Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu Quỳ theo mẫu thân học chữ ba năm, những chữ biết đọc, biết nhận, biết viết cũng chỉ là những chữ tương đối đơn giản trong Thiên Tự Văn, Tam Tự Kinh, ban đêm Hứa Nghiên không ngủ được, ngồi dưới ánh dầu đọc sách thuốc, ước chừng nếu giao cho Tiểu Quỳ tự đọc, bé sẽ không nhận ra một nửa số chữ, nhiều nhất là nửa tháng sẽ không muốn làm nữa.

Mở đầu là những loại dược liệu thường gặp như bồ công anh, cúc dại, thương nhĩ tử, lá dâu… nhưng giờ đã gần tháng mười, qua mất tháng hái tốt nhất ghi trong sách, vả lại những thứ này giá rẻ, lại là dược liệu trái mùa, dù có bào chế tốt thì y quán cũng chưa chắc đã thu mua, lại còn làm nản lòng trẻ con. Hứa Nghiên nhanh chóng lật xem sách thuốc, tìm thấy táo chua và sơn thù du có thể hái vào mùa này, hai thứ này mọc đầy trên núi, vì mùi vị không ngon nên không ai để ý, nhà nào trong thôn cũng trồng cây táo, nhưng táo cua trên núi thì không ai ngó tới, không ngờ lại là một vị thuốc.

Ngày hôm sau, lúc Tiểu Hòe đang ngủ hoặc có người dỗ dành, Hứa Nghiên lật đến trang táo chua, đọc hết cả bài cho Tiểu Quỳ nghe, tháng hái, miêu tả hình dáng táo chua, những điểm mấu chốt khi bào chế… những thứ này nghe một lần là có thể hiểu, chủ yếu là phải học những chữ không biết.

Khi nàng dạy Tiểu Quỳ viết trên giấy, Tiểu Ngư vẫn luôn lặng lẽ tay không tự luyện chữ cũng không xán lại gần, Hứa Nghiên xoa đầu nhóc, hỏi: “Đại nhi, con cũng muốn học ư?”

“Chữ này con cũng không biết, mẫu thân, những chữ người dạy con, con đều nhận ra rồi.” Hứa Nghiên chỉ dạy nhóc cách cầm bút, viết chữ cũng chỉ có thể viết ba khắc mỗi ngày, còn chia làm ba lần, chỉ sợ xương tay nhóc lớn lên sai lệch.

“Vậy con cứ nhìn, có thể nhớ chữ đọc thế nào là được, con học nông cạn, những chữ này với con mà nói nét quá nhiều, chúng ta trước hết học từ cái đơn giản.”

Dạy cả buổi sáng bở hơi tai, Hứa Nghiên thấy hai đứa trẻ còn tinh thần hơn nàng, cảm thấy việc này quá sức chịu đựng, cả buổi sáng không biết đã đọc bao nhiêu lần, một chữ lặp đi lặp lại viết, nàng sắp không nhận ra nữa rồi.

“Buổi chiều ta dẫn các con lên núi hái táo chua, Tiểu Quỳ, con gọi huynh muội Đại Mao, Tôn Hạc, cùng mấy đứa trẻ hôm đó ăn cơm ở nhà chúng ta ấy, chúng ta cùng đi.” Hứa Nghiên không muốn buổi chiều cứ ru rú trong nhà r*n r* cả buổi, dứt khoát đi hái táo chua, tránh để lại trái mùa.

Sau bữa cơm, Hứa Nghiên còn chưa kịp ngủ trưa, vì đám Đại Mao đã đợi ở cửa rồi, đứa nào đứa nấy tay xách giỏ tre nhỏ, vai vác một cây sào tre, Hứa Nghiên ôm Tiểu Hòe theo chân bọn nhỏ lên núi, Đồ Đại Ngưu thấy nàng cõng giỏ tre, bên trong đựng tã, chăn, trong lòng ôm một đứa bé mềm oặt, nói: “Ta thấy nàng đúng là tự rước việc vào thân.”

“Ôi…” Hứa Nghiên hóp bụng lại, lúc này đột nhiên không muốn sinh con nữa, nàng thích mọi đứa con của mình, nhưng cũng chỉ đến bốn tuổi là dễ thương, một khi bắt đầu học chữ là phải lo lắng rồi.

Biết được quả táo chua nhỏ bằng ngón tay út này lại là dược liệu có thể bán ra tiền, A Phiến kéo muội muội A Điệp lại gần Hứa Nghiên, cẩn thận hỏi: “Hứa phu tử, bọn ta có thể cùng Tiểu Quỳ học bào chế thảo dược không ạ, chia cho muội ấy một nửa, số còn lại bọn ta cũng đi bán, con cũng muốn mua dây tết tóc.”

