Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở Đồ gia bên này, Đồ lão hán mặt đơ ra nhìn nhi tử của mình còn nịnh nọt hơn cả chó săn, ghế đã kê sẵn sàng, cơm đã múc đầy bát mang ra đặt trước mặt tức phụ của hắn, đũa đã đưa vào tay người, ôm lấy đứa bé đút cho ăn mì nước thịt băm và rau xanh, miệng còn không ngừng hỏi: “Rau có mặn không? Thịt xào không bị dai chứ?”

Lão đầu xào thịt: . . . . . .

Cầm bát không tự mình đi vào nhà múc cơm, rốt cuộc cũng không nén được cơn tức, lúc đi ra dùng chiếc đũa gõ vào đầu hắn một cái, thấy đại tôn nữ nhìn về phía phát ra tiếng động, vội vàng giấu đũa ra sau lưng, trừng mắt nhìn nhi tử đang nhìn mình chằm chằm, nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Lão tử ghét cái thói bỉ ỏi của ngươi, ai cho ngươi mang bát của ta ra ngoài? Ngươi không thấy ta chưa múc cơm sao? Mắt to như quả trứng bò, chẳng có tác dụng gì cả.”

Hứa Nghiên nuốt miếng cơm trong miệng, làm như không nghe thấy, phụ tử nhà họ cứ cách vài hôm là lại tái diễn, không mắng chửi quanh co vài câu là trong lòng ngứa ngáy, thậm chí còn chủ động kiếm chuyện để bị mắng.

Xem kìa, Đồ Đại Ngưu gắp hai đũa thức ăn vào bát lão vầu, ông liền im lặng ngay, ăn chính là cái ý vị này, ăn đưa cơm.

Buổi chiều không còn ai đến nữa, là thời gian nhàn rỗi để cả nhà bốn người nói chuyện phiếm, Hứa Nghiên tháo vỏ chăn vỏ đệm đem ngâm nước, Đồ Tiểu Quỳ đi theo a gia của con bé chạy ra ngoài, buổi sáng hoạt động của con bé không phải trong nhà thì là ở trong sân, buổi chiều lại như một chú cún con muốn tung tăng, cửa vừa mở là lao ra.

Đồ Đại Ngưu đã làm cái công việc rửa chân cho tức phụ được nửa tháng, mỗi ngày nhất định phải hỏi: “Nguôi giận chưa?”

Mùa thu quá khô hanh, rất dễ bị bốc hỏa, hai hôm nay lưỡi hắn nổi hai cái mụn nước, phụ thân hắn lại nấu nước đậu xanh cho hắn uống để hạ hỏa.

Hôm nay, sờ vào hai bàn chân trắng nõn trong chậu nước, hắn lại ngẩng đầu lên, thành khẩn hỏi: “Hứa phu tử, nguôi giận chưa?”

Không nghe thấy tiếng trả lời, hắn khó nhịn đổi một tư thế, nuốt một ngụm nước bọt, khàn giọng nói: “Ta xoa bóp thoải mái lắm phải không? Ta thấy cái chân này… thật là đẹp, y như người nàng vậy.”

Đồ Tiểu Quỳ thấy phụ thân mình cứ nhìn chằm chằm vào chân của mẫu thân mình lải nhải, đi đến bên giường, kéo ống quần mẫu thân mình, duỗi chân xuống, vênh ngón cái lên nói: “Phụ thân, rửa chân cho con.”

“Phụt. . . . . .”

Đồ Đại Ngưu ngây người, khuê nữ hắn thì chẳng để tâm đến chuyện này đâu, không rửa chân cho con bé thì liền đạp lên vai hắn.

“Ôi… Tiểu tổ tông, con còn chưa ngủ sao?” Kéo cái bàn chân béo mập lên, đánh nhẹ vào lòng bàn chân một cái, kéo cao ống quần cho con bé rồi dội nước lên chân.

Hứa Nghiên lặng lẽ nhấc chân lên, dùng khăn lau chân lau khô, co chân lên leo lên giường, để mặc hai cha con họ tiếp tục nghịch nước.

Mãi mới dỗ được tiểu nha đầu ngủ, nam nhân dịch chuyển lại gần nữ nhân, khẽ hỏi: “Nàng vẫn chưa nói là đã nguôi giận chưa.” Chủ yếu là vì ngày thường hắn hỏi câu này lập tức sẽ nhận được hai chữ nguôi rồi, đêm nay lại không có, hắn lại thấy hy vọng.

