Nhi trốn

lên trên một cây cổ thụ to rậm rạp.

Duyệt Nhi cảm giác được dáng vẻ thần bí của Cửu Kiếm nên cũng bị ảnh hưởng,

cẩn thận truyền âm cho Cửu Kiếm: “Cửu Kiếm, sao vậy? Sao không đi thẳng

đến chỗ chàng?” Cửu Kiếm run rẩy quay đầu lại nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn

không có biểu tình gì kì lạ của Duyệt Nhi, cũng run run truyền âm:

“Duyệt Nhi cô nương, cô biết chủ thượng đang cùng ai nói chuyện sao?”

Duyệt Nhi rõ ràng nói: “Người kia là Tử Dao Thần Quân!” Lập tức bày ra vẻ mặt ‘tỷ thấy chưa, ta cũng rất lợi hại đó’ với Cửu Kiếm, Cửu Kiếm thiếu

chút nữa từ trên cây ngã xuống, thì ra là tự mình nghĩ nhiều a!

Duyệt Nhi không để ý đến Cửu Kiếm nữa, cẩn thận ngồi trên tấm vải lót nàng đã trải ra, hai lỗ tai hổ nho nhỏ màu tím hưng phấn dựng thẳng lên, nét

mặt hết sức nghiêm túc.

Tức Mặt Ly đứng trước hồ, bóng dáng màu lam phảng phất như thể bất kỳ

lúc nào cũng đều có thể theo gió bay đi. Tử Dao Thần Quân đứng cách đó

không xa, ánh mắt si mê nhìn y. Nam tử này, bản thân đã theo đuổi suốt

mấy vạn năm, nhưng vẫn xa xôi như thế. Nếu là trước đây nàng ta sẽ không nghĩ gì nhiều, bởi vì y đối với ai cũng đều như nhau, chỉ thấy nhưng

không thể cầu, nhưng hôm nay lại có một con hổ nhỏ, con hổ đó lại không

như vậy, nàng ta đột nhiên cảm thấy rất hoảng hốt, cũng không cam lòng,

dựa vào cái gì? Vì vậy nàng ta vốn định quay về Thần giới, nhưng lại trở về để hỏi cho rõ ràng.

Tử Dao miễn cưỡng cười cười, nói: “Nếu chàng đã biết như vậy, vì sao…”

Tức Mặc Ly không quay đầu lại: “Chúng ta là đồng môn.”

Tử Dao lắc đầu, không tiếp tục hỏi vấn đề này. Cho tới bây giờ nàng ta

luôn là một người có tâm kế, nhưng hôm nay chỉ muốn hỏi y một chút, con

hổ nhỏ kia chiếm vị trí như thế nào trong lòng y.

“Chàng xem con hổ nhỏ kia là gì? Là thú cưng? Hay là nữ nhân của chàng?”

Duyệt Nhi ở trên cây khẩn trương đến cực điểm, đôi tay nhỏ bé nắm chặt nhành cây phía dưới, theo bản năng mong đợi đáp án. Tức Mặc Ly nhìn hồ nước

xa xa, đôi đồng tử đen như mực lộ chút mơ hồ cùng không giải thích được, y muốn cưng chiều nàng, nghĩ nàng là của y, thế nhưng Tử Dao hỏi như

vậy cũng khiến y chợt nhớ đến Khanh Lan và Ôn Do. Y không biết đây là

loại tình cảm gì, y nghĩ, không cần thiết phải phân rõ. Nhưng y đối với

bé ngoan của mình khẳng định không giống như Ôn Do đối với Khanh Lan.

Không nghe được câu trả lời của y, bàn tay Duyệt Nhi nắm nhành cây khô dần

dần nới lỏng, trong lòng Cửu Kiếm cũng thầm nôn nóng, chủ thượng rõ ràng là vô cùng thích Duyệt Nhi cô nương, sao mà đối với vấn đề này lại vẫn không hiểu được đáp án vậy? Lòng nàng cũng vì y mà sốt ruột. Nàng lén nhìn vẻ mặt thất vọng của Duyệt Nhi một chút, chỉ thấy hai hàng lông mi thật dài rũ xuống, tựa như hai cây quạt nhỏ.

