Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

SONG SINH KHÁC MỆNH

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Kinh thành và Lâm Châu không tính là xa.

Thế nhưng từ nhỏ ta chỉ có đêm trừ tịch mới được gặp phụ mẫu và tỷ tỷ.

Phụ thân trước gương mặt lạnh lùng của tổ mẫu mà vẫn cố cười nịnh nọt, mẫu thân thì sắc mặt u ám, chỉ có cô nương có dung mạo giống hệt ta đang mỉm cười vẫy tay với ta.

Những lúc cả nhà bốn người đoàn tụ chẳng được bao lâu, đến cả mấy phần thương xót của mẫu thân cũng trở nên gượng gạo.

“Rốt cuộc không lớn lên bên cạnh ta, nhìn chẳng giống đích nữ Cố gia, mà lại như một nha đầu thôn dã.”

Ta thay bộ cẩm y hoa lệ giống hệt tỷ tỷ, lúc này mẫu thân mới chịu nhìn ta một cái cho ra hồn:

“Đáng tiếc cho gương mặt này.”

Tỷ tỷ cười nói:

“A nương, muội muội thông minh như vậy, chỉ cần con dạy, nhất định nàng có thể học được tất cả.”

Mẫu thân sủng nịch nhìn nàng:

“Sao con biết muội con thông minh?”

Tỷ tỷ kiêu ngạo ngẩng đầu:

“Bởi vì nàng giống con mà.”

Ta kinh ngạc trước sự vô lễ của nàng đối với mẫu thân, lại phát hiện mẫu thân chỉ thân mật nhéo khuôn mặt trắng nõn của nàng:

“Chỉ được cái lắm trò.”

Nàng cười hí hửng chạy đến nắm tay ta:

“Đi, ta dẫn muội đi xem lễ vật cho muội.”

Đêm đó, nàng chen vào ngủ cùng ta, vừa ôm ta vừa kể về sự phồn hoa náo nhiệt của kinh thành, những tiểu thư nàng quen biết, cùng những mẩu chuyện nàng trải qua với phụ mẫu.

Ta nghe đến mê mẩn, đến khi nàng ngủ say rồi, ta vẫn còn mở mắt nhìn tấm màn cũ kỹ mà ngẩn ngơ.

Cuộc sống của nàng thật tốt đẹp biết bao.

Kinh thành thì náo nhiệt, thú vị đến thế.

Nàng không chỉ sống tự do tự tại, mà đến cả tình thương của phụ mẫu cũng được nàng độc chiếm.

So với tỷ tỷ, cuộc sống của ta chỉ như một vũng nước tù đọng.

Tổ mẫu tuổi đã cao, trong căn nhà cũ kỹ này ngay cả gia nhân trẻ tuổi cũng chẳng có mấy, lúc nào cũng nồng nặc mùi ẩm mốc.

Cầm kỳ thi họa, cắm hoa, điều hương… ta chưa từng nghe nói đến.

Thứ duy nhất có thể g.i.ế.t thời gian chỉ là đọc sách.

Tổ mẫu cũng chẳng thương ta, bà yêu cầu phụ mẫu đưa ta về nuôi, chẳng qua là vì căm hận phụ thân, không muốn nhìn thấy ông cùng gia đình đoàn viên.

Ban đầu bà thiên vị tiểu nhi tử, đem tước vị thế tập của Cố gia giao cho tiểu thúc.

Nào ngờ chiến chinh bất ngờ nổ ra, tước vị kia hóa thành phù chú đòi mạng.

Tiểu thúc ra đi, không chỉ tước vị mà ngay cả vinh quang đổi bằng sinh mệnh cũng bị đại nhi tử không được sủng ái kế thừa.

Tổ mẫu sao có thể không hận.

Nhưng bà không thể hận chính mình, vậy chỉ có thể hận phụ thân ta.

Hận ông khoa cử hanh thông, hận ông được tông thất quý nữ để mắt, hận ông cưới xong một năm liền sinh ra một đôi song sinh nữ.

Vậy là bà yêu cầu đưa một đứa trong cặp song sinh trở về, lấy lý do là để thay phụ thân tận chút hiếu đạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-khac-menh/1.html.]

