Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiêu Từ

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

55.

Hai gốc đại thụ mà Lý gia bám chắc trong hậu cung đã mục ruỗng.

Cây đổ, khỉ tan, đè c.h.ế.t một đám người Lý gia.

Trong triều, quan vị lập tức trống ra không ít, trong đó Lý Thượng thư xin tội từ chức, ghế Lễ bộ Thượng thư trở thành miếng bánh nóng bỏng tay.

Ta gửi tin cho Tứ thẩm, mấy phen lo liệu, cả kinh thành gió thét hạc kêu, ai nấy đều đồn rằng người Bạch gia sẽ ngồi vào chức này.

Bạch gia là thủ lĩnh thanh lưu, nay cũng là dòng thế gia duy nhất còn đứng vững.

Dù Bạch gia vẫn chưa có động tĩnh, nhưng nhiều môn khách đã sớm ngứa ngáy, đua nhau dâng tấu, tấu chương dồn dập như tuyết rơi.

Thịnh Hoài Tu ở điện Hàm Chương phê duyệt tấu chương.

Ta ngồi một bên mài mực, thấy bút son của hắn mãi chưa hạ xuống, liền lười nhác vung tay than:

“Hoài Tu hôm nay phê tấu sao mà chậm thế, A Từ mỏi tay cả rồi.”

Ta hơi nghiêng người về phía hắn, liếc qua một tấu chương, chữ “Bạch” đập ngay vào mắt.

“Cả xấp này đều bàn chuyện chọn người bổ nhiệm vào chức Lễ bộ Thượng thư?” Ta rõ mà giả ngây “Tưởng đã sớm định cho Bạch gia rồi chứ.”

Thịnh Hoài Tu chau mày, ánh mắt mang vài phần ngờ vực liếc sang ta.

Ta vẫn thản nhiên, còn chớp mắt nói:

“Dù A Từ ở sâu trong hậu cung, nhưng cũng nghe được ít nhiều lời đồn. Nói rằng Bạch gia công lao to lớn, biết tiến lui, hiểu buông bỏ, rất nhiều chứng cứ tội trạng của Lý gia đều là do Bạch gia âm thầm thu thập dâng lên.”

“Người ta còn nói, Bạch gia trung quân ở tiền triều, trong hậu cung Hoàng hậu lại sắp sinh trưởng tử, vậy thì ngôi Lễ bộ Thượng thư này đâu phải không thể giao cho họ.”

Càng nói, sắc mặt Thịnh Hoài Tu càng trầm lại.

Ta hạ giọng, cuối cùng như gần như mất:

“Có phải A Từ lỡ lời rồi? Ta thì hiểu được gì, có đáng để chàng nổi giận không?”

Tiếng nói mềm mại, động tác thân cận.

Thịnh Hoài Tu sắc mặt dịu xuống, không còn quá nghiêm khắc, chỉ dặn:

“Không được bàn loạn chuyện triều chính.”

Ta bĩu môi:

“Được thôi.”

Một lát sau, ta lại cười, vươn tay nũng nịu:

“Xoa cho ta chút đi, chẳng thương tay ta mài mực bấy lâu sao?”

Thịnh Hoài Tu chỉ nắm tay ta, đưa lên mũi ngửi, từ trong chồng tấu chương kéo thần trí trở về, nói:

“Thơm quá, mùi gì đây?”

“Hương hoa Phượng Xuân.” Ta đáp “Ta đã chuyển mấy chậu đến Cảnh Hoa cung.”

Thịnh Hoài Tu dường như nghĩ tới điều gì, cười nhạt, liếc ta một cái:

“Quá nhớ thù.”

Ta bĩu môi:

“Ta nhớ thù cũng nhớ ân.”

“Ý nàng là sao?”

“Trong cung ngoài triều, còn ai từng có ơn với nàng nữa?”

Ta chỉ vào hắn rồi lại chỉ ra ngoài cửa sổ:

“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Ân sủng của Hoài Tu, A Từ ta sẽ lấy cả đời để báo. Nhưng có một mối ân tình khác, A Từ vốn không cách nào báo đáp, chỉ có thể hôm nay tìm Hoài Tu đòi một phen.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chieu-tu/22.html.]

Ta lại bổ sung:

“Nhưng điều này chẳng liên quan gì đến tiền triều của chàng.”

Hắn hứng thú nhìn ra ngoài, nơi đó chỉ có bóng lưng của thị vệ.

“Thị vệ?”

“Đúng.” Ta chỉ vào túi hương nơi hông hắn, đó là thứ do chính tay ta thêu:

“Chàng tưởng A Từ làm sao biết cầm kim chỉ? Chẳng phải vì không có bạc để lo liệu, đông thì không than, hè thì không đá lạnh, người ngoài đều nói Hoài Tu chán ghét ta, người người nịnh trên giẫm dưới.”

