Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiêu Từ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

9.

Ngày trước ở Hầu phủ, mỗi khi ta bị thương, A gia thường dùng phương thuốc dân gian, lấy trứng gà đã luộc lăn trên chỗ sưng để tiêu bầm.

Trong Khôn Ninh cung, Thịnh Hoài Tu xắn tay áo, thay ta làm tiêu sưng.

Ta tựa vào mép giường, một chân vén hẳn chiếc tất mỏng, đặt lên gối hắn.

Động tác của hắn đã nhẹ hết mức có thể, vậy mà ta vẫn làm nũng, kêu đau rên rỉ suốt nửa ngày.

Thịnh Hoài Tu mồ hôi lấm tấm, hắn hỏi ta:

“Thật đau thế sao, sao còn chạy gấp vậy?”

Ta biết nói gì đây?

Nói là ta gấp đến chết, gấp đi bắt gian sao?

Nhưng Hoàng đế thì có thể bắt gian gì chứ?

Một ngụm uất khí nghẹn trong ngực, chẳng thoát ra được, ta liền hậm hực lấy chân đá đá, ậm ừ:

“Đau gì mà đau!”

Thịnh Hoài Tu nhìn chằm chằm ta một lúc, rồi bỗng bật cười.

Hắn nói:

“Trẫm hiểu rồi, A Từ tưởng trẫm đi bầu bạn cùng Chu thị, nên mới ghen đấy thôi.”

Ta quay đầu, giả vờ như cái bình hồ lô bịt miệng, chẳng hé một lời.

Thịnh Hoài Tu đặt chân ta xuống, nghiêng người tới gần, chỉ cách chóp mũi ta một tấc, hơi thở quấn lấy nhau.

Trong giọng hắn vương ý cười, xuyên thẳng vào màng tai ta:

“Chua lắm, A Từ.”

“A Từ đặc biệt chạy tới tìm trẫm, là vì cớ gì?”

Ta cắn môi, cảm giác nóng ran từ vành tai lan đến tận ngực, vội đưa tay đẩy hắn.

Nhưng Thịnh Hoài Tu liền bắt lấy tay ta, mười ngón giao nhau, khẽ đặt một nụ hôn thoảng như chuồn chuồn chạm nước lên mu bàn tay ta.

Ta trợn to mắt, vội vàng ngoảnh đi.

Trên mu bàn tay lập tức dâng lên một cơn ngứa ran, kéo theo tim n.g.ự.c cũng nhột nhạt, giống hệt vết thương đang đóng vảy, m.á.u thịt khép miệng, tê dại lẫn hụt hẫng không thể gãi được.

Ta bối rối đến mức vành mắt ửng đỏ, kêu lên:

“Chàng, chàng… sao lại dám hôn tay ta?”

Thịnh Hoài Tu đôi mắt đào hoa lấp lánh, nơi chân mày phảng phất nét phong tình, còn mang theo chút mê hoặc khiến người ta ngẩn ngơ.

“Trẫm cùng A Từ đã bái đường, thắp hồng đăng, uống rượu hợp cẩn, sao lại không thể hôn A Từ?”

“Trẫm đã là phu quân của A Từ, lại lòng mến A Từ, chẳng nén nổi mong muốn thân mật.”

Đây là lần đầu tiên Thịnh Hoài Tu thổ lộ, rằng hắn động tâm với ta.

Ta lắp ba lắp bắp, đầu lưỡi như líu lại, hồi lâu mới rặn ra được một câu:

“Vậy… vậy thì hôn thì hôn, nhưng đừng làm ta nhột nữa, có được không?”

10.

Lý do Chu đáp ứng mời Thịnh Hoài Tu qua, lại có liên quan đến ta.

A gia đã làm một chuyện hồ đồ. Ông cho rằng ruộng đất trang trại của mình không tốt, liền ép buộc đổi lấy trang trại của Mẫn vương gia.

Chuyện này từng bị tranh cãi ầm ĩ trên triều đình, Thái hậu cũng đã trách phạt A gia.

Nhưng Mẫn Vương vốn thật thà, lại dễ nói chuyện, bị A gia trợn mắt một cái liền cúi đầu nhận thua, kết quả cuối cùng trang trại vẫn bị đổi đi.

Thế nhưng ngoài trang trại, tất cả tá điền quản sự bên trong đều phải dời đi, kéo theo vô số rắc rối.

Ta bị giam trong bức tường cung son cao ngất, thư A gia gửi tới, thẩm thẩm đến thăm, chưa từng nhắc đến những chuyện gà lông vịt lông như vậy.

Đối với Hầu phủ, đây quả thật chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng cha của Chu đáp ứng lại làm việc trong trang trại của Mẫn Vương, cả nhà bị ép chuyển đi, mất mát rất nhiều tài sản.

Vì chuyện này, Chu đáp ứng liền cầu xin Thịnh Hoài Tu.

Song khi ta nghe xong, lại chẳng hiểu nổi.

Vì sao nàng ta không đến tìm ta?

