Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 66

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tức Mặc Ly rỗi rãi ôm Duyệt nhi đi nghe hí khúc ở một Tiên sơn cách đấy không xa, vừa nghe thì liền nghe hết nửa tháng.

Đối với việc nghe hí khúc, Duyệt Nhi cực kỳ cao hứng, mỗi lần nghe đến đoạn cao trào thì đều từ trong túi càn khôn lấy ra một hạt hoa hướng dương

bằng vàng sáng lóa, thưởng.

Duyệt Nhi cũng không cảm thấy gì, dù sao tiền của nàng giống như tiêu hoài không hết.

Một lần ở trên đài có một ca cơ đóng vai một ca nữ chốn hồng trần vì bị hủy dung mà bị người yêu ruồng bỏ, tiếng hát thê lương đó khiến Duyệt Nhi

cô nương nước mắt ròng ròng, nghe xong sống chết không chịu đi, tặng

cho nàng một túi hạt hướng dương bằng vàng, bảo nàng hãy sống cho tốt.

Chưa hết, Duyệt Nhi còn muốn tặng nàng Mẫu Đan Nhan trên tay, để nàng trở

nên xinh đẹp như xưa, nếu như không phải Thất Mệnh nói trong đó đã có

máu của nàng, không thể nào phát huy tác dụng trên người người khác nữa, huống chi nàng ta chỉ là diễn tuồng mà thôi, cũng không phải thật sự bị hủy dung, thì vị ca cơ xem ra cuộc sống đủ đầy sung túc ấy sẽ liền vô

duyên vô cớ có được viên Mẫu Đơn Nhan mà người người đều khao khát ước

ao.

Khóe miệng mọi người đều nhanh chóng co giật, ngay cả đám người âm thầm theo dõi họ cũng nhịn không được đỡ trán thở dài… Cô hổ ngốc nghếch này ở

đâu ra vậy, một chút hình tượng khí phách lúc trừng trị tộc Cửu Vỹ Hồ

thê thảm đến thế sao cũng không có? Tiểu cô nương như vậy thế nhưng còn

cần phải phái những tinh anh như họ đến theo dõi sao? Thật sự là kỳ quái mà.

Chẳng qua mới vài ngày, việc Duyệt Nhi ra tay rộng rãi đã truyền khắp Hồi Âm

Các, vì vậy, sau này mỗi khi Duyệt Nhi bước vào Hồi Âm Các liền nhận

được lễ tiếp đón của bậc tân khách quý trọng.

Mà nửa tháng này, bầu không khí càng lúc càng căng thẳng, ngay cả Cửu Kiếm tùy tiện cẩu thả khi đang ngủ giữa chừng cũng lồm cồm bò dậy, đi tuần

khắp núi một vòng, những người khác cũng càng lúc càng khẩn trương, trải qua nửa tháng ở chung, Thất Mệnh Kha Mộ Thanh Khổng Tước cũng hiểu được tình hình lúc này, thế nhưng vẫn còn hai người nhởn nhơ nhàn hạ, chính

là Lạc Thủy Thượng Thần và Duyệt Nhi cô nương. Mỗi lần thấy dáng vẻ bình tĩnh của hai người họ, mọi người đều hận không thể bổ hai cái đầu này

ra xem bên trong chứa gì.

Hiện giờ là tình huống nào rồi? Làm không tốt sẽ là cùng nhau hôi phi yên

diệt, hồn phi phách tán đó, sao mà hai người họ một chút ý thức cũng

không có vậy!

Nhưng suy nghĩ bất kính này mọi người cũng chỉ dám thầm nghĩ trong đầu, trên

thực tế, thấy dáng vẻ thư thái của hai người họ, tâm trạng căng thẳng

của mọi người mới dần dần được thả lỏng. Đúng rồi, có Lạc Thủy Thượng

Thần và Duyệt Nhi cô nương, họ ở đây lo lắng cái gì chứ? Nhưng mà… nhưng mà đối phương là Sư gia – đại gia tộc đứng hàng thứ ba của Thần giới

đó!