Tử Dao cười lạnh nói: “Thời điểm Sư gia gia chủ tự hủy, chàng muốn cùng ra đi với nàng ta?”

Tức Mặc Ly không nói nữa, y vốn kiệm lời, càng không nghĩ cần phải nói với người khác suy nghĩ thẳng thắn trong lòng mình.

Tử Dao càng tức, trong đôi mị nhãn đều là lửa giận: “Ả ta có tư cách gì để chết cùng chàng chứ?”

Tức Mặc Ly thu hồi ánh mắt không biết nhìn về nơi nào, lạnh nhạt nói: “Không liên quan tới ngươi.”

Tử Dao tiến lên hai bước, cười nói: “Sư phụ từng nói, chàng là người vượt

trội trong Thần giới chúng ta. Ả ta sao? Cùng lắm chỉ là một con hổ bị

diệt tộc, trải qua thiên kiếp cũng thất bại, hiện tại chẳng ra gì cả.

Nếu không gặp chàng cũng như Đạp Vũ thì ả ta có thể sống tới bây giờ

sao? Người bên ngoài đều nói, tu vi và linh lực quỷ dị hiện tại của ả

ta, tất cả đều là nhờ cùng với rất nhiều nam nhân song tu mà có được…”

Nàng còn chưa nói hết, Tức Mặc Ly đã xoay người: “Ngươi nghĩ ngươi là sư tỷ của ta thì ta không dám giết ngươi?”

Tử Dao trong lòng giận quá, lạnh nhạt nói: “E rằng chàng còn chưa cùng với ả ta song tu? Cho nên mới hứng thú với ả ta như vậy?”

Ý lạnh trong mắt Tức Mặc Ly nhanh chóng kết băng, tay vung lên, Tử Dao

liền bị đánh bay tới thân cây trước mặt Duyệt Nhi, đụng mạnh vào thân

cây, cả cây đều rung lên, có thể thấy được Tức Mặc Ly ra tay nặng như

thế nào.

Thế nhưng, đây không phải trọng điểm.

Trọng điểm là cô hổ đang ôm chặt lấy thân cây kia đã hoa hoa lệ lệ bị chấn

động mà rơi xuống, may mà cây này đủ cao to, Cửu Kiếm vung tay xuất ra

linh lực kéo Duyệt Nhi lại. Có điều Duyệt Nhi đã được một luồng sức mạnh khác đón lấy.

Duyệt Nhi bay thẳng vào trong lòng Tức Mặc Ly, y đưa hai tay ra ôm nàng.

Nàng cúi đầu, không dám nói lời nào. Nghe trộm người khác nói chuyện còn bị bắt được, hình như có chút mất mặt nha.

Tức Mặc Ly nhìn Duyệt Nhi trong ngực hai tai đỏ hồng, lúc này ngoan ngoãn

cụp xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn cũng cúi gằm, nhất thời cảm thấy hình như

có chỗ nào không đúng, nhưng lại không nghĩ ra được, đành nói: “Sao lại

tỉnh rồi?” Còn mặc áo ngủ ra ngoài nữa chứ. Tức Mặc Ly đưa mắt liếc về

phía Cửu Kiếm, Cửu Kiếm run lên, thiếu chút nữa cũng từ trên cây ngã

xuống. Chủ thượng… nàng quên mất, nhưng mà dọc đường đi cũng không gặp

phải những người khác nha.

Bàn tay nhỏ bé của Duyệt Nhi kéo tay áo y, trái lại nói: “Gặp ác mộng.”

Tức Mặc Ly run lên: “Sao lại gặp ác mộng?” Người tu hành bình thường mơ

thấy ác mộng đều là do nghiệp chướng cũng như có khúc mắc khó giải,

nếu không qua được sẽ vô cùng nguy hiểm.

Duyệt Nhi lại nghĩ đến Khanh Lan mặt đầy huyết lệ, vô thức lắc đầu: “Không có gì.”

