Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Duyệt Nhi mới chạy đến gần Cúc Thủy Toái

Nguyệt đình liền gặp tiên đồng gọi là A Đồng thường xuyên lượn lờ ở

thiện phòng đang vội vội vàng vàng lướt qua mình. Đi được một đoạn, lại

quay đầu, nghi hoặc quan sát Duyệt Nhi. Thấy trên đỉnh đầu đen nhánh lộ

ra hai lỗ tai màu tím thì ngạc nhiên một lúc. Liền vội vàng hành lễ: “Có phải U Duyệt Nhi tiên tử?”

Kỳ thực y gọi Duyệt Nhi là tiên tử cũng không đúng. Duyệt Nhi chỉ là tu

thành hình người, còn chưa thành tiên. Muốn thành tiên còn phải tu luyện đạt mức tối cao của Đại Thừa, so với phàm nhân tu tiên thì phải trải

qua nhiều giai đoạn như Ngưng Khí ~ Trúc Cơ ~ Kim Đan ~ Nguyên Anh ~

Xuất Khiếu ~ Phân Thần ~ Hóa Thần ~ Hợp Thể ~ Đại Thừa ~ Độ Kiếp ~ Thăng Thiên, thông thường Độ Kiếp cũng không có một quy định rõ rệt, khi đạt

mức tối cao Đại Thừa, nếu như đủ năng lực, trực tiếp độ kiếp phi thăng.

Nhưng linh thú lại không giống như vậy, khi tu luyện thành người, sự

thực cũng giống giai đoạn Đại Thừa của phàm nhân, chỉ cần đạt mức tối

cao của Đại Thừa liền có thể độ kiếp thành tiên. Tuy nhiên, rất nhiều

linh thú khi độ kiếp không thành công liền trực tiếp thành yêu hoặc nhập ma. Yêu nếu như lại thành tiên trái lại chính là chuyện hiếm hoi. Mặc

dù tiên có khả năng nhập ma, nhưng một khi nhập ma, cũng không thể thành tiên.

Nói đến Duyệt Nhi hiện vẫn chưa thành tiên, cho dù nàng đã tu luyện hàng trăm năm, trên người còn có tiên lực thâm hậu Tức Mặc Ly độ cho, nhưng

cũng chỉ đủ để hóa thành hình người, mới ở mức Đại Thừa sơ cấp mà thôi.

Mặc dù sau khi Duyệt Nhi được Tức Mặc Ly cứu giúp thì luôn ở bên cạnh

hắn, chưa từng tiếp túc với nhiều sự việc bên ngoài, nhưng vì nàng luôn

theo Tức Mặc Ly tu luyện nên những tin đồn thú vị của lục giới cùng với

thư tịch bí mật kỳ lạ xem cũng không ít. Vì vậy với cách xưng hô tôn

kính của A Đồng cũng không giải thích, chỉ gật gật đầu: “A Đồng tìm ta?”

Mặc dù A Đồng có dáng vẻ của một tiểu tiên đồng rỗi rãi đáng yêu, kỳ

thực cũng đã mấy nghìn tuổi, bị nàng gọi là A Đồng nhưng cũng không hề

tức giận, cười cười nói: “Thượng thần tu luyện tỉnh dậy không thấy cô,

lệnh cho ta đi tìm cô.”

Duyệt Nhi gật gật đầu, thế nhưng sực nhớ bản thân hiện giờ đã hóa thành

hình người, Tức Mặc Ly hẳn là chưa từng gặp qua, liền hỏi A Đồng: “Ngươi cảm thấy dáng vẻ ta có kỳ lạ không?” A Đồng vội vàng đáp: “Không kỳ lạ, U Duyệt Nhi tiên tử thanh thủy phù dung, điềm mỹ khả ái, thiên chân tự

nhiên, phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long, vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng…”

Duyệt Nhi đầu đầy hắc tuyến nhìn A Đồng: “Phiên nhược kinh hồng, uyển

nhược du long, vinh diệu thu cúc, hoa mậu xuân tùng, nên dùng để hình

dung thượng thần nhà chúng ta.”

A Đồng không tự nhiên cười gượng hai tiếng, Duyệt Nhi cũng không bám

riết lấy vấn đề này. Quay người chạy về hướng Cúc Thủy Toái Nguyệt Đình, cước bộ có chút vội vàng, kỳ thực cũng muốn gặp Tức Mặc Ly rồi.

