31
Tin tức hoàng đế trọng bệnh rốt cuộc cũng truyền đến Hà phủ vào lúc trời sáng.
Nhưng khi bọn họ muốn tiến cung thì đã muộn, binh mã của Phạm Xung đã trấn giữ trước cửa cung.
“Vất vả cho Phạm đại nhân rồi, việc này để tại hạ tiếp nhận, không cần phiền ngài nữa.”
Phạm Xung mỉm cười:
“Hà đại nhân nói vậy sao được? Đều là vì tận trung với bệ hạ, có gì mà phiền? Phạm mỗ đã đóng quân ở đây, thì sẽ không nhúc nhích nữa.”
Đối phương lạnh giọng:
“Hoàng hậu nương nương còn đang chờ tại hạ vào cung, chẳng lẽ Phạm đại nhân muốn trái lệnh nương nương?”
Phạm Xung cười ha hả:
“Hà đại nhân trong miệng chẳng có câu nào thật cả. Hoàng hậu nương nương vừa nghe tin bệ hạ bệnh nặng, đã bị tức khí công tâm ngất đi rồi, đến giờ còn chưa tỉnh đâu.”
Hà Kính trừng mắt sững sờ.
Chỉ qua một đêm, toàn bộ cục diện đã thay đổi.
Lý Tỉ đang quỳ trước mặt Lý Cảnh, diễn trò hết sức nhập tâm:
“Thần đệ, kính tuân thánh chỉ.”
Một bên, hoàng hậu vốn nên tức khí công tâm thì lại bị trói chặt trên ghế, nàng ta the thé mắng:
“Cố quý phi, tiện nhân nhà ngươi, ngươi…”
Đào Chi tát cho nàng ta một cái bốp, quát:
“Ngươi dám ăn nói với nương nương của chúng ta như thế à!”
Ta không đồng ý:
“Đào Chi.”
Rồi quay sang nhìn Đào Diệp:
“Em ra tay mạnh hơn, em đi, dạy cho hoàng hậu thế nào gọi là quy củ.”
Tiếng tát giòn giã rơi xuống mặt hoàng hậu, nhưng Lý Tỉ lại như chẳng nghe thấy, chỉ tập trung tìm ra ngọc tỷ.
Vương đại nhân lấy ra sẵn bản thư thoái vị, bận rộn chép lại.
Hai cái tát qua đi, hoàng hậu rốt cuộc không còn chửi mắng, trong mắt lộ ra vài phần sợ hãi:
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ngươi không sợ c.h.ế.t sao?”
Ta ngẩng mắt nhìn nàng ta:
“Thật ra ta vốn nghĩ, chuyện hại c.h.ế.t muội muội ta vốn chẳng liên quan gì đến ngươi, thì ta sẽ để cho ngươi một con đường sống.”
“Nhưng ngươi vừa ngu xuẩn vừa độc ác, thực sự rất phiền phức.”
“Ta chỉ muốn tra rõ sự thật, còn ngươi cứ phải tới gây chướng ngại cho ta.”
Ta ra hiệu cho Đào Diệp:
“Giải quyết nàng ta đi.”
Lý Tỉ khen ta:
“Hoàng tẩu quả thật là người dứt khoát.”
Ta thở dài:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-khac-menh/22.html.]
“Được rồi, bản cung cũng nên lui xuống thôi. Những ngày này ta nên về nhà ở tạm ít lâu.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hắn lĩnh hội gật đầu.
Trước khi rời đi, ta khom mình hành lễ với hắn:
“Xin chúc mừng bệ hạ trước.”
Trên mặt Lý Tỉ không biểu lộ gì, nhưng ngữ khí lại ôn hòa thêm vài phần:
“Thần đệ sẽ không quên sự nâng đỡ của hoàng tẩu.”
Ta mang theo Đào Chi, Đào Diệp ngồi lên xe ngựa, từ góc tây bắc cửa cung lặng lẽ rời đi.
Xe ngựa dừng lại trước chùa Lan Nhược, Đào Chi đỡ ta xuống, Đào Diệp cõng xuống một nữ nhân.
“Tại sao?”
Hoàng hậu khàn giọng hỏi ta, trên mặt vẫn còn in hằn dấu tay của Đào Diệp.
Ta điềm nhiên nhìn nàng ta:
“Mấy trò ghen tuông tranh sủng vặt vãnh, ta chưa bao giờ để vào mắt.”
Cái đáng ghét của nữ nhân, cũng chỉ là vài vết cào cấu vô hại mà thôi.
Nàng ta không nắm được quyền lực thật sự, cho nên mới đặc biệt coi trọng chút ân sủng ít ỏi trong tay.
Hà gia sắp diệt vong rồi, nàng ta là đứa con bị vứt bỏ, cũng chỉ còn con đường c.h.ế.t.
Ta ghét nàng ta, nhưng nàng ta tội chưa đến c.h.ế.t.
Quan trọng hơn, ta phải để lại cho Lý Tỉ một nhược điểm, một thứ để hắn tin tưởng ta.
Hoàng hậu chưa từng thực sự muốn g.i.ế.t ta, nàng ta chỉ là cái miệng tiện.
Thôi vậy.
32
Ta trở lại Cố phủ.
“Tiểu thư, người đã về rồi.”
Đón ta là lão bộc quen thuộc ở lão trạch Lâm Châu.
“Bùi công tử đã cho người hộ tống suốt dọc đường, mọi chuyện đều rất thuận lợi.”
Ta khẽ gật đầu: "Phụ thân ta đâu?”
Bà ấy ngập ngừng một thoáng, giọng mang theo một niềm khoái trá khó nói thành lời:
"Lão gia bệnh rồi.”
Ta lặng lẽ nhìn bà. Bà không trẻ hơn tổ mẫu bao nhiêu.
Bà vốn là nhũ mẫu của tiểu thúc, từ nhỏ thương ông như con ruột.
Bà và tổ mẫu giống nhau, từ sớm đã nhìn thấu bên ngoài phụ thân ta giả bộ chất phác ít lời, bên trong lại là một quả tim đầy mưu toan xảo trá.
Ông ta khéo léo dò xét, từ sớm đã biết người kế thừa tước vị sẽ phải ra chiến trường.
Thế là tước vị rơi vào tay tiểu thúc.
Nhưng ông ta cũng chẳng muốn mang danh hèn nhát sợ c.h.ế.t, bày một ván cờ khéo léo, để tiểu thúc chiến tử biến thành kẻ “nghịch huynh”.
Trước mặt người ngoài, phụ thân là vị huynh trưởng nhẫn nhịn, bất đắc dĩ chịu đựng mẫu thân thiên vị trưởng tử, là người phụ thân đáng thương bị chia lìa với nữ nhi.
-