Ánh mắt ta thoáng bắt gặp, mới chợt hiểu ra thì ra cái giống nhau nằm ở đây.
Chỉ cần cúi đầu, quả thật có bảy tám phần giống.
Dáng vẻ yếu đuối này, ta chưa từng biểu hiện, nhưng giờ nghĩ lại, Thịnh Hoài Tu hẳn là thích nó.
Lễ thỉnh an kết thúc, ta ở lại Khôn Ninh cung.
Bạch Ánh Lan ngồi ở thượng vị, khẽ vuốt bụng, hỏi ta:
“Minh Quý phi có chuyện muốn nói với bản cung?”
Ta nhướng mày:
“Nếu phải cùng ngươi dùng bữa trưa, e rằng cả hai đều khó mà nuốt nổi. Thấy ngươi khí sắc hồng nhuận, hẳn đứa bé trong bụng cũng rất ngoan, không giống đứa con của ta ngày trước, bướng bỉnh chẳng chịu lưu lại bên ta lấy một khắc.”
Động tác vuốt bụng của Bạch Ánh Lan khựng lại, trong mắt thoáng qua nét lo lắng khó nhận ra:
“Ngươi nói vậy là có ý gì?”
Ta mỉm cười:
“Nương nương hà tất phải căng thẳng với ta. Hoàng thượng đưa ngươi đến hành cung dưỡng thai, chính là muốn bảo toàn đứa nhỏ này. Thẩm gia đã diệt rồi, sao ta có thể trái ý Thánh thượng. Nhưng ta không làm, kẻ khác chưa chắc đã không.”
“Ngôi vị Hoàng hậu, có người vẫn ngày đêm dòm ngó đấy.”
“Hôm nay ta đến, cũng là vì ngươi và hoàng trưởng tử…”
Bạch Ánh Lan ra hiệu cho cung nữ đóng cửa, nàng mệt mỏi tựa vào ghế phượng, nói:
“Có gì thì nói thẳng đi, Thẩm Chiêu Từ.”
Ánh sáng trong phòng bị che đi đôi phần.
Ta thong thả nhấp trà, rồi nói:
“Trà trong cung của nương nương, cũng như người, vừa đắng vừa chát, ta không thích.”
“Nương nương đi hành cung năm tháng, tuy Phượng ấn vẫn ở Khôn Ninh cung, nhưng quyền lực lại hướng cả vào Từ Ninh cung, ai ai cũng trông nhờ vào vị ở Phúc Toàn cung kia.”
“Nếu đến lúc sinh nở, Phúc Toàn cung ra tay, nương nương sẽ làm sao?”
Bạch Ánh Lan nói:
“Khôn Ninh cung từ trên xuống dưới đều đã được tra xét, ma ma cũng là do tổ phụ ta nhờ người đưa vào.”
Ta nhìn nàng ta, cười mà như không:
“Ngươi chắc chắn, thật sự vững vàng đến thế sao?”
Bạch Ánh Lan im lặng.
Trước khi rời đi, ta nói với nàng ta:
“Xuân sắp tới rồi, cá chép ở Thiên Cẩm trì cũng nên thưởng thức một phen.”
48.
Đầu xuân, Hoàng hậu mở tiệc chiêu đãi các vị phi tần ở Thiên Cẩm Trì để ngắm cá.
Lý Tế An cũng theo lời mời mà đến, nụ cười như hoa đào tháng ba, ánh mắt hiền hòa từ bi, vừa cười vừa trò chuyện cùng các phi tần.
Khi ta ngồi kiệu đến nơi, bên cạnh nàng ta đã sớm vây đầy người.
Ngay cả Tiền Quý nhân – kẻ từng bị nàng ta lợi dụng làm mũi nhọn – giờ cũng tươi cười theo hầu hai bên.
Đợi hồi lâu, Hoàng hậu vẫn chưa xuất hiện.
Chỉ có một tiểu thái giám thở hồng hộc chạy đến, bẩm Hoàng hậu long thể bất an, sẽ đến muộn một lát, xin các vị nương nương tạm chờ.
Lý Tế An liếc ta một cái, định đứng dậy cáo lui.
Nhưng ta vươn tay ngăn lại, giao bát thức ăn cho cá cho ma ma cầm, rồi nhẹ giọng thở dài:
“Tế An. Bản cung cùng ngươi quen biết đã nhiều năm. Nhớ năm đó Phúc Toàn cung bị hỏa hoạn, ngươi kẹt trong biển lửa, vậy mà ra được không hề tổn thương.”
“Khi ấy bản cung nghĩ, tin Phật pháp quả thật có chút linh nghiệm.”
“Chỉ là duyên chưa đủ, chưa thấy được chân thần. Tế An, ngươi có nguyện chỉ điểm một hai cho bản cung chăng?”