Tức Mặc Ly đang đứng trên Vân Tưởng Thạch, bên trái là một thác nước kết bằng băng treo lên trên vách núi cao nghìn trượng bên phải lại là một

hồ nước xanh biếc uyển chuyển uốn lượn. Mái tóc dài đen tuyền của hắn

thả trên bạch y, giống như nét mực cong chấm phá bên trên màu trắng sáng của loại giấy Tuyên Thành thượng hạng. Chẳng qua chỉ là một bóng lưng,

thế nhưng đã khiến người khác phải nín thở, dáng đứng như vậy của hắn,

đã khiến người ta cảm giác thấy phong cảnh xung quanh cũng đều nối gót

theo hắn mà tạo thành một bức họa.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Duyệt Nhi truyền tới, Tức Mặc Ly quay đầu

lại. Đôi mắt đen nhánh ấy mang theo ánh sáng rực rỡ vô ngần rọi đến,

dung nhan bạch ngọc, rạng rỡ đến độ khó có thể hình dung. Duyệt Nhi khẽ

híp mắt, nàng từng nghe người khác nói rằng, người được đôi mắt ấy của

Lạc Thủy Thần Quân liếc nhìn qua, đời này sẽ thấy khắc cốt ghi tâm,

không chút hối tiếc.

Vốn dĩ chúng tiên trên trời, người trẻ tuổi nào không phải phong tư trác việt, người cao tuổi nào lại không tiên phong đạo cốt, tư thái xuất

trần. Nhưng Tức Mặc Ly dung mạo thế này, phong thái thế này, khí chất

thế này, thật khiến chúng tiên kinh hoảng vì làm tiên nhân, nữ tiên thì

ôm tim thở dài, nam tiên thì cũng hết sức hổ thẹn.

Chạy đến gần Tức Mặc Ly, Duyệt Nhi căng thẳng cúi đầu, cũng không dám

giống như thường ngày bày ra bộ dạng một con hổ nhỏ trực tiếp chạy đến

trên tay hắn, bám riết không chịu xuống. Nàng thấp thỏm đứng trước mặt

Tức Mặc Ly, đôi mi dài che lấp đôi mắt màu hổ phách, cúi đầu vân vê vũ

y, trong lòng cũng không biết khẩn trương vì điều gì.

Tức Mặc Ly quan sát đứa nhỏ trước mắt, hai lỗ tai be bé màu tím dựng

đứng cong cong giữa mái tóc đen bóng óng ả, mặt mày ủ rũ. Còn chưa ý

thức được, hắn đã đưa tay sờ sờ lỗ tai nhỏ đó. Mềm mại, hãy còn vài sợi

lông tơ be bé cọ vào ngón tay.

“Tại sao lại chưa biến hình?”

Đầu Duyệt Nhi lại càng cúi thấp: “Nhất thời khẩn trương, cho nên…” Trong lòng Duyệt Nhi bồn chồn, ngón tay Tức Mặc Ly hãy còn vân vê lỗ tai

nàng, có trời mới biết nàng hiện giờ càng lúc càng căng thẳng, huống chi vuốt ve dịu dàng như thế, đích thực rất thoải mái.

Tức Mặc Ly yên lặng, sau đó lập tức cất tiếng cười ha ha.

Duyệt Nhi ngẩng đầu lên liền trông thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt

hoàn mỹ ấy, lúc này khóe mắt đen nhánh ấy cong lên, giống như dung hòa

thành một với mặt hồ băng vụ, bên trong ấy là sóng nước bồng bền dập

dờn. Trái tim Duyệt Nhi đập thình thịch, so với lúc thổ địa công công

chạy trốn còn nhanh hơn, ngay đến hô hấp cũng trở nên khó khăn, a, nàng

như thế này thật hỏng rồi mà. Sau này trong mớ tin đồn bát quái ở lục

giới sẽ lại ghi một đoạn: Ngày ấy năm ấy, tiểu thần thú của nhà Lạc Thủy Thượng Thần, bị vẻ mỹ mạo của Lạc Thủy Thượng Thần khiến ngạt thở đến

chết. Các sinh vật nghiên cứu bí văn đời sau dưới ánh đèn bập bùng xem

xong sẽ thở dài mà nói: “Từ xưa mỹ sắc hại người a.”

Tức Mặc Ly khi đó không biết trong cái đầu nhỏ của Duyệt Nhi hiện giờ

đang nghĩ gì, chỉ phát hiện lỗ tai be bé của nàng phấn chấn dựng lên,

ngờ vực nhìn nàng, kế đó thả tai nàng ra, tháo túi càn khôn đang treo

trên cổ nàng. Bất đắc dĩ nói: “Cũng hóa thành người rồi, sao còn giống

như lúc còn là một con hổ nhỏ mà đeo trên cổ.” Dứt lời liền nhẹ nhàng

cúi người, đem chiếc túi càn khôn tinh xảo kết bên hông Duyệt Nhi.