Ta không biết phụ mẫu đã chọn ta thế nào, hay là họ đã chọn tỷ tỷ.

Kể từ đó, nhân sinh của chúng ta một trời một vực.

Nàng là tiểu thư xinh đẹp kiêu căng của Cố phủ, minh châu kinh thành người người đều biết.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Còn ta, trong căn nhà cũ kỹ ở Lâm Châu, mãi mãi chỉ biết trầm lặng.

Rõ ràng là cùng phụ mẫu, cùng dung mạo, vậy mà cuộc sống lại khác biệt đến thế.

Ta sao có thể không hận nàng?

Ta ghét nàng nhất.

2

“Thật đáng tiếc, rõ ràng là cùng một gương mặt, mà tính tình của Lệnh Nghi lại kỳ quái như thế.”

Ta khựng lại, lắng nghe tiếng phụ mẫu khe khẽ trò chuyện trong phòng.

“Hôn ước với Thái tử, chẳng phải còn có Lệnh Vi sao? Còn về Lệnh Nghi, sau này gả cho một nhà tông thất an nhàn cũng được.”

“Chúng vẫn còn nhỏ, sau này rốt cuộc cũng phải đón Lệnh Nghi về. Chỉ cần dạy dỗ chu đáo…”

Giọng mẫu thân đầy bất mãn:

“Chàng tưởng Thái tử phi ai cũng có thể làm sao? Cho dù có hôn ước, lẽ nào bệ hạ và hoàng hậu lại không chọn lựa? Vì nuôi dưỡng Lệnh Vi, ta tốn biết bao tâm huyết chàng còn không biết à?”

Phụ thân do dự:

“Lệnh Vi dĩ nhiên là tốt, chỉ là chúng ta vốn đã thiếu nợ Lệnh Nghi.”

Mẫu thân giận dữ hơn:

“Lẽ nào ta không nghĩ cho Lệnh Nghi? Ta mười tháng mang thai sinh ra nó, chỉ mới nhìn một cái đã bị chàng vội vã bế đi, ta chẳng lẽ không xót xa? Nhưng tính tình nó bị nuôi thành ra như vậy, sao có thể so với Lệnh Vi…”

Một ngọn lửa bướng bỉnh bùng lên trong lòng, ta chẳng khách khí gì mà đẩy cửa, nhìn gương mặt kinh ngạc của phụ mẫu, lớn tiếng kêu gào.

Ta cũng muốn về kinh thành.

Ta cũng muốn gả cho Thái tử, sau này trở thành Hoàng hậu nương nương.

Ta tuy còn nhỏ, nhưng thực ra đã hiểu rõ tất cả.

Sự thiên vị của phụ mẫu rõ ràng đến mức, ngay cả tấm khăn che cuối cùng để dối gạt ta cũng chẳng còn.

“Đều là một mẫu thân sinh ra, vì sao tỷ tỷ được, mà ta lại không?”

Sắc mặt mẫu thân đỏ bừng, bà hiển nhiên không ngờ ta sẽ nghe thấy, nhất thời không biết nên nói gì.

“Cố Lệnh Nghi!”

Tiếng tỷ tỷ cắt ngang lời ta,

“Làm con thì nên nghe lời phụ mẫu. Hơn nữa, muội cứ nói muốn về kinh thành, chẳng lẽ không thấy chút lưu luyến nào với tổ mẫu đã nuôi muội lớn sao?”

Nàng kéo tay ta, miệng thì còn nghiêm khắc quở trách.

Ta gạt mạnh tay nàng ra.

Ta vì sao phải lưu luyến?

Bà chưa từng thương ta, thường xuyên phạt ta quỳ trước bàn học, không cho ăn cơm.

Tỷ tỷ hôm qua còn gọi ta là muội muội, khen ta thông minh, hôm nay dường như đã thay một gương mặt khác.

“Đồ lừa gạt! Ngay cả ngươi cũng lừa gạt ta! Ngươi còn nói chúng ta là tỷ muội, nào có thứ tỷ muội như vậy!”

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
SONG SINH KHÁC MỆNH
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...