25
Sau khi hoàng hậu được giải trừ cấm túc, tính khí nàng ta lại càng thêm cổ quái.
Nghe nói hôm đó rõ ràng trước mặt các phi tần đã cùng hoà thuận, vậy mà đến buổi tối chẳng biết vì sao lại đại cãi với hoàng đế, từ đó trở đi liền một mực cự tuyệt không chịu gặp hắn.
Thường ngày Hà gia vẫn sẽ dâng tấu thay hoàng hậu nhận lỗi, nhưng lần này, hình như ngay cả Hà gia cũng chẳng có ý cúi đầu.
“Tin tức của hoàng hậu nương nương muốn đưa ra ngoài cung thật chẳng dễ dàng đâu.”
Đào Chi tỉ mỉ vẽ mày cho ta:
“Là Hạ tần nương nương đã phải tốn công lớn.”
Ta nhàn nhạt nói:
“Hoàng đế muốn mượn tay ta g.i.ế.t hoàng hậu, việc này mà không để cho Hà gia biết, chẳng phải uổng phí một phen khổ tâm của hắn sao.”
Đào Diệp có chút khó hiểu:
“Nhưng Hà gia đâu chỉ có một nữ nhi. g.i.ế.t hoàng hậu thì đã sao? Họ vẫn có thể đưa thêm người nữa.”
Ta hừ một tiếng:
“Đưa nữ nhi thì dễ, nhưng một khi quân thần sinh nghi kỵ, thì chẳng dễ gì xoá bỏ.”
Lý Cảnh muốn ở giữa Cố gia và Hà gia mà cân bằng để toàn thân rút lui, ta sao có thể để hắn như ý nguyện.
Chỉ là từ sau lần ấy, hoàng đế đã một tháng không đặt chân vào Trường Lạc cung.
Đào Chi đặt bút mày xuống:
“Nương nương như thế này thật nhu hòa, chẳng giống quý phi, ngược lại giống cô nương mới lớn vậy.”
Ta gật đầu: “Dạo này tâm tình bệ hạ không tốt, vẫn là nên trang điểm dịu dàng.”
“Đi bảo phòng bếp nhỏ, tối nay có lẽ bệ hạ sẽ dùng bữa ở chỗ ta, hãy hầm cháo yến sào đi.”
Đào Diệp khựng một chút, rồi mới khom gối đáp:
“Vâng.”
Ta mỗi ngày đều lặp lại những lời này, vậy mà đã đợi suông ba mươi ba ngày rồi.
Nói xong, ta đứng dậy bước đến cửa Trường Lạc cung, nhìn về hướng ngự liễn của hoàng đế đi qua.
Cung đạo vắng lặng, bước chân của cung nữ và thái giám nhẹ hơn mèo.
Các nàng nhanh nhẹn mà trầm mặc lướt qua cửa cung của ta, kéo thành từng bóng lặng lẽ.
Thời gian chờ đợi vĩnh viễn là dài nhất, cứ hao mòn trong mong chờ đối phương đến hay không đến.
Nhưng tâm tình của ta mỗi ngày đều vô cùng vững vàng.
Ta hơi thất thần dưới bức tường son chu sa.
Lệnh Nghi cũng từng đứng nơi ta đứng sao?
Nàng lại đang chờ đợi điều gì?
Chúng ta nói là tỷ muội một nhà, nhưng thực ra ngày chung đụng lại ít ỏi đáng thương.
Ta chưa từng thấy nàng mặc xuân sam mỏng nhẹ, điểm hoa điền rực rỡ, cũng chưa thấy dáng vẻ e lệ khi đến tuổi cập kê.
Chúng ta chỉ từng thấy nhau trong bộ y phục mùa đông.
Ta đưa tay sờ mặt mình.
Thôi thì, hẳn cũng giống y như ta mà thôi.
Lần này, ngự liễn của hoàng đế rốt cuộc dừng lại trước cửa cung của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-khac-menh/18.html.]
“Hoàng quý phi, nàng đang làm gì vậy?”
26
Hoàn hồn lại, ta vội cúi đầu hành lễ:
“Thần thiếp đã lâu không gặp bệ hạ, nghĩ rằng lén nhìn một cái cũng tốt rồi.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, cũng chẳng có ý muốn xuống.
Ta hít sâu một hơi: “Thần thiếp có tội.”
Giọng Lý Cảnh chẳng lạnh chẳng nóng:
“Có tội gì?”
Ta ngẩng đầu, mang chút nghẹn ngào trong tiếng khóc:
“Thần thiếp mềm yếu vô năng, không có sức báo thù cho con của mình, bệ hạ yêu con thương con, tự nhiên khinh thường thần thiếp.”
Ta tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất:
“Bệ hạ, thần thiếp chỉ là một nữ nhân tầm thường, ngu dại nhút nhát. Nhưng Hà đại nhân là lão thần được bệ hạ tin cậy, hoàng hậu nương nương lại là thê tử của bệ hạ, thần thiếp nào dám nghĩ…”
Ta vừa nức nở vừa nói, hồi lâu, hoàng đế thở dài:
“Thôi được, là trẫm ngày ấy đã nghĩ sai rồi.”
Hắn vốn là người xảo trá, đã không g.i.ế.t được hoàng hậu, vậy tự nhiên vẫn muốn tiếp tục tình sâu nghĩa nặng với nàng ta, hưởng lợi từ Cố gia.
Chỉ tiếc hoàng hậu tính khí nóng nảy, khó gần gũi, so ra thì sự yếu đuối của ta dường như chẳng còn đáng trách nữa.
Ta chưa kịp lau khô nước mắt đã mừng rỡ ngẩng đầu:
“Bệ hạ tha thứ cho thần thiếp rồi sao?”
Lý Cảnh bước xuống ngự liễn:
“Nàng ngày ngày ở đây chờ đợi, thật khó cho nàng rồi.”
Ta nhìn hắn chan chứa tình ý:
“Bệ hạ, thần thiếp đã hầm canh tuyết nhĩ yến sào mà người thích uống nhất, xin người nếm thử, còn có đúng mùi vị xưa không?”
Hắn cười: “Nàng sao biết hôm nay trẫm sẽ đến?”
Ta lắc đầu: “Thần thiếp không biết.”
Ta đón hắn vào trong điện, tự tay múc canh:
“Cho nên thần thiếp mỗi ngày đều chờ, bệ hạ một ngày không đến, thần thiếp chờ một ngày. Chỉ cần có một ngày bệ hạ đến, chờ mấy ngày cũng chẳng sao.”
Hắn hơi cảm động:
“Nàng thật là si tình.”
Ta dịu dàng: “Bát canh này cùng thần thiếp, vẫn luôn ở Trường Lạc cung chờ bệ hạ.”
Hắn uống canh, không khỏi cảm khái:
“Hoàng hậu mà có được vài phần ôn nhu chu đáo của nàng thì tốt rồi.”
Ta mỉm cười: “Bệ hạ chẳng phải vốn thích nàng ấy hoạt bát phóng khoáng sao.”
Uống xong canh yến, ta dặn Đào Chi:
“Đi báo nội vụ phủ một tiếng, tối nay bệ hạ sẽ dùng bữa ở chỗ ta.”
Ta như sực nhớ ra điều gì:
“Đúng rồi, bảo họ dọn một đĩa bánh khiếm thực, nhất định phải là loại làm ở Lâm Châu.”
-