“Chỉ có trong số mấy thị vệ ban đầu chàng điều tới, có một kẻ thật thà, đã âm thầm giúp ta xoay xở. Nếu không có hắn, nay chàng có còn nhìn thấy A Từ hay không, cũng chưa chắc.”

Thịnh Hoài Tu nhướng mày, hỏi tên của thị vệ ấy.

Ta bỗng mỉm cười:

“Diệp Thừa Tiệp.”

“Hoài Tu nghe họ này có thấy quen chăng?”

Thịnh Hoài Tu trầm ngâm một thoáng mới nhớ ra:

“Trẫm nhớ hình như tứ thẩm nàng họ Diệp? Người Giang Nam?”

Ta gật đầu.

“Phụ mẫu ta mất sớm, tứ thẩm thương ta như con ruột. Đáng tiếc…”

Ta rưng mắt, nhắm lại để giấu lệ, rồi chuyển lời:

“Diệp gia thời Thái Tổ cũng từng hiển hách, có đến ba tước vị thế tập. Về sau người già rút lui, về ẩn cư ở Giang Nam. Dù có làm quan cũng toàn bị bổ nhiệm ra ngoài, xa kinh thành. Diệp Thừa Tiệp chỉ là một nhánh xa xôi, vào cung làm thị vệ, không gốc không rễ, bị sắp tới trấn giữ ở Ẩn Liêm viện lạnh lẽo khi xưa.”

“Có lẽ tứ thẩm trên trời linh thiêng, nên Diệp thị vệ đối xử với ta chu đáo hơn. Vì thế, ta mới điều hắn tới Cảnh Hoa cung. Vậy mà người ta ngàn lần không muốn, nói chỉ là chuyện nhỏ, cần gì phải nhận ân tình, thà thủ cổng ở lãnh cung để tích lũy công trạng còn hơn.”

“Chàng xem, trên đời sao lại có kẻ ngốc thế chứ?” Ta lại cười “May mà hắn thật thà, bằng không hôm nay ta cũng chẳng nhắc chuyện này với Hoài Tu.”

“Nhưng cứ mãi ở Cảnh Hoa cung theo ta cũng chẳng có tiền đồ. Ta muốn thay hắn xin một ân điển, coi như trả được ơn nghĩa tứ thẩm.”

Thịnh Hoài Tu khẽ gõ ngón tay lên bàn, chưa vội đáp.

Sau khi ta rời đi, có người truyền lệnh, gọi Diệp thị vệ vào yết kiến.

“Diệp thị vệ trung thành như thế, giờ đi mất, nương nương chẳng phải ít đi một người để dùng sao.”

Ma ma lo lắng nói.

Ta nhắm mắt nghỉ ngơi, đáp:

“Người để dùng thì mãi chẳng bao giờ thiếu. Nhưng nếu hắn có thể xuất hiện trước mặt Hoàng đế, gây dựng chút danh tiếng, thì còn có ích hơn là ở mãi bên cạnh ta.”

“Gặp mặt là có ba phần tình, Diệp gia ở kinh thành vốn không người, trong lòng Hoàng đế càng chẳng đáng nhắc tới. Ta có muốn thay họ vận động cũng khó, vẫn phải từng bước mà đi.”

“Nhưng không có người trong triều, thì lại thành cô thần của Hoàng đế. Dùng lên cũng thuận tay.”

56.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Bạch gia tuy được ban thưởng, nhưng lại không được bổ nhiệm vào chức Lễ bộ Thượng thư, mà là chọn một quan viên khác.

Ngày Hoàng hậu sinh trưởng tử, Diệp Thị vệ được điều về trực ở ngự tiền.

Chắc hẳn Thịnh Hoài Tu đã sớm tra rõ lai lịch người này, đến lúc ấy mới hoàn toàn yên lòng.

Ngày tháng bình thường trôi qua rất nhanh.

Phương bắc lại dấy binh, triều đình xuất hiện một Vương gia, võ tướng dũng mãnh, có khí thế chẳng kém năm xưa Thẩm gia, chỉ trong một năm đã liên tiếp thăng ba cấp.

Cuối năm, trong cung mở yến tiệc, Thịnh Hoài Tu vì mừng tin thắng trận, uống nhiều thêm vài chén.

Tan tiệc, bước đi hơi loạng choạng, nói muốn giải rượu, không cùng Hoàng hậu về Khôn Ninh cung, mà được Trần Đức Mịch đỡ đi dạo giải rượu.

Thế nhưng sáng hôm sau đã có tin đồn, nói Hoàng đế đem cung nữ quét dọn trong Ngự hoa viên về điện Hàm Chương.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiêu Từ
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...