Nếu nàng ta tìm ta, chỉ cần một phong thư của ta gửi cho A gia, chẳng phải còn nhanh và hữu hiệu hơn cả thánh chỉ sao?

Hiền phi pha trà, rồi cầm bút viết một chữ ‘sủng’ lên giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chieu-tu/4.html.]

Ta nghiêng đầu nhìn, khen:

“Chữ của ngươi thật đẹp.”

“……” Hiền phi im lặng một lúc, rồi nói:

“Vậy nương nương cứ nhìn thêm đi.”

Nhìn đến lần thứ hai, ta mới bừng tỉnh.

Chu đáp ứng nay đã là phi tần, cho dù phụ mẫu nàng ta có sa sút, cũng không đến mức thảm hại như vậy.

Nàng ta làm ầm ĩ lên vì chút tiền bạc, rốt cuộc vẫn chỉ là để tranh sủng mà thôi.

Tranh sủng thì cũng mặc, nhưng còn đi mách tội ta!

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Điều này khiến ta rất khó chịu.

Mấy lần Chu đáp ứng đến Khôn Ninh cung cầu kiến, ta đều chẳng buồn để ý đến.

11.

Lần thứ năm Chu đáp ứng đến, Lương phi Bạch Ánh Lan cũng có mặt.

Lương phi là cháu gái của Bạch Thái phó.

Bạch Thái phó vốn là một trong các phụ thần, là bậc học giả trứ danh thiên hạ.

A gia từng nói, trong cả kinh thành, Bạch gia là cổ hủ nhất, đến mức xe kiệu đi ngang ta cũng phải tránh đường.

Gia phong Bạch gia vô cùng nghiêm ngặt.

Lương phi từ nhỏ đã học cầm kỳ thư họa, phẩm đức, dung mạo, lời ăn tiếng nói, tài năng, việc gì cũng xuất sắc.

Nàng ta lúc nào cũng đoan trang trầm ổn, nét mặt điềm tĩnh, hầu như chẳng thay đổi biểu cảm, tựa như mỹ nhân bước ra từ trong tranh cổ.

Cùng nàng ta nói chuyện là điều khó khăn nhất, ta chỉ sợ bị nàng ta giáo huấn.

Lần này nàng ta đến để bàn với ta chuyện Bạch phu nhân muốn vào cung thăm.

Nghe Tùng Vũ bẩm rằng Chu thị đã quỳ ở cửa gần nửa canh giờ, Lương phi nhăn mày còn nhanh hơn ta.

“Nương nương, để Chu thị quỳ ở tiền viện như vậy, e rằng không ổn.”

Ta hờ hững mở miệng:

“Ổn hay không, nàng ta cũng quỳ rồi.”

“Cũng đâu phải bản cung ép nàng ta quỳ.”

Lương phi ngồi nghiêm chỉnh, song khóe mắt vẫn nhìn ra bóng người ngoài cửa sổ.

Nàng ta nói:

“Chu thị khác với ta và nương nương, thân phận vốn khó khăn. Nàng ta vốn xuất thân là cung nữ, nếu không có sủng ái bên người, làm sao sống nổi trong hậu cung?”

Ta nghe riết thành quen, xua tay bảo nàng ta về:

“Lần trước có kẻ bắt nạt nàng ta, bản cung chẳng phải đã ra mặt thay nàng ta rồi sao?”

Lương phi khẽ cười giễu:

“Không phân trắng đen, đánh cho một đám cung nhân một trận, đúng là thủ đoạn sắt máu. Nhưng đây là hậu cung, đâu phải doanh trại, nương nương thực sự nghĩ như vậy là giúp nàng ta sao?”

“……”

Chỉ cần bất đồng ý kiến với Lương phi, nàng ta nhất định tranh luận đến cùng.

Trước kia trong cung yến, ta từng vì thế mà đánh nhau với nàng ta, tất nhiên là ta một mình cào xước mặt nàng ta.

Giờ nghĩ lại, ta quả nhiên đã trưởng thành rồi.

Bị nói lâu như thế mà tay cũng không ngứa ngáy muốn động.

“Ngươi mà nói thêm một câu nữa, bản cung sẽ không cho mẫu thân ngươi nhập cung.”

Lương phi nghẹn lời, cũng biết dừng đúng lúc, hừ lạnh một tiếng rồi vung tay áo bỏ đi.

Đợi nàng ta đi rồi, ta vén rèm nhìn ra.

Chu đáp ứng thân thể mảnh mai yếu ớt, quỳ đến mức khiến người ta trông cũng động lòng trắc ẩn.

Không ít cung nhân nhìn thấy, ngoài mặt không dám nói gì, nhưng sau lưng thì tụm năm tụm ba xì xào.

Có lẽ lời Lương phi cũng đúng.

Nếu hôm nay là Lương phi hoặc Hiền phi phải quỳ ngoài kia, chắc hẳn đã không có nhiều kẻ hóng hớt như vậy.

Ta bèn bảo Tùng Vũ:

“Cho nàng ta vào đi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiêu Từ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...