Cửu Kiếm chỉ cảm thấy nội tâm ngày ngày cứ giằng co như vậy, thật muốn ngửa đầu lên trời thét lớn: Cho gió bão tới dữ dội hơn đi a!

Duyệt Nhi đối với chuyện này một chút cũng không hay biết, chỉ ngày ngày nghe hí khúc, mỗi ngày hai mắt đều cong cong, lỗ tai nhỏ cũng cong cong, ngủ no mắt, ăn ngon miệng, mỗi ngày đều vui vẻ miễn bàn.

Nhưng hôm nay, nàng linh mẫn đánh hơi được mùi vị của gió mưa trước cơn bão

táp, tộc Tử Hổ vốn là thần thú đối với nguy hiểm đặc biệt mẫn cảm, vì

vậy Duyệt Nhi mới có thể trong tình huống hai mắt không nhìn thấy gì

dám cùng với Doanh Châu Sơn chủ Ôn Do và Nhu Nhu công chúa ung dung đối đầu giằng co, cảm giác này giúp nàng theo bản năng có được phản ứng bảo vệ bản thân tốt nhất.

Nhưng lần này, rõ ràng là không thể.

Trong đôi mắt to tròn của Duyệt Nhi mang theo chút khẩn trương, gương mặt nhỏ nhắn đối diện với Tức Mặc Ly: “Có phải sắp có chuyện gì xảy ra không?”

Tức Mặc Ly yêu thương vân vê mái tóc đen nhánh buông dài của nàng, cằm gác

lên đầu nàng, thanh âm mát lạnh tràn ngập dịu dàng: “Không có.” Chỉ cần ở bên cạnh y, nàng sẽ an toàn.

Điều này khiến cảm giác căng thẳng của Duyệt Nhi chỉ kéo dài đến xế chiều.

Khi ráng hồng phủ lên toàn bộ bầu trời Ô Điệp Châu, Duyệt Nhi và Tức Mặc Ly ngồi trên một lầu các nhỏ trong tiểu sơn dùng bữa.

A, chính xác mà nói, là Tức Mặc Ly đút Duyệt Nhi dùng bữa. Trước đó không

lâu, Duyệt Nhi mới biết được ở Ô Điệp Châu thế nhưng cũng có chi nhánh

của Tô Nhục Nhục tửu lâu, điều này khiến nàng vui mừng đến độ suýt nữa

thì ôm lấy Thất Mệnh quay ba vòng, liên lục nói Thất Mệnh thúc thúc thật lợi hại.

Nói đến mức Thất Mệnh mặt đều đỏ hết cả lên mới bị Tức Mặc Ly với khuôn mặt lạnh băng dẫn dụ lực chú ý rời đi, có điều, mỗi ngày ăn một con gà tiên béo mập đã là điều đương nhiên. Thất Mệnh số khổ hàng ngày đều phải

đi vòng một chuyến, mang về con gà tiên béo trắng tươi ngon nhất cho

Duyệt Nhi. Y cũng là Tử hổ, vì sao đối với thịt lại không có cảm giác

ham muốn mãnh liệt đến như vậy?

Duyệt Nhi thỏa mãn nuốt miếng cuối cùng, hớp ngụm trà súc miệng, chờ Tức Mặc

Ly cẩn thận lau mặt cho nàng xong thì mới mãn nguyện rúc vào trong ngực

Tức Mặc Ly.

Buổi chiều gió lạnh hiu hiu từ bốn phía thổi tới, Duyệt Nhi cả người thư

thái, kỳ thật, hàng ngày đều trôi qua như vậy cũng không tệ a! Mặc kệ

nàng có phải là thú cưng của Tức Mặc Ly hay thế nào đi nữa, ở cùng một

chỗ với chàng là tốt rồi.

Cảm giác ôn nhu yêu chiều rất nhanh đã bị Cửu Kiếm vội vàng chạy tới cắt

ngang: “Chủ thượng, hơn một trăm thần sứ có tu vi trên Thượng Thần đã

cách nơi này ngoài năm trăm dặm, đang nhanh chóng bay đến đây.”