Hứa Nghiên vẫn không trả lời, nhưng lại co chân ngồi vắt vẻo lên người hắn, sờ vào hầu kết của hắn, buông một câu hỏi lơ đãng: “Chàng nói xem?”

Đồ Đại Ngưu nuốt một ngụm nước bọt, hầu kết lăn lộn lên xuống.

Đánh tay hắn ra, đe dọa: “Đừng động đậy nhé, ta sợ là ta còn chưa nguôi giận đâu.”

“Tùy nàng chơi đùa, chỉ xin nàng nguôi giận thôi.” Nam nhân cụp mi mắt, xòe tay chân ra.

Sáng hôm sau, Đồ Đại Ngưu tinh thần phấn chấn gấp trăm lần dậy đi đào bùn, khi nói chuyện với láng giềng thì đầu lưỡi chạm vào răng, khiến hắn đau đến mức hít một hơi dài.

“Sao thế? Đau răng à?”

“Không phải, tối qua ăn cơm cắn phải lưỡi.”

“Vậy là cắn không nhẹ đâu, qua một đêm còn nghiêm trọng thế này, nhà ngươi lại không ham thịt, ăn cơm phải chậm rãi thôi.”

“Vậy không được, chậm thì sợ làm người ta không hài lòng.” Đồ Đại Ngưu liên tục xua tay.

Nhìn người đã đi xuống triền đê, nam nhân đang ngồi trên cối đá ăn cơm liếc nhìn, húp một ngụm cháo lớn, trong lòng nghĩ cưới được một tức phụ tài giỏi cũng phiền phức, ăn cơm cũng phải làm người ta hài lòng, may mà mình không có nỗi phiền muộn này.

Bưng bát cơm lên, lại húp một vòng quanh mép bát.

Về đến nhà, Đồ lão hán đã nhóm lửa nấu cơm, gạo và đậu đã ngâm qua đêm, nấu cháo sẽ nhanh hơn so với khi chưa ngâm, thấy lão đầu đang vo đậu xanh, hắn có chút đắc ý: “Trời trở lạnh rồi, con không uống nước đậu xanh nữa,” Thấy lão đầu dò xét mình với ánh mắt không thiện ý, hắn lại trơ trẽn bổ sung: “Có thể đổi thành nước táo đỏ, dưỡng dạ dày.”

“Dưỡng cái chân cha ngươi, còn bày đặt kén cá chọn canh, thích uống thì uống, không thích thì thôi.” Đậu xanh vẫn bị ném vào nồi đất, thêm nước rồi đặt lên bếp lò nhỏ.

Đồ Đại Ngưu chỉ uống nửa nồi, thề sống chết cũng không uống nữa, Đồ lão hán tức mình uống sạch nửa nồi còn lại, hôm sau cũng không nấu nước đậu xanh nữa.

Qua mùa thu hoạch, hai tỷ muội Hàng gia lại được đưa đến học, Hứa Nghiên dẫn bọn họ ra ngoài, kẹp theo một chiếc chiếu trúc, ngồi xuống bãi cỏ nơi bò dê gặm cỏ, phía sau là núi, trước mắt là cỏ xanh, ngước mắt nhìn là những cánh đồng chỉ còn trơ gốc rạ, bên trong có trẻ con và lão phụ nhân xách giỏ trúc đi nhặt những bông lúa bị sót lại.

Chim chóc bay lượn trên không trung, chọn những cánh đồng không người để mổ thóc, đào những con sâu thịt trong đất, còn có đàn chim chóc kéo nhau bay về phương Nam, vỗ cánh kêu chiêm chiếp, xen lẫn tiếng bò dê dưới đất.

Hứa Nghiên hít sâu một hơi, có mùi cỏ xanh tươi, còn có mùi khô ráo của rơm rạ phơi nắng, nàng thả lỏng cơ thể nằm vật xuống chiếc chiếu trúc, nhẹ nhàng thở ra, nói: “Hôm nay không đọc sách, cứ ở đây mà chơi, có thể xách mũ cùng mấy đứa trẻ khác đi nhặt bông lúa, cũng có thể tết vòng cỏ mà đội, thích dê con thì cứ lại xem, may mắn còn có thể thấy chuột đồng ra trộm thức ăn để tích trữ qua mùa đông. Đồ thúc của mấy đứa cắt lúa có nhặt được hơn ba mươi quả trứng gà, trong ổ cỏ biết đâu còn sót lại, cứ tùy ý mà tìm, xem vận may của mấy đứa thế nào.”

