Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 59

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cốc Tinh Quân có chút kinh ngạc, không ngờ Duyệt Nhi sẽ hỏi y vấn đề này,

theo lý mà nói y đương nhiên sẽ không nhiều chuyện đến độ việc gì cũng

quản, vì vậy câu trả lời của y cũng hết sức thẳng thắn: “Việc này can

hệ gì đến ta?” Duyệt Nhi ngẫm nghĩ, thấy lời y nói cũng đúng, liền im

lặng không lên tiếng bị y dắt chạy đi.

Cốc Quân Tinh dẫn theo Duyệt Nhi nhanh chóng bay đến Ô Điệp Nhai, liếc mắt thấy cách Ô Điệp Nhai chưa tới một dặm thì càng bay càng nhanh, Duyệt

Nhi hết sức chật vật để theo kịp tốc độ của y. Đến bên sườn dốc thì

trông thấy hai người Thất Mệnh và Khổng Tước đang đứng canh giữ phía

trước, thấy Cốc Quân Tinh lôi Duyệt Nhi tới thì liền nổi giận đùng đùng xông lên giao chiến.

Thất Mệnh là tu vi Thiên Ma, tu vi của Khổng Tước không cao hơn Thất Mệnh,

hai người liên thủ đương nhiên vẫn không phải là đối thủ với kẻ có tu vi Ma quân như Cốc Quân Tinh. Phải biết rằng, mỗi lần đến giai đoạn cuối

cùng thì càng khó đột phá, tương ứng với cách biệt giữa mỗi giai đoạn sẽ càng lúc càng lớn. Thất Mệnh đã mất một cánh tay, còn Khổng Tước lại

vốn là một cô nương tương đối tùy tiện, sử dụng kiếm thường xuyên va

chạm với kiếm của Thất Mệnh khiến Thất Mệnh tức giận vô cùng. Cốc Quân

Tinh sử dụng chính là Dực Luân hình cung, người của Ma tộc đánh nhau

đương nhiên không nói đạo nghĩa, tàn độc cỡ nào cứ thế mà tấn công.

Trong lúc ba người giao đấu, Duyệt Nhi đáng thương bị Cốc Quân Tinh trói trên lưng cũng cứ thế dịch tới dịch lui, khổ không thể tả, Thất Mệnh và

Khổng Tước lo sợ sẽ đả thương nàng nên càng thúc thủ vô sách, dần dần

rơi vào thế hạ phong, nhưng vẫn không có nửa phần ý định rút lui, hoàn

toàn là liều mạng mà đánh. Cốc Quân Tinh vốn đã không mấy kiên nhẫn,

chợt thấy trên sườn núi lại có một nữ tử đang xông đến, liếc mắt nhìn,

thế nhưng là người của Thần giới.

Người đến chính là Cửu Kiếm được Khổng Tước truyền âm gọi tới. Cửu Kiếm vội

vàng xông đến, nhưng trên người đã bị thương vài chỗ, sắc mặt hết sức nghiêm trọng, trông thấy Thất Mệnh và Khổng Tước thì đều thầm kêu không hay. Cốc Quân Tinh ngay khi nhìn thấy ba người chặn ở Ô Điệp Nhai,

trong lúc rối rắm cũng không tỷ mỷ quan sát Cửu Kiếm, bỏ qua con đường

ra khỏi vách núi, trước khi chạy đi thế nhưng hãy còn sử dụng thủ đoạn

bỉ ổi mà phàm nhân thường dùng… Bột ớt, kế đó liền kéo Duyệt Nhi nhanh

chóng bay vào bên trong Ô Điệp Châu.

Không thể không nói Cốc Quân Tinh là người hết sức vô sỉ nhưng làm việc cũng

rất hiệu quả, đám Cửu Kiếm thấy y kéo Duyệt Nhi bỏ chạy thì ngược lại

trong lòng càng gấp, vội vàng lao tới, kết quả là… cả người đều dính

phải bột ớt. Hoàn toàn không hề phòng bị, ngay lập tức mắt mũi, phàm là

da thịt ở những chỗ lộ ra bên ngoài đều bị dính bột ớt cay xè, đau đến

độ ba người vừa phẫn nộ lại vừa khẩn trương, Cốc Quân Tinh lại chạy rất

nhanh, nháy mắt đã kéo Duyệt Nhi đi mất dạng.