Sắc mặt Cửu Kiếm cực kỳ nghiêm trọng, mấy vạn năm trước, gia tộc Tức Mặc bị ba đại gia tộc chèn ép đến mức thoi thóp, phụ thân cùng mẫu thân của

Tức Mặc Ly, cũng chính là chủ thượng cùng chủ mẫu tiền nhiệm của Cửu

Kiếm, dưới tình thế nghiêm trọng như vậy đã ra đi vĩnh viễn, để lại Tức

Mặc Ly chưa tới một ngàn tuổi, từ đó dẫn theo bọn họ che giấu tài nghệ,

âm thầm bảo toàn thực lực. Sau này Tức Mặc Ly bái Hạo Thiên Thần Đế làm

sư phụ, được Hạo Thiên Thần Đế xưng là kỳ tài ngàn vạn năm thiên địa

chưa từng xuất hiện, Tức Mặc Ly cũng bắt đầu tu luyện.

Thời gian trước đó, tin tức mảnh vỡ của Thiên Cơ linh lung rơi xuống lục

giới không biết vì sao bị ba đại gia tộc tiết lộ, vì vậy Thần giới hỗn

loạn, rất nhiều người đã rời khỏi Thần giới, đến ngũ giới khuấy đảo đục

ngầu. Cũng có vài người biết Tức mặc Ly ở Tiên giới lịch kiếp đã đạt tới tu vi Thần Quân, thực lực tích lũy suốt mấy vạn năm qua khiến Thần giới kinh ngạc của y cũng dần dần lộ ra.

Thần giới xôn xao, Thần Quân mấy vạn tuổi, chưa từng nghe nói, huống chi còn là gia tộc Tức Mặc đứng trên bờ diệt vong. Sư gia năm đó chèn ép gia

tộc Tức Mặc dữ dội nhất lại lần nữa lo sợ, vẫn luôn truy sát cùng đuổi

giết nhưng cũng chưa từng thành công, bọn họ đối với lực lượng của Tức

Mặc Ly càng lúc càng cố kỵ, cuối cùng đã dồn hết toàn lực của gia tộc,

đến Ô Điệp Châu vây giết Tức Mặc Ly, đích thực là đập nồi dìm thuyền,

đôi bên cùng thua rồi.

Mà thần sứ của Tức Mặc Ly phần lớn đều ở lại Thần giới, đối kháng với thế

lực ở những phương diện khác. Phía Ô Điệp Châu chỉ có vẻn vẹn vài thần

sứ có tu vi Thượng thần, thêm đám Cửu Kiếm cũng chưa tới mười người,

phải đối đầu với hơn trăm thần sứ có tu vi trên Thượng thần của Sư gia,

đây cũng là lý do vì sao mọi người dạo gần đây vẫn luôn nơm nớp lo lắng

như vậy.

Cửu Kiếm truyền tin xong liền vội vàng rời đi, cùng những người khác bày bố trận địa dọc đường theo phân phó của Tức Mặc Ly.

Duyệt Nhi đáng yêu hếch hếch mũi: “Thần sứ tu vi trên Thượng Thần rất lợi hại sao?”

Tức Mặc Ly cúi đầu nhìn nàng: “Duyệt Nhi sợ không?”

Duyệt Nhi lắc lắc đầu: “Ta mới không thèm sợ. Chàng đánh thắng không?” Tức

Mặc Ly bật cười, cô nhóc này không biết y có thắng được hay không cũng

không sợ, thật sự là ngốc nghếch không biết trời cao đất dày, y trầm tư, nói: “Nàng hôn ta một cái, ta sẽ thắng.”

Duyệt Nhi không hề suy nghĩ, gương mặt nhỏ nhắn áp sát lại gần, “chụt chụt”

má trái một cái, má phải một cái nhanh chóng hôn lên: “Ta hôn chàng hai

cái, chàng phải đánh cho bọn họ tả tơi tan tác, hơn nữa bản thân chàng

thì phải lông tóc vô thương, được không?”