Hàng Tân Cừ nghe xong rất vui, nhưng chỉ mím môi cười, còn muội muội thì kêu ầm lên, xách váy lao ngay ra đồng, Tân Cừ cũng đứng dậy, mắt lấp lánh nhìn bóng dáng muội muội đang chạy, “Phu tử, vậy ta cùng muội ấy đi chơi đây?”

“Đi đi, chơi cho vui vẻ đi.”

Đồ Tiểu Quỳ ngồi trên chiếu trúc, tay quấn tóc của mẫu thân mình, thò đầu nhìn hai tỷ tỷ chạy xa, lại nhìn mẫu thân đang nằm ngủ, con bs sốt ruột đạp chân lia lịa, kéo cao giọng kêu: “Con muốn đi.”

“Đi cái gì mà đi, ở lại cùng mẫu thân phơi nắng.” Nàng đè đứa bé con xuống chiếu, thấy hai cái chân béo mập nhỏ xíu đang đạp, chờ đến khi con bé sắp khóc thì mới đỡ con bé dậy, hai tay nàng đan vào nhau gối dưới đầu, nhìn theo đôi chân ngắn cũn đi lảo đảo trên bãi cỏ, thấy con bé quay đầu nhìn về phía mình thì nàng nhắm mắt lại, cứ như thế vài lần, lần nữa mở mắt ra thì bị tiểu nha đầu bắt gặp ngay.

Ha ha ha, con bé đỏ mặt lên vì sốt ruột, ngón tay chỉ vào mình giậm chân lầm bầm, thấy mẫu thân không đứng dậy, liền cười nhìn nàng chằm chằm, rồi lại giận dỗi chạy về, lao vào người mẫu thân cù lét.

“Thật là không chịu trêu chọc gì cả, còn giả khóc nữa chứ, chỉ có a gia con mới bị con lừa thôi, chỗ lão nương này thì không có tác dụng đâu nhỉ?” Nàng vỗ vỗ vào cái mông tròn trịa của con bé, đứng dậy dắt con bé đi, “Đi thôi, đi xem con bò đen nhà chúng ta, để các tỷ tỷ chơi, con đừng đi làm phiền người ta nữa, đồ đứa phiền phức.”

Đuổi theo đàn dê, người dính đầy mùi hôi, trong tay toàn là lông dê, Hứa Nghiên lười ôm con bé, để bé cưỡi trên lưng con bò cái trong nhà cho thỏa thích, con bò cái già này tính tình hiền lành, mắt nhìn người cũng hiền từ, như thể nghe hiểu lời người, cõng đứa bé trên lưng vẫn vững vàng gặm cỏ, không như con bò đực đen không mất tiền mua về, nó chỉ nhận mỗi Hứa Nghiên, đổi sang người khác là nó lại đạp và đá, nhưng nó to lớn khỏe mạnh, đi nhanh, hiện tại Hứa Nghiên dùng nó để kéo xe đi chợ trấn.

Chơi được hơn nửa buổi sáng, tóc Tân Cừ và Tân Như đã xõa ra, dính đầy rơm rạ, trong tay hai đứa xách một bó lúa chắc chắn, hẳn là do hai đứa nhặt được, mấy a nãi trên đồng đã buộc lại.

Hai đứa vui vẻ muốn mang bó lúa về xay ra rồi đem ra tiệm bán, về việc này, Hàng lão đầu im lặng một lúc, rồi nói: “Tân Như cháu tìm phụ thân cháu, bảo hắn đưa lại bạc bán được cho cháu và tỷ tỷ của cháu, hai cháu tự giữ lấy.”

“Bán được bao nhiêu bạc ạ?”

Hàng lão đầu: “. . . . . . Ít nhất là một lượng bạc, nếu không bán được một lượng bạc, vậy là hắn ở giữa cuỗm rồi.”

Đồ lão hán nghe xong, hứng thú hỏi: “Lão nhị nhà ông đã đắc tội với ông à?”

“Vậy cũng không phải, chỉ là nhìn hắn không vừa mắt.”

Đồ lão hán liếc nhìn tiểu nha đầu vừa chạm đến đầu gối mình, tiếc nuối nói: “Tôn nữ ta còn nhỏ, nói năng lưỡi còn chưa thằng.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...