Duyệt Nhi chỉ ngây ngẩn nhìn, trước đây khi cả người nàng nằm bò trên

sách đọc mấy chuyện thoại bản chốn nhân gian, mỗi khi xem đến cảnh thâm

tình kích động dâng trào, diễn viên chính chung quy sẽ phải nói một câu: “Nếu như thời gian dừng tại thời khắc này” hoặc là “chỉ mong thời gian

dừng ở thời khắc này” đại loại vậy, khi ấy móng vuốt nhỏ của nàng liền

lật trang, thầm cười phàm nhân ngu dốt, nếu như lão tiên cai quản thời

gian dừng lại tầm nửa nén hương, chỉ sợ Mão Nhật Tinh Quân và Tất Nhật

Tinh Quân sẽ phải chạy đến trước mặt Thiên Đế nói lão tiên cai quản thời gian thiên vị rồi.

Nhưng mà giờ phút này, thời khắc này nàng lại nghĩ đến mấy lời thoại đó

cũng như hi vọng bước chân của Thời Gian Lão tiên thật sự bị trẹo, ngơi

nghỉ một chút, Duyệt Nhi trầm mặc thở dài một hơi: “Phàm nhân cũng không có gạt ta.”

Tức Mặc Ly an ổn buộc túi càn khôn cho nàng xong, phát hiện trên người Duyệt Nhi mặc một bộ vũ y đỏ rực như lửa.

“Vũ y này ở đâu mà có?”

“ Là một con chim nhỏ cho.”

“… …” Tức Mặc Ly không biết nói sao, đồ mà con chim nhỏ không biết ở đâu ra cho kia, chính là vũ y của Thần thú Hỏa Phượng hiếm thấy!

“Mấy ngày nữa là hội bàn đào của Vương Mẫu, đến lúc đó ngươi theo ta đi.”

Duyệt Nhi gật gật đầu, trong lòng mừng rỡ, lại có đồ ăn rồi.

Lại qua mấy ngày. Rất nhanh đã đến giữa trưa nhưng vẫn không thấy bóng

dáng Duyệt Nhi. Thần thức Tức Mặc Ly dò tìm một vòng khắp dãy núi Lạc

Thủy mới tìm thấy nàng đang nằm bò trên Vân Tưởng Thạch. Nghĩ thấy lúc

bình minh ngắm mặt trời mọc mệt mỏi, giờ phút này đang say ngủ.

Tức Mặc Ly nhìn đứa nhỏ ấy, bỗng dưng nhớ đến một chuyện, thật ra bên

cạnh nàng ngoại trừ mình và A Đồng, cơ hồ không có bạn bè nào khác, niên kỷ tu vi nàng còn nhỏ, lúc đó nhặt được nàng cũng chỉ hơn trăm tuổi.

Hiện giờ, ở Thiên giới chúng tiểu tiên tử cỡ tuổi như nàng đều có một

vài người bạn tốt hoặc dăm ba người lui tới. Duyệt Nhi cả ngày đều theo

bên cạnh mình, hắn thỉnh thoảng rời khỏi núi Lạc Thủy, đại khái cũng sẽ

dẫn nàng đi theo tìm vài món ăn ngon.

Nàng chưa từng nói gì, nhưng có vài lần lúc hắn ở bên ngoài xử lý công

việc đều có thể dùng thần thức nhìn thấy nàng xem sách một mình, bắt

kiến, hái hoa dại, tự tìm trò tiêu khiển tự mình vui vẻ. Nàng hẳn là rất cô đơn ấy chứ.

Bản thân rất nhanh sẽ phải nhập thần trầm tu, lần này vì để lịch kiếp

nên cần chuẩn bị, một khi ngủ cũng không biết sẽ mất bao lâu. Khi ấy

nàng chỉ có một mình ở núi Lạc Thủy, làm thế nào đây?

Trong lòng Tức Mặc Ly bỗng dưng có đôi chút buồn phiền, hắn xưa nay vô

dục vô cầu, rất mực lạnh nhạt, nên tâm cũng giống như nước. Từ khi nhặt

con hổ nhỏ này thì thường xuyên phải tốn chút tâm sức cho nàng. Sự thay

đổi ấy khiến hắn có chút phiền muộn cùng khó xử.

Chi bằng, thường xuyên dẫn nàng đi tiếp xúc với sự vật bên ngoài cũng

tốt đấy chứ. Quyết định xong, Tức Mặc Ly liền đánh thức Duyệt Nhi, đưa

cho nàng một bộ y phục bằng gấm màu hồng phấn, dẫn con hổ nhỏ đi về

hướng hội bàn đào của Vương Mẫu Nương Nương.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...