Tức Mặc Ly thấy nàng không muốn nói thì có chút lạc lõng, Duyệt Nhi có

chuyện gì phải gạt y? Thấy Duyệt Nhi vùi đầu vào ngực mình, cuối cùng

vẫn không nói gì, ôm nàng bay trở về phòng. Đem Duyệt Nhi nhẹ nhàng ôm

tới trên giường, Tức Mặc Ly cũng nằm xuống, tay để ở lưng áo Duyệt Nhi, để nàng cố định nơi ngực mình, cẩn thận nhìn sắc mặt Duyệt Nhi. Y rốt

cuộc hiểu được cảm giác kì quái lúc đó là có chuyện gì xảy ra, hình như

Duyệt Nhi có chút thương tâm?

Y sờ sờ lỗ tai Duyệt Nhi, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy?” Duyệt Nhi nghe y

nói thế, rốt cuộc mở đôi mắt to tròn lúc này lệ đã vòng quanh, đôi môi

nhỏ mím lại thành một đường, trong lòng căng thẳng, dáng vẻ đáng thương

nhìn Tức Mặc Ly, nàng như do dự hồi lâu, cuối cùng mở miệng: “Mặc Ly,

nếu khi Sư gia gia chủ tự nổ không phải Tử Dao Thần Quân xuất hiện giết y, vậy chàng sẽ chết cùng ta sao?”

Đôi đồng tử đen như mực của Tức Mặc Ly phản chiếu thân ảnh nhỏ bé của Duyệt Nhi: “Sẽ không.” Khoảnh khắc Cửu Diệu phóng ra ấy, tất cả linh lực và

thần lực trong cơ thể y đều đã vận hành, sức mạnh của y tự nhiên sẽ vì

Duyệt Nhi mà ngăn chặn tất cả công kích, chỉ là y sẽ phải bị nội thương

nặng mà thôi, cho nên mặc kệ Tử Dao xuất hiện hay không, bé ngoan của y

vẫn sẽ không hề gì.

Duyệt Nhi gật đầu, tâm tư nặng trĩu trong lòng cô hổ nhỏ cuối cùng cũng buông xuống được đôi chút, chỉ cần không phải Tức Mặc Ly chết là được, lại im lặng, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí, giọng nói mềm mại tràn ngập khẩn

trương: “Mặc Ly, rốt cuộc chàng coi ta là sủng vật của chàng, hay còn là … gì khác?”

Tức Mặc Ly không ngờ trong đêm nay lại bị hỏi câu này đến hai lần, nhất

thời cũng có chút không giải thích được, chỉ là thấy Duyệt Nhi dáng vẻ

khẩn trương thì trầm ngâm trong suy nghĩ. Mấy vạn năm nay, y vẫn luôn

chỉ có một mình, cho tới bây giờ chưa từng trải qua cảm giác nóng ruột

nóng gan thế này. Y cũng không biết hai cái này khác nhau thế nào, cuối

cùng Duyệt Nhi là thú cưng hay là nữ nhân của y. Duyệt Nhi cho rằng y

sẽ không đáp thì lại nghe được Tức Mặc Ly trả lời:

“Ta không biết thế nào nữa. Chỉ là muốn cưng chiều nàng, muốn nàng vĩnh viễn ngây ngô như vậy ở bên cạnh ta.”

Duyệt Nhi đột nhiên ủ rũ, trong đôi mắt to đều là lên án: “Ta không cần sự

giam lỏng của chàng.” Nàng không cần y giam cầm, không cần bị tình cảm

của y trói buộc, Khanh Lan cũng bị vây trong tình cảm của chính mình,

một lần vây như vậy chính là mười vạn năm, thế nhưng đến cuối cùng, vẫn

không có người nào giải cứu bà ấy.