Đôi đồng tử đen như mực của Tức Mặc Ly đều là ý cười: “Được. Vậy sau đó có thưởng không?”

Đôi mắt to của Duyệt Nhi đảo tròn, cười nói: “Thưởng ba cái, đủ chưa.” Tức

Mặc Ly nhìn gương mặt trắng nõn của nàng, không nói lời nào. Đôi tai nhỏ của Duyệt Nhi hưng phấn dựng thẳng, oai phong lẫm liệt nói: “Tối đa năm cái, không thể nhiều hơn!”

Tức Mặc Ly cuối cùng nhịn không được, ha ha bật cười một tiếng, ôm chặt lấy người trong lòng, thanh âm đều là yêu thương: “Bé ngoan của ta, sao

nàng lại đáng yêu đến vậy…”

Lần này Duyệt Nhi thế nhưng lại không trả lời y, nàng cảnh giác run run lỗ tai hổ, lạnh giọng nói: “Có sát khí!”

Tức Mặc Ly ôm nàng đứng dậy, phi thân đứng trên đỉnh lầu các, bạch y phấp

phới, trong gió nhẹ bay bay tạo thành độ cong tao nhã nhất. Đám người

nhà Sư gia từ xa trông thấy đều có chút không xác định được, dốc toàn

lực của gia tộc đến đây vây giết, thật sự đúng sao? Đợi đến khi tiến lại gần, nhìn rõ dung mạo của Tức Mặc Ly, ai nấy đều có chút thất thần.

Thần giới không có mấy người gặp qua Tức Mặc Ly, chỉ nghe nhắc đến tên y,

hơn nữa ban đầu nghe đến tên y cũng là vì y được Hạo Thiên Thần Đế xưng

là thiên tài nghìn vạn năm chưa từng có, sau này mới loáng thoáng biết

được y là tiểu gia chủ còn sót lại của gia tộc Tức Mặc. Sau đó y chưa

từng xuất hiện trước mặt mọi người, mãi đến thời gian trước đây, bỗng

dưng lại nhận được tin tức về y, nói y mới mấy vạn tuổi đã độ Thần kiếp thành công, trở thành Thần Quân trẻ tuổi nhất Thần giới.

Chúng thần trước đây chưa từng gặp Tức Mặc Ly đều chỉ thấy Đạp Vũ thượng

thần, à không, hiện giờ đã là Đạp Vũ Thần Quân, Đông Quan Thần Quân là

những nam tử ở Thần giới được coi là đẹp nhất, anh tuấn nhất, hiện giờ

trông thấy Tức Mặc Ly, suy nghĩ trước đây mới sụp đổ.

Tức Mặc Ly dung mạo như họa, mặt mày như vậy, thoáng nhìn đã cảm giác như

muốn trầm luân vào đấy không muốn tỉnh lại, phối với dung mạo khuynh thế còn có một thân tư thái trác tuyệt, y chỉ lẳng lặng đứng nơi đó đã

khiến người ta cảm giác trên người y như đang nở ra từng đóa từng đóa

bạch liên thanh nhã thơm hương, phảng phất như thể y ở nơi nào, nơi đó

liền cùng y bước vào trong tranh.

Trong các nữ thần sứ của Sư gia cuối cùng có một hai người nhịn không được,

lén lút nói thầm: “Vị trí đệ nhất mỹ nam Thần giới của Đạp Vũ Thần Quân

lung lay rồi…”

Một người khác cũng không nén được tiếp lời: “Mặc dù nói hai người này cách biệt không nhiều, nhưng Lạc Thủy Thượng Thần trong truyền thuyết, phong thái trong trẻo mà lạnh lùng, xa xôi như vậy, càng khiến lòng người

ngứa ngáy…”

Mấy người nắm quyền trong Sư gia hận rèn sắt không thành thép quay đầu lại: “Đêm nay không phải y chết thì chính là chúng ta chết. Vì sao còn rỗi

rãi bàn mấy chuyện dở hơi đó!…Aiz, đáng tiếc chúng ta và y lại là kẻ

địch, mặc dù nói y lớn lên thật sự hơi đẹp một chút…”

Trong lòng mọi người thầm khinh bỉ một phen…

Nhưng mà, bầu không khí xung quanh một lần nữa không cho bọn họ được phép thả lỏng.