Khổng Tước dừng bước, trông thấy bộ dạng của Cửu Kiếm, tiến lên trước đỡ

nàng: “Cửu Kiếm, Thượng Thần bọn họ… …” Mắt Cửu Kiếm cay đến độ nước mắt chảy ròng ròng, khẩn trương nói: “Ta đuổi theo thì đã muộn rồi, chỉ có

một Thần sứ ở lại phía sau chặn hậu, gặp ta thì liền giao đấu, ta hoàn

toàn đuổi không kịp chủ thượng để giúp người. Sau đó lại nhận được tin

của cô mới vội vội vàng vàng chạy đến. Duyệt Nhi cô nương…”

Cửu Kiếm lại càng quýnh lên. Chủ thượng hiện giờ nguy hiểm trùng trùng,

Duyệt Nhi cô nương cũng bị kẻ có tu vi Ma quân bắt đi, sớm biết như vậy

đã không dẫn Duyệt Nhi ra ngoài, chủ thượng và Duyệt Nhi hiện giờ chỉ sợ đều đang gặp nguy hiểm. Kẻ bắt Duyệt Nhi cũng không biết có mục đích

gì, nhất thời cả ba người đều có chút hoảng loạn, Thất Mệnh oán hận nói: “Đều tại ta vô dụng, nếu như lần này… Ta đây làm thế nào đối diện với

Tử Hổ Vương!”

Khổng Tước cau mày, bị cay nên đau vô cùng, đứng tại chỗ giậm giậm hai cái

mới nói: “Chuyện này liệu có nên nói với Thượng Thần?” Nhất thời cả ba

người ai nấy đều trầm mặc.

Một lúc lâu sau Cửu Kiếm mới nói: “Vốn dĩ chúng ta dẫn Duyệt Nhi ra ngoài,

mấy người Thần tộc đó hẳn là không chú ý tới mới phải, đám người giữa

đường dụ chúng ta rời đi khí tức kỳ lạ, không phải người Thần tộc, đây

khẳng định là có người từ đầu đã lên kế hoạch bắt cóc Duyệt Nhi cô

nương. Hiện giờ phía chủ thượng nguy hiểm vô cùng, cũng không biết thế

nào rồi, nếu như để người biết chuyện này, e là tâm thần hỗn loạn, chúng ta vẫn nên giấu đi, trước tìm Duyệt Nhi cô nương đã.”

Thất Mệnh và Khổng Tước thấy thương thế vừa rồi của Cửu Kiếm, biết được lần

này tình cảnh của Tức Mặc Ly cũng không lạc quan gì, mặc dù trong lòng

lo lắng cho Duyệt Nhi nhưng cũng không biết làm sao, đành phải gật gật

đầu đồng ý với ý kiến của Cửu Kiếm.

Trong một sân vườn hết sức bình thường ở Ô Điệp Châu.

Cốc Quân Tinh mặt không chút biểu tình nhìn Duyệt Nhi lôi gà nướng, mật

hoa, tiên quả, các loại điểm tâm, mứt hoa quả vv.. từ trong túi càn khôn ra, cẩn thận bày lên trên mặt bàn đá trải khăn gấm, lại mặt mày lạnh

tanh nhìn nàng chậm rãi thong thả xử lý từng miếng từng miếng.

Giữa chừng Duyệt Nhi cảm nhận được ánh mắt của Cốc Quân Tinh vẫn luôn luôn

dán trên người mình, cũng không có chút hiếu kỳ nào, đôi mắt to đảo

tròn một vòng, cười nói: “Ngươi cũng muốn ăn?” Dừng một chút lại đắc ý

nói: “Không cho!”