Dưới ánh mắt ngây ngẩn của Lý Tế An, ta khẽ cười.
Khoác lấy vai nàng ta, giữa bao nhiêu con mắt chăm chú, ta bất ngờ ngửa người ra sau “Ùm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chieu-tu/19.html.]
Hai người cùng rơi xuống nước.
Đầu xuân, nước lạnh buốt thấu xương.
Ta biết Lý Tế An sợ lạnh, lại không biết bơi.
Hai tay ta siết chặt lấy nàng ta, mặc cho dòng nước nhấn chìm cả hai.
Đám cá chép hoảng loạn tản đi, có con còn quẫy đuôi quật vào mặt ta.
Dưới làn nước, ta thấy rõ ánh mắt kinh hoàng của Lý Tế An, nhìn ta như nhìn một kẻ điên.
Nàng ta há miệng định kêu cứu, nhưng bị sức nặng cả người ta ghì xuống, chỉ còn có thể vươn tay vô vọng cào loạn lên mặt nước.
Lý Tế An…
Ngày bé nàng ta từng suýt c.h.ế.t đuối, đó là chuyện nàng ta đã kể ta nghe khi tình bạn còn sâu đậm nhất.
Trên bờ, bóng người lố nhố in xuống tầm mắt ta, bọn họ cuống cuồng tìm thị vệ nhảy xuống cứu.
Nhưng… thị vệ trấn thủ Phúc Toàn cung, ta đã sớm cho người chặn lại.
Một… hai… ba…
Khi Lý Tế An đã không còn sức giãy giụa, còn ta cũng bắt đầu sặc nước, thì chợt có mấy người lao xuống, mạnh mẽ tách ta ra, kéo Lý Tế An đưa lên bờ.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Rốt cuộc… vẫn đã tới rồi.
49.
Ngày trước ta làm Hoàng hậu, nắm quyền quản lý chuyện ăn uống trong cung.
Lần đầu tiên tự mình xem sổ sách, ta đã phát hiện có vấn đề.
Sổ sách của Từ Ninh cung không đúng, có quá nhiều khoản chi vô ích.
Chỉ riêng tiền cấp cho nước đậu xanh thôi cũng đã gấp mấy lần các cung khác.
Ta tìm đến Lý Tế An hỏi, nhưng nàng ta lại bảo ta quá sơ suất, chắc hẳn đã có chỗ nhầm lẫn.
Ngay trước mặt ta, Lý Tế An đích thân rà soát lại từng khoản, mất rất nhiều thời gian.
Lâu đến mức ta đã ngáp ngủ, còn Thịnh Hoài Tu phải sai người đến gọi.
Trước khi ta ôm sổ sách rời đi, Lý Tế An vẫn mỉm cười dịu dàng, nói với ta:
“Thế này… mới là đúng rồi.”
Ta không hề nghi ngờ, bởi lần sau đối chiếu, con số lại hoàn toàn khớp.
Cho đến khi Lý Tế An bước ra từ biển lửa, lúc Phúc Toàn cung kiểm điểm thi thể, lại phát hiện ra rất nhiều xác lạ mặt.
Nay Thái hậu ngã bệnh, Từ Ninh cung bị canh giữ chặt chẽ, tường đồng vách sắt.
Ngay cả người của Thịnh Hoài Tu cũng khó lòng thâm nhập.
Ta mới chợt bàng hoàng nhớ lại trận hỏa hoạn năm xưa.
Có lẽ… sổ sách của Từ Ninh cung quả thật sai.
Bởi vì Thái hậu đang nuôi quân.
Hoàng đế kiêng kỵ quyền lực của bà ta, mà càng kiêng kỵ cả đội quân trong tay bà.
50.
Lý Tế An uống nước ngụp lặn mà ngất đi.
Còn ta thì sau đó tự mình bò lên bờ.
Thịnh Hoài Tu nghe tin vội chạy đến, lập tức hạ lệnh cấm túc ta trong Cảnh Hoa cung.
Đêm đó, Cảnh Hoa cung xuất hiện thích khách.
Một thanh đao bạc cắm sâu vào ván giường, nhưng lại đ.â.m trượt.
Hắn quay đầu nhìn lại, chợt thấy ta từ tẩm điện phụ bước ra, trâm ngọc trên đầu còn chưa kịp tháo, khóe môi vương nụ cười châm biếm, khẽ nói:
“Hoài Tu, ngươi nóng lòng đến vậy sao?”
Kiếm xé gió, ngoài sân lửa bùng sáng, đem kẻ áo đen ghim thẳng lên tường.
Người ấy đôi mắt trống rỗng, ngay cả khi m.á.u tuôn ra, nét mặt vẫn không đổi.
--------------------------------------------------