Ta gần như muốn lao lên, tay giơ cao.
Đào Chi và Đào Diệp giữ chặt lấy ta:
“Nương nương!”
Thị nữ bên cạnh hoàng hậu cũng hoảng sợ tái mặt:
“Hoàng hậu nương nương!”
Đối chọi một lúc, cuối cùng ta hất tay áo bỏ đi.
Đêm đó hoàng đế đến, trên mặt ta vẫn còn vương lệ.
“Thần thiếp bái kiến bệ hạ, vạn an.”
Vị quân vương trẻ tuổi, tuấn mỹ cao quý, đích thân đỡ ta dậy.
Hắn chăm chú nhìn gương mặt ta một hồi, bỗng bật cười khẽ:
“Ngươi thế này, lại chẳng giống nàng chút nào.”
Hắn hoài niệm nhìn ta:
“Lệnh Vi dịu dàng trầm lặng, chẳng như ngươi, linh hoạt bướng bỉnh.”
Nước mắt ta vất vả mới kìm nén, nay lại dâng đầy, nức nở:
“Bệ hạ là muốn trách phạt thần thiếp sao? Bệ hạ đừng nhìn thần thiếp họ Cố, nhưng khác với tỷ tỷ, thần thiếp xuất thân thôn dã, chẳng biết lễ nghi gì.”
Lý Cảnh giả bộ nghiêm nghị:
“Ngày đầu nhập cung đã tranh chấp với hoàng hậu, đáng phạt.”
Mũi ta nghẹt đỏ, khẩn cầu:
“Xin đừng phạt thần thiếp!”
Hắn buồn cười chạm trán ta:
“Giờ mới biết sợ sao?”
Ta vừa khóc vừa thổn thức:
“Hoàng hậu nương nương không thích tỷ tỷ của thần thiếp, cũng chẳng thích thần thiếp. Tất nhiên thần thiếp chẳng thể yêu kính nàng ta. Thần thiếp có ghen tỵ tỷ tỷ sớm được ở bên bệ hạ, nhưng dù sao đó cũng là tỷ tỷ của thần thiếp! Hoàng hậu quá đáng lắm!”
Hoàng đế bất lực:
“Nàng là hoàng hậu, ngươi cũng nên nể mặt tỷ tỷ ngươi mà cho nàng ta chút thể diện.”
Ta ngoan ngoãn dựa vào lòng hắn:
“Thần thiếp nghe lời… tỷ phu.”
Nụ cười nơi khóe môi hắn càng sâu:
“Ngươi gọi trẫm là gì?”
Ta ngẩng đầu, đôi mắt vừa khóc xong còn long lanh nước, e thẹn nói nhỏ:
“Tỷ phu.”
Hơi thở Lý Cảnh dần trở nên nặng nề.
Cao quý như hoàng đế cũng có những ý niệm dơ bẩn của nam nhân.
Bàn tay nóng rực của hắn nhẹ nhàng vuốt lưng ta qua lớp áo mỏng.
Ta đưa tay ôm cổ hắn:
“Không biết sao, hôm nay tuy là lần đầu gặp bệ hạ, nhưng luôn cảm thấy rất quen thuộc. Bệ hạ, có phải người từng bước vào mộng thần thiếp rồi chăng?”
Hắn cười càng sâu, cúi xuống hôn ta:
“Cái miệng này thật ngoan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-sinh-khac-menh/8.html.]
Nội điện tràn ngập xuân sắc.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngọn nến cháy sáng đến canh ba.
Lý Cảnh ôm chặt ta, chẳng muốn buông:
“Ái phi chẳng lẽ là hồ ly biến thành?”
Ta mỉm cười:
“Hồ ly ở Lâm Châu này, cũng phải chịu để bệ hạ thu phục thôi.”
Ta ngăn bàn tay không an phận của hắn, nũng nịu:
“Bệ hạ tha cho thần thiếp đi, mai còn phải đến thỉnh an hoàng hậu, nếu muộn thì biết làm sao?”
Lý Cảnh cắn ta một cái:
“Không đi là được.”
“Truyền chỉ, từ nay về sau, Cố Quý phi không cần thỉnh an hoàng hậu nữa.”
Chỉ nửa ngày, ta từ Cố phi đã trở thành Cố Quý phi.
Ta nép trong lòng hoàng đế, giọng ngỡ ngàng mừng rỡ, không ngừng tạ ơn.
Nhưng trong mắt ta, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ.
11
Thái độ ta và Hoàng hậu nước lửa bất dung đã truyền khắp hậu cung.
Thái hậu chỉ lo lễ Phật, chẳng quản chút việc nào của lục cung. Bên dưới, phi tần kẻ thì coi như không liên quan đến mình, kẻ thì vây quanh Hoàng hậu nịnh nọt.
“Dù sao người ta cũng là Hoàng hậu mà.”
Đào Chi nghiến răng nghiến lợi:
“Nói là việc Đại tiểu thư chúng ta qua đời chẳng liên quan gì đến nàng ta, nô tỳ thật sự không tin nổi.”
Nàng nói, ngày Lệnh Nghi mất, Hoàng hậu đã ở trong cung.
Ta lẩm bẩm: “Nàng ta vốn là một tiểu thư chưa xuất giá, đến cung làm gì chứ?”
Đào Chi do dự: “Nô tỳ không rõ lắm, chỉ như nghe nói là Thái hậu mời đến?”
Ta trầm mặc, hôm sau liền phát cơn đau đầu.
Một tiểu thái y trẻ tuổi đến bắt mạch cho ta:
“Nương nương bị nhiễm lạnh, uống vài thang thuốc điều dưỡng là khỏi.”
Ta thở dài một tiếng:
“Hôm qua ta lại mơ thấy tỷ tỷ ta.”
Ta chống cằm bằng một tay:
“Tống thái y, hôm tỷ tỷ ta qua đời, trong các ngươi là ai đến bắt mạch cho nàng?”
Hắn run cả người, vội quỳ xuống:
“Nương nương, tiểu nhân mới vào Thái y viện, thật sự không biết gì cả.”
Ta dịu giọng: “Đừng sợ, ngươi không biết cũng chẳng sao, chỉ cần bản cung biết là được.”
Ta đưa tay khẽ nghịch hoa tai:
“Đệ đệ ngươi cũng sắp có thể tự gánh vác rồi, đáng tiếc khi đi chẩn trị lại trúng bẫy người ta, e rằng y quán ở phố Chu Tước cũng sắp tiêu tán. Đó là tâm huyết mấy đời, Tống thái y nỡ lòng bỏ sao?”
Tống thái y lộ vẻ kinh hoảng:
“Nương nương…”
-