Khóe miệng Cốc Quân Tinh giật giật, không rõ cảm giác dương dương tự đắc của nàng từ đâu mà có, thấy nàng vẫn say sưa ăn uống thì liền nảy sinh suy

nghĩ đả kích: “Mấy thứ này mỗi thứ đều trông có vẻ hết sức tầm thường,

nhưng tất cả lại đều là loại trân quý khó tìm ở lục giới. Sự sủng ái của Lạc Thủy Thượng Thần kia cũng không ít. Nàng bị ta bắt cóc đến đây cũng đã gần cả tháng rồi mà vẫn không thấy y đến tìm, lẽ nào thật sự chỉ là

một sủng vật nhỏ? Cũng lười bận tâm đi tìm, nếu y còn giúp nàng tắm rửa, đút nàng ăn cơm, giam giữ nàng, chậc chạc, chính là càng giống hơn.”

Cốc Quân Tinh thấy Duyệt Nhi trong nháy mắt biểu tình ủ rũ, đôi mắt to tròn đều là nét bi thương, ngay cả hai lỗ tai nho nhỏ cũng cụp xuống, miệng

mím thành một đường thì trong lòng thế nhưng lại cực kỳ sảng khoái,

không ngờ chỉ một lời như vậy đã đả kích nàng đến vậy. Nhưng y không

biết, y đã nói trúng tâm sự trong lòng Duyệt Nhi, giúp nàng tắm rửa, đút nàng ăn, không thích nàng chạy ra ngoài, hiện giờ đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đến tìm nàng. Rõ ràng bản thân là thú cưng bị thất lạc! Nhìn

thấy trước mắt là những món mà mình bình thường vẫn thích nhất, Duyệt

Nhi lần đầu tiên không hề có cảm giác thèm ăn, ngơ ngẩn nhớ đến Khanh

Lan và Doanh Châu Tiên chủ.

Cốc Quân Tinh không biết bản thân vì sao lại nảy sinh suy nghĩ biến thái

như vậy, chính là không muốn thấy nàng vui vẻ, nàng vừa thả lỏng một

chút liền nói vài ba lời kích động nàng. Cả tháng nay hành vi như vậy đã trở thành một thú vui. Thấy sắc mặt Duyệt Nhi ảm đạm, trong lòng y càng thích thú, nói: “Cả tháng nay, hai thế lực lớn của Tiên giới là Bồng

Lai và Doanh Châu gần như đã muốn lật tung Ô Điệp Châu, còn có người của Nam Hải và Đông Hải, chậc chậc, nàng không nhìn thấy được a, hai vị

Tiên Chủ đó cùng với Nam Hải Nhị Vương tử hiện giờ còn đang tra xét khắp nơi của Ô Điệp Châu. Nàng đích thực đúng với lời đồn bên ngoài, Doanh

Châu tiên chủ Ôn Chi Hàn, Bồng Lai Tiên chủ Hoa Tuyên Tịch, Nam Hải Nhị

vương tử Long Chỉ Thủy, còn có Đạp Vũ Thượng Thần trong truyền thuyết,

thêm tên phế vật Sở Từ, đương nhiên còn cả Lạc Thủy Thượng Thần, nhóc

con, không ngờ bản lĩnh mê hoặc nam nhân của nàng không hề nhỏ.”

Duyệt Nhi giận dữ: “Ta không có! Ôn Chi Hàn là bạn của ta, Hoa Tuyên Tịch là

thủ hạ của ta, Chỉ Thủy là ca ca ta, Đạp Vũ là sư phụ ta, còn Sở Từ thì

muốn báo ân cứu mạng của ta. Ngươi đừng có ngậm máu phun người!” Rõ ràng không có, nàng làm gì lại quá quắt như lời đồn bên ngoài, nàng chẳng

qua chỉ là được Tức Mặc Ly sủng ái thôi liền thu hút nhiều thị phi đến

vậy, nhưng mà, sự sủng ái đó hiện giờ xem ra cũng chỉ là quan tâm đối

với thú cưng. Nhưng rất rõ ràng, chỉ có một mình Duyệt Nhi nghĩ như vậy mà thôi, toàn bộ Ô Điệp Châu và Tiên giới, không biết là ai cố tình xúi giục, hiện giờ đâu đâu cũng lan truyền tin đồn này, nhưng không thể

không nói, mấy vị đó đích thực cũng có chút sủng ái yêu chiều Duyệt Nhi.

