Lý Tỉ giận dữ:
“Hắn lấy cớ ốm, mãi không chịu xuất hiện.”
Ta nhíu mày:
“Thái y như vậy chỉ biết trốn tránh, e kéo dài thì bệnh tình hoàng thượng càng xấu đi.”
Lý Tỉ căm hận:
“Không biết làm việc thì cút đi!”
Hắn chỉ thẳng Tống thái y:
“Ngươi! Từ nay ngươi chính là Thái y chăm sóc hoàng thượng! Mau kê đơn trị liệu cho hoàng thượng!”
Tống thái y lồm cồm bò đến bắt mạch, ta quay đầu nhìn Lưu công công:
“Hoàng hậu nương nương đâu?”
Hắn nhìn ta, lại nhìn Lý Tỉ, cúi người:
“Hoàng hậu nương nương vừa nhận tin, một lúc vừa giận vừa lo, đã ngất đi rồi.”
Cho dù nàng ta chưa ngất, Lưu công công cũng có trăm cách khiến nàng ta tức đến hôn mê.
Lý Tỉ lắc đầu:
“Nếu hoàng hậu thân thể yếu, chuyện này vẫn phải để hoàng quý phi nương nương định đoạt.”
Ta thở dài:
“Hãy dặn người chăm sóc hoàng hậu chu đáo. Vương gia phiền ngài đến sáng hẵng cho người về Hà phủ báo tin. Quá muộn thì đừng quấy rầy, để họ ngủ thêm một giấc ngon lành.”
Lý Tỉ hiểu ý:
“Vâng, tất cả nghe hoàng quý phi phân phó.”
Ta nhấp vài ngụm trà, chậm rãi nói:
“Còn về phía Thái hậu, lão nhân gia tuổi cao, vẫn là đừng quấy rầy.”
Lý Tỉ nhã nhặn:
“Tất nhiên, dẫu sao thế nào thì bà vẫn là Thái hậu.”
Ta khẽ ừ:
“Xem ra hoàng thượng không ổn, vương gia vẫn nên chuẩn bị sẵn.”
Lý Tỉ gật đầu:
“Hoàng quý phi yên tâm. Người có muốn vào thăm hoàng thượng không?”
Ta đặt chén trà xuống:
“Bản cung mềm lòng, không đành nhìn hoàng thượng chịu khổ.”
Điện trong lại chìm vào yên tĩnh.
Lý Tỉ như tự nói:
“Hoàng quý phi có thể thuyết phục được Bùi công tử, người vốn không nhiễm bụi trần, chịu ra tay, quả thực ngoài dự liệu của ta.”
Ta không lên tiếng.
Giọng hắn trầm thấp:
“Người ta nói Bùi công tử một lòng hướng Phật, ta thấy cũng chưa chắc.”
Ta vẫn không đáp.
Lý Tỉ lại tiếp, hắn sai người:
“Đi mời Bùi công tử đến, hoàng thượng thân thể bất an, mời ngài đến tụng kinh cầu phúc.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Thấy khóe môi ta rốt cuộc khẽ cong, Lý Tỉ đứng dậy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-khac-menh/21.html.]
“Thần đệ đi xem hoàng thượng.”
Chẳng bao lâu, tà áo trắng của Bùi Tuyết Châu đã hiện ngoài cửa điện.
Ta nghiêng mặt nhìn, ánh mắt hắn trong trẻo tựa vầng trăng ngoài kia.
“Nương nương.” Hắn khẽ gọi.
Ta mỉm cười nhạt:
“Đa tạ ngài.”
30
Ta chậm rãi bước lên đài ngắm sao, phương đông đã ẩn ẩn lộ ra ánh sáng trắng bạc.
“Trời sắp sáng rồi.” Ta khẽ lẩm bẩm.
Phía sau, Bùi Tuyết Châu nhẹ nhàng khoác áo choàng lên người ta.
Ta xa xa nhìn về phía Cố phủ, khóe môi cong lên nụ cười sảng khoái.
Phụ thân nghe tin này sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Nghĩ kỹ lại, ta và Lệnh Nghi diễn kịch giỏi như vậy, e là cũng có phần công lao của ông ta.
Hổ phụ vô khuyển tử mà thôi.
Hôm tiễn ta hồi cung, ông ta và Lý Cảnh trong đại điện lộ ra vài câu nói.
Bọn họ một vẻ quân thần hòa hợp, ánh mắt phụ thân nhìn Lý Cảnh, hệt như Lý Cảnh mới là cốt nhục ruột thịt chưa từng gặp của ông ta.
Lý Cảnh mới là tâm huyết của ông ta.
Hắn hào phóng hứa cho Cố gia một ngôi vị hoàng hậu, khiến phụ thân cảm kích khôn cùng.
Kẻ hạ độc đích thực là Lý Cảnh.
Thế nhưng phụ thân đã đồng ý với cái c.h.ế.t của Lệnh Nghi.
Ông ta và Lý Cảnh lợi ích buộc chặt vào nhau, để Lý Cảnh có được trợ lực từ Hà gia, ông ta mặc nhiên cho phép hy sinh Lệnh Nghi.
Chỉ cần Lý Cảnh đăng cơ, lợi ích của ông ta mới được tối đa.
Thật nực cười.
Rõ ràng là liên minh giữa nam nhân, thế mà cứ phải lấy m.á.u và mạng của nữ nhân ra chứng minh trung thành.
Ông ta không hề do dự mà hiến tế Lệnh Nghi, bởi vì ông ta có đến hai nữ nhi.
Ông ta chưa từng phân biệt rõ ràng chúng ta.
Trong lòng ông ta, ta tên là gì cũng chẳng quan trọng, chỉ cần là nữ nhi Cố gia, thì đều là công cụ để ông ta dâng nộp hoàng quyền.
Hoàng đế, phụ thân toàn bộ đều như nhau.
Cái gọi là vinh quang của Cố gia, rốt cuộc chỉ là vinh quang của ông ta.
Nam nhân có sứ mệnh quang tông diệu tổ, còn nữ nhân thì sao?
“Tổ mẫu hôm nay sẽ tới chứ?”
Ta khẽ hỏi.
Bùi Tuyết Châu khẽ ừ một tiếng.
“Cảm ơn chàng đã vì ta mà đi một chuyến đến Lâm Châu.”
Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng. Từ khi vào cung hắn hầu như chưa từng nói gì, giờ giọng nói lại mang theo một thứ khàn khàn thô mộc.
“Lệnh Vi, chỉ cần nàng nói, ta sẽ làm cho nàng tất cả.”
“Thịnh Trường Du có thể làm cho Lệnh Nghi, ta cũng có thể làm cho nàng.”
Ta chỉ nhìn về phía chân trời.
“Chàng xem, trời sắp sáng rồi.”
-