Tức Mặc Ly đưa mắt nhìn về phía xa, trông thấy thần sắc của Tức Mặc Ly, ai

nấy đều thất thần, hận bản thân không thể trở thành nơi xa xa ấy.

Từ nơi cách đó không xa, đám Cửu Kiếm đã chạy trở về, đợi tới khi đến bên

cạnh Tức Mặc Ly, ánh mắt đảo một vòng quanh hơn trăm vị thần sứ, nghiêm

nghị nói với Tức Mặc Ly: “Chủ thượng, trận đã bày bố xong, một nhà gia

chủ Sư gia đã bị vây bên trong trận.”

Tức Mặc Ly gật gật đầu, cúi đầu nhìn Duyệt Nhi đang ngoan ngoãn đứng im,

nhéo nhéo lỗ tai hổ nhỏ của nàng: “Duyệt Nhi, ngoan ngoãn đi theo Cửu

Kiếm, không được liều lĩnh chạy loạn.”

Thấy Duyệt Nhi nhu thuận gật đầu, Tức Mặc Ly lưu luyến không muốn buông, Cửu Kiếm vội đưa tay đỡ lấy, thấy Tức Mặc Ly không chịu thả tay, đổ mồ hôi

nói: “Chủ thượng, Cửu Kiếm nhất định liều mình bảo hộ!” Tức Mặc Ly gật

gật đầu, sửa lại tóc cho Duyệt Nhi lần nữa, mới thả tay.

Đám người đứng dưới lầu các đã hóa đá, vừa rồi bởi vì bị Tức Mặc Ly khiến

bản thân chấn động, không phát hiện trong ngực y hóa ra còn có một tiểu

cô nương, thấy trên đầu tiểu cô nương là hai lỗ tai màu tím be bé, trong lòng mọi người đều có chút rõ ràng, tiểu cô nương này đại thể chính là

cô nương mà trước đây gia chủ hạ lệnh tốt nhất là phải bắt sống. Thấy

dáng vẻ lưu luyến bịn rịn như vậy của Tức Mặc Ly thì đều có chút không

thể tin nổi. Y trong lòng mọi người thoạt nhìn trông lạnh lẽo xa vời như vậy nhưng lại quyến luyến một tiểu cô nương đến thế, cộng với lời đồn

trước đây, mọi người ban đầu không tin hiện giờ đã tin tưởng vài phần,

đích thực là cưng chiều quá mức.

Cửu Kiếm đỡ Duyệt Nhi phi thân đến một nơi không xa, đám Thất Mệnh đương

nhiên cũng đi theo, Ngưng Không Phất Dung khó xử, nhìn nhìn chủ thượng

nhà mình rồi cũng bước theo Cửu Kiếm, chỉ sợ bảo vệ tốt Duyệt Nhi cô

nương thì mới có thể khiến chủ thượng yên lòng.

Mấy người vừa đứng vững thì một kết giới kiên cố liền bao bọc họ ở giữa, ai nấy mờ mịt nhìn Duyệt Nhi, lại nhìn Tức Mặc Ly đang nhanh chóng phi

người qua, một cảm giác vô lực nặng nề liền nổi kên, chủ thượng (Lạc

Thủy Thượng Thần) có cần phải như vậy không a!

Tức Mặc Ly sau khi bố trí tốt cho Duyệt Nhi xong, xoay người, khí tức toàn thân liền trở nên lạnh lẽo hơn, như thể Duyệt Nhi không ở bên sẽ lại

trở về vị Lạc Thủy Thượng Thần toàn thân đều là băng lạnh.

Y hạ tầm mắt, hàng mi cong dài phủ một bóng râm bên dưới mi mắt, u tịch mà mơ màng: “Cùng lên hết đi!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 66
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...