Cả tháng nay Cốc Quân Tinh bị vây khốn trong Ô Điệp Châu, ở Ô Điệp Nhai

sớm đã có không ít người canh giữ, y đương nhiên không thể thoát ra,

trong lòng từ trước đã phiền bực vô cùng, hiện giờ đấu khẩu với Duyệt

Nhi, thật sự rất vui, liền cười nói: “Sao vậy? Lạc Thủy Thượng Thần kia

đâu? Chột dạ rồi à?”

Lỗ tai nhỏ của Duyệt Nhi dựng dậy, đôi mắt to màu hổ phách ngập tràn lửa giận, giống như một cô hổ nhỏ đang chuẩn bị chiến đấu, cực kỳ đáng yêu, nhưng giọng nói vẫn mềm mại ngọt ngào như thế, một chút uy hiếp cũng

không có: “Ta không có chột dạ, ta thích chàng!” Lần trước nói chuyện

với Cửu Kiếm và Khổng Tước, nàng vẫn luôn để tâm suy nghĩ, hiện giờ đã

xác định được. Nàng thích ngây ngốc ở bên cạnh Tức Mặc Ly, thích y cưng

chiều nàng, thích trò chuyện cùng y, dù gì thì chỉ cần có y bên cạnh,

nàng liền cảm thấy rất vui vẻ cũng như rất an lòng.

Lúc này Cốc Quân Tinh lại có chút kinh ngạc, nhìn Duyệt Nhi một tiểu cô

nương dường như chỉ biết ăn rồi ngủ, y bắt nàng cũng không thấy nàng có

phản ứng dữ dội gì, rõ ràng là một kẻ vô tư vô lự, chuyện gì cũng không

để tâm, nói rõ hơn thì chính là một chút lương tâm cũng không có, đám

người bên ngoài suýt nữa thì tung trời lật đất, nàng vẫn còn ở đây ăn

ngon ngủ say, nếu như không phải y thỉnh thoảng đả kích nàng một chút, y thật sẽ nghi ngờ tiểu cô nương này liệu có phải hoàn toàn không có tình cảm gì hay không. Hiện giờ nghe thấy Duyệt Nhi nói thích Tức Mặc Ly,

lại nhớ đến lời nói ban nãy, liền biết được nàng khó chịu rõ ràng là vì

chuyện Tức Mặc Ly xem nàng như thú cưng.

Duyệt Nhi nói xong lời này thì nhoài người nằm bò lên bàn, không nói gì nữa,

cũng không biết đang nghĩ gì. Cốc Quân Tinh im lặng hết nửa ngày, không

thấy nàng nói gì, nghĩ thấy tiểu cô nương này không phải là khóc rồi

chứ, tiếc rằng khi y đến gần dùng linh thức thăm dò lại phát hiện

Duyệt Nhi đang ngủ say sưa, thiếu điều sắp chảy nước miếng. Trong lòng

Cốc Quân Tinh càng không biết làm sao, thật sự là một kẻ vô lương tâm,

còn cho rằng nàng hiện giờ đang đau lòng, không ngờ tới lúc này mà còn

có thể ngủ được.

Cốc Quân Tinh có chút phiền muộn, đã truyền tin tức cho Sở Từ, nhưng không

biết thằng nhãi đó liệu có thể nhận được không, bản thân bị vây hãm

trong Ô Điệp Châu đích thực là đã không còn cách nào. Xoay người bước

đi, vừa đến cửa thì ngừng lại một chút, bất đắc dĩ quay người lại thi

triển pháp thuật, đem Duyệt Nhi lơ lửng trong không trung đưa về trên

chiếc giường bên trong viện. Làm xong thì trong lòng lại không khỏi âm

thầm khinh bỉ bản thân, nào có kẻ bắt cóc người khác mà chính mình còn

dâng tràn tâm tình yêu thương của phụ thân?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...