Nàng mặc dù chỉ là một con hổ nhỏ, thế nhưng hơn bốn trăm năm nay xem thoại

bản cũng không ít. Với một người như Tức Mặc Ly, kết quả cuối cùng sẽ là một người tốt như Tử Dao Thần Quân xuất hiện, sự yêu chiều sủng ái của Tức Mặc Ly sẽ không còn giành cho nàng nữa. Mọi sinh vật trên thế gian

này đích thực đều có lòng tham, chung quy luôn muốn có được thứ tốt

nhất, sau khi có được thứ tốt nhất, lại muốn có được nó vĩnh viễn. Nếu

bị thói quen này trói buộc, nàng phải chăng sẽ giống như Khanh Lan? Mười vạn năm không dài không ngắn, nhưng cũng đủ cho thế sự xoay vần.

Tức Mặc Ly sửng sốt một chút, không nghĩ tới Duyệt Nhi phản bác lại mình,

bất đắc dĩ nói: “Ta sẽ không như vậy.” Sao lại bỏ được.

Suy nghĩ mấy ngày, trong lòng cô hổ nhỏ Duyệt Nhi có chút mỏi mệt, thật ra

từ lúc mơ thấy Khanh Lan, nàng đã thầm đưa ra quyết định. Đêm nay nghe

lén Tức Mặc Ly cùng Tử Dao Thần Quân nói chuyện, trong lòng càng thêm

kiên quyết.

Nàng đứng lên, hai chân bước qua, ngồi vào lòng Tức Mặc Ly, cúi đầu lần tìm

môi của y hôn xuống, hôn nhẹ một cái, đôi môi mềm mại mang theo hương

thơm say đắm lòng người, trong nháy mắt liền khiến Tức Mặc Ly mất đi tâm trí, thầm nghĩ muốn mãi chìm đắm trong cảm giác khiến người ta trầm

luân này. Toàn bộ cơ thể mềm mại của Duyệt Nhi dán lấy y, loại toàn tâm

toàn ý dựa dẫm thế này khiến y cảm thấy rất thỏa mãn nhưng sự biến hóa

trong cơ thể lại khiến y hoảng hốt. Cảm thấy chỉ hôn nhẹ vẫn còn thiếu,

chưa đủ, nhưng lại không nghĩ ra là muốn… như thế nào. Nuôi một thú

cưng nho nhỏ để cưng chiều, hôn nhẹ đã là giới hạn thân cận lớn nhất rồi ấy nhỉ.

Cơ thể y khát vọng, trái tim lại rung động, là vì cái gì đây?

Duyệt Nhi cảm thấy hơi thở của Tức Mặc Ly càng lúc càng ổn định, hô hấp cũng

dần bình ổn, đột nhiên có chút không muốn. Đạp Vũ sư phụ để lại cho nàng thứ thuốc ngủ có thể khiến mọi người trong vòng trăm dặm đều rơi vào

hôn mê trong mười canh giờ, ở dân gian gọi là thuốc mê, đề phòng trường

hợp sau này nàng đến đường cùng bị người xấu bắt đi có thể lấy ra dùng.

Ở trước mặt Tức Mặc Ly, dùng thuốc là không thể nào, vì thế cô hổ nhỏ của chúng ta quyết định dời đi sự chú ý của y, trong lúc hôn nhẹ lại lấy ra một viên từ trong đỉnh, dùng chút linh lực để kích thích, bất quá chỉ

trong nháy mắt, liền khiến Lạc Thủy Thượng Thần đối với nàng không hề

phòng bị rơi vào hôn mê.

Dù sao cũng phải đi rồi, hôn lâu một chút cũng không sao ha.

Vì vậy…

Đến lúc cô hổ nào đó từ trên người Tức Mặc Ly đứng lên, đã là nửa nén hương sau đó.

Bàn tay nhỏ bé lại nhẹ nhàng vuốt ve mặt Tức Mặc Ly lần nữa, lưu luyến

không rời trượt xuống giường, đi tới trước bàn, từ trong đỉnh lấy ra

giấy và bút mực. Suy nghĩ một chút, theo linh thức vẽ một bức tranh,

viết xuống vài chữ.Lại quay đầu về hướng Tức Mặc Ly nằm ngủ, im lặng hồi lâu mới cẩn thận hướng bên ngoài rời đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...