“Được, sao lại không được? Không cần chia cho con bé, những gì mấy đứa bào chế thuộc về chính mấy đứa, nếu mấy đứa muốn học, rỗi rãi thì cứ đến nhà ta, ta dạy Tiểu Quỳ thì mấy đứa cứ xem, học được đến mức nào thì hoàn toàn dựa vào chính mấy đứa cả.” Hứa Nghiên đồng ý với nha đầu, bào chế thảo dược bán lấy tiền thiết thực hơn nhiều so với việc biết chữ, đọc sách, lớn lên có thêm con đường mưu sinh.

Táo chua bị Đại Mao dùng sào tre gõ rụng xuống đất, những người khác thì ngồi xổm nhặt, lật lớp cỏ khô úa vàng, từ lớp đất ẩm ướt lôi ra. Khi về, mỗi người đưa cho Đại Mao một nắm, như là phần bù đắp vì lúc hái táo chua cậu ta không thể nhặt.

Đi đến bờ đập, hơn chục đứa trẻ ngồi xổm trên phiến đá xanh, giỏ ngâm nửa trong nước, nghe Tiểu Quỳ nói phải bóp bỏ thịt quả, sau đó nghiền nát vỏ quả, nhân táo bên trong mới là dược liệu, hơn nữa còn phải phơi khô.

Hứa Nghiên ngồi trên bờ đập, cốt là để trông chừng đừng có đứa trẻ nào ngã xuống nước, giữa chừng cũng có không ít người đến vây xem, hỏi Hứa Nghiên hái táo chua rồi sao lại bóp nát thịt quả vứt xuống nước.

“Nhân táo chua là dược liệu, bọn ta hái đi bán lấy tiền.” Tiểu Quỳ nhanh nhảu nói, một chút cũng không lo lắng đám người rảnh rỗi trong thôn sẽ ào lên tranh giành hái táo chua với bọn chúng.

“Thật ư?” Phụ nhân xác nhận với Hứa Nghiên.

“Thật, nhưng y quán thu mua là nhân táo chua, lại còn phải là cái đã phơi khô.”

“Bán được tiền là tốt rồi, người ta nói những người đọc sách các người thông minh, quả nhiên chỗ nào cũng có đường kiếm tiền.” Những người vây xem nôn nóng muốn thử, nhưng lại không tiện lập tức lên núi hái táo chua, người lớn tranh giành đồ với trẻ con, ít nhiều gì cũng không hay, trong lòng thầm tính sáng mai sẽ đi.

Có người đi, có người đến, đám Tiểu Quỳ trước tiên là bóp thịt táo, sau đó đập vỏ quả, cả buổi chiều cổ cũng đau nhức, tổng cộng một giỏ tre táo chua thì chỉ đập được một bát nhân táo.

“Hứa phu tử, nhân táo chua có đáng tiền không ạ?” Đại Mao cau mày hỏi.

Cậu ta đã hỏi hộ tiếng lòng của những người khác.

“Không biết nữa, nhưng giá chắc sẽ không cao lắm, dù sao táo chua cũng không phải là thứ hiếm có gì, khắp núi đều có.” Hứa Nghiên nói.

“Nhưng cái này tốn sức quá, ta bóp đá mà tay cũng tê dại cả rồi.” Cậu ta không thể tin nổi mà đau đớn kêu lên.

“Hây, tiểu tử, tiền đồng đâu dễ kiếm như vậy, nếu một cân nhân táo chua bán được một lượng bạc, thì chúng ta đều không cần làm ruộng nữa, cứ trồng cây táo chua đầy đất, trời sinh đất dưỡng lại không cần nhổ cỏ, vừa ý rồi.” Hứa Nghiên chỉ vào cậu ta, gọi Tiểu Quỳ Tiểu Ngư: “Mấy đứa cầm lấy đồ về nhà nào.”

“Về nhà rồi trải ra mẹt phơi khô, vất vả cả buổi chiều mới có được, đừng làm hỏng mất.” Hứa Nghiên cười dặn dò bọn nhỏ.

Người lớn ở bờ đập về trước trẻ con, khi về sắc mặt không được tốt, ngày hôm sau đến tìm Tiểu Quỳ có thêm không ít trẻ con, Hứa Nghiên hỏi bọn chúng, đều nói là người nhà bảo đi hái táo chua.

Hứa Nghiên biết hôm nay sẽ có rất ít người lớn lên núi hái táo chua, sợ phiền phức, sợ bị những người không đi nói ra nói vào, ví dụ như: “Ôi chao, ai đó nghèo khổ đến chết rồi, đi tranh giành mấy quả táo chua chẳng bán được mấy đồng tiền với lũ trẻ con kia.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...