Hoàng hậu còn chưa kịp quát, Trung Thân vương phi đã cướp lời:
“Bệ hạ, chẳng lẽ nương nương… đã mang thai rồi?”
Hoàng đế cả kinh: “Mau truyền Chính Thái y đến bắt mạch!”
Thái y chính vội vã vào điện, tự mình đặt tay lên cổ tay ta.
Chốc lát, hắn mừng rỡ:
“Chúc mừng bệ hạ, Quý phi nương nương đã có hỉ.”
Lửa giận của hoàng đế lập tức biến thành vui mừng khôn xiết:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau đỡ Quý phi dậy!”
Trung Thân Vương dẫn tông thân đồng thanh chúc mừng:
“Chúc mừng bệ hạ! Chúc mừng Quý phi nương nương!”
Ta như vừa tỉnh lại, run rẩy đứng lên:
“Bệ hạ…”
Hoàng đế vội gọi: “Ái phi cẩn thận, đến bên cạnh trẫm ngồi nào.”
Ta chậm rãi đi tới, đứng trước hoàng hậu che miệng khẽ nói:
“Nương nương, xin nhường một chút.”
Lồng n.g.ự.c nàng ta kịch liệt phập phồng, nghiến răng nghiến lợi, nhưng chỉ có thể cứng ngắc lùi sang bên.
Ta hành lễ với hoàng đế, giọng dịu dàng:
“Bệ hạ, xin ngàn vạn lần đừng trách hoàng hậu nương nương, là thần thiếp không khỏe, không hề liên quan gì đến việc phạt quỳ của hoàng hậu nương nương.”
Lý Cảnh lườm hoàng hậu:
“Đường đường là hoàng hậu, lại nghiêm khắc với phi tần như vậy, làm sao quản lý được lục cung?”
Môi hoàng hậu run rẩy:
“Bệ hạ—”
Kỳ thực nàng ta chưa bao giờ phạt ta quỳ.
Chỉ là sẽ chẳng ai đi kiểm chứng nữa.
Ta dịu giọng an ủi: “Nương nương đừng tức giận.”
Những phi tần khác thi nhau chúc mừng ta.
Ta khẽ vuốt bụng, mỉm cười:
“Hôm nay Tấn tần còn nói, Phụng Nghi cung sắp có thêm tiểu thái tử. Đứa bé trong bụng thần thiếp chắc là tiểu công chúa thôi, chẳng biết bao giờ mới chờ được tin vui từ hoàng hậu nương nương đây?”
Mặt Tấn tần tái nhợt, vội biện giải:
“Nương nương, thần thiếp không có ý đó…”
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng biến mất dưới ánh mắt độc địa của hoàng hậu.
Ta như chẳng hề hay biết, khẽ cười:
“Nương nương, hôm nay là sinh thần của người. Thần thiếp xin chúc nương nương, năm nào cũng có hôm nay, tuổi nào cũng được như hôm nay.”
18
Nàng ta rốt cuộc không nhịn nổi:
“Ngươi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-khac-menh/13.html.]
Hoàng đế nhíu mày:
“Hoàng hậu.”
Ta nép sau lưng hoàng đế, khiêu khích nở nụ cười, gương mặt nàng ta đỏ bừng, hàm răng nghiến ken két.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta nũng nịu: “Bệ hạ, nhìn thạch lựu trên bàn hoàng hậu nương nương đẹp thật đấy.”
Hoàng đế phất tay:
“Hoàng hậu, mang lại đây.”
Nàng ta không tin nổi vận mệnh lại xoay chuyển nhanh đến thế.
Trung Thân vương phi cười dịu dàng gỡ rối:
“Hoàng hậu nương nương vui mừng nên ngẩn người, để thần phụ thay nương nương hầu hạ vậy.”
Trung Thân vương phi bưng quả thạch lựu trên bàn hoàng hậu, từ từ đi về phía ta.
Ta cau mày, sắc mặt càng thêm tái nhợt, liên tục nhắm mắt rồi mở ra, dùng ngón tay không ngừng dụi mắt.
Hoàng đế lấy làm lạ: “Ái phi, sao thế?”
Đào Diệp cúi sát người:
“Nương nương?”
Ta vội nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, giọng đầy kinh hoảng:
“Ta… ta không nhìn thấy nữa…”
Đào Chi kêu thất thanh, mặt trắng bệch lùi lại một bước.
Máu tươi trào ra nơi miệng mũi ta, toàn thân run rẩy như trúng hàn chứng.
Hoàng đế giật bắn, sắc mặt kinh hoảng:
“Ngươi…”
Ta òa khóc: “Ta không thấy gì cả, không thấy gì cả! Bệ hạ cứu mạng—”
Hoàng đế theo phản xạ quay sang Chính Thái y:
“Chính thái y! Tại sao lại cho Quý phi…”
Thái y chính mặt xám ngoét, quỳ xuống dập đầu liên tục:
“Bệ hạ, việc này không liên quan đến hạ thần!”
Hoàng hậu đờ đẫn nhìn hoàng đế, còn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Trung Thân vương phi sợ đến mức vội xua tay:
“Các ngươi còn đứng ngẩn ra làm gì! Mau tới khám cho nương nương!”
Tống Thái y vượt qua đám người ngây dại tiến lên, tâu:
“Bệ hạ, trông nương nương giống như trúng độc…”
Ánh mắt hắn dừng lại ở quả thạch lựu, rồi liếc sang hoàng hậu.
“Ngươi nói bậy!” Hoàng hậu cuối cùng cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra, hét lớn:
“Nàng còn chưa ăn, hơn nữa bản cung sao có thể tự hạ độc chính mình?”
Trong bầu không khí c.h.ế.t lặng, một phi tần kinh hãi kêu lên:
“Là… là bát trà của hoàng hậu nương nương!”
-