Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Còn nếu là đại thần thượng thư nói, Thánh thượng sẽ bất đắc dĩ lựa chọn thuyết pháp đó.

Liên Dụ tủm tỉm cười nhìn thừa tướng Trương Tư Trung: “Trương đại nhân tất nhiên cũng nghĩ như vậy đúng không? Tả đại nhân, Tần đại nhân, từ trước đến nay có giao hảo với phó tướng, cho nên hẳn là không nỡ nói ra”.

Một cái mũ lớn chụp xuống, lão già kia còn có thể nói cái gì?

“Chúng thần đồng ý.”

Trong lòng lại hận Liên Dụ đến mức nghiến răng. Nhân tình là hắn cho mình, lại còn túm lưng mình lại.

Nhưng mà bất mãn thì bất mãn, giận cũng không thể bộc phát được. Liên Dụ là tôn tử của Liên Trình Viễn, người được tiên đế đích thân phong vương, tuy Liên Trình Viễn làm thừa tướng vất vả chín năm lâu ngày thành bệnh, nhưng ông vẫn sở hữu đất phong binh quyền, lại không phải đèn cạn dầu. Họ cũng không ngốc mà đắc tội với Liên Dụ, huống chi, Thánh thượng còn liên tục coi trọng hắn.

Tăng Giai bị tước mũ cánh chuồn, ngày mang theo một nhà lớn nhỏ hồi hương, cả triều không đại thần nào đi tiễn.

Thứ nhất là tránh hiềm nghi, thứ hai là không muốn dính nước miếng của dân chúng.

Tam hoàng tử Lưu Lễ bị cấm túc ba tháng, ở nhà sao chép kinh văn, thế mà vẫn có không ít quyền thần chạy tới thăm.

Trên đường cái nhộn nhịp, chiếc xe ngựa cũ rách, kèn kẹt mang theo hai rương hành lí nặng nề, trên mặt đất hằn lên hai hàng vết xe.

Dân chúng kinh ngạc đứng nhìn, trong lòng ai cũng hiểu, trận chiến Lưu Cầu ấy triều đình lấy Tăng Giai để chặn miệng. Vị này đã vì triều đình vào sinh ra tử ba mươi năm, cuối cùng cũng chỉ còn hắn với mái đầu hoa râm và đỉnh đầu ô cát, thế đạo ngu ngốc là thế.

Trên đường lớn, họ thấy một chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại cạnh bên, một nam tử trẻ tuổi mặc triều phục màu tím từ trong kiệu bước ra, hai tay đưa một hộp gỗ cho Tăng Giai, khẽ nói gì đó rồi chắp tay lại, khom người hành đại lễ.

Đó là sự tôn trọng với trưởng giả.

Đối phương được tôi tớ che dù, bọn họ cũng không thấy được tướng mạo người kia, chỉ thấy Tăng đại nhân rưng rưng nắm chặt lấy tay hắn.

Quần áo tung bay, xe ngựa Tăng phủ lại lần nữa lên đường, trong đám người châu đầu ghé tai nhau, đột nhiên có một người thấp giọng nói:

“Là Liên Dụ! Sao hắn lại có thể đến đưa Tăng phó tướng? Lúc trước không phải là hắn và mấy đại nhân trong triều dâng sớ xin định tội sao?”

“Mèo khóc chuột thôi.”

“Đúng thế.”

Phương Uyển Chi bị đám người đông đúc ngăn lại, vốn chỉ định ra đường mua son phấn cũng suýt nữa bị chen lấn đến bò ra đất.

Nàng giơ cao hai hộp phấn son hỏi tiểu ca bên cạnh.

“Liên Dụ là ai vậy? Nhị phẩm quan văn không phải cũng mặc như thế sao?”

Sao nhìn ra ai với ai đây?

Tiểu ca quay đầu lại nhìn nàng kỳ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-10.html.]

“Cô không thấy dáng vẻ vị công tử trẻ tuổi kia à? Trong triều không ai trẻ tuổi hơn hắn đâu. Người ta gia thế bối cảnh tốt, hai mươi bảy tuổi đã làm hộ bộ thượng thư rồi”.

Hắn chậc chậc hai cái, không nói thêm gì nữa.

Dù sao nghị luận chuyện quan viên triều đình, tốt nhất cũng phải đóng kín cửa hẵng nói.

Phương Uyển Chi không khỏi nhìn về phía cỗ kiệu kia, tìm không ra cái bóng của Liên đại nhân kia đâu, chỉ là sao tự dưng thấy bóng lưng gã sai vặt đi bên kiệu có phần quen mắt.

Sao lại giống Bì Bì ở Lan gia keo kiệt vậy nhỉ?

Nói tới đây, lâu rồi Lan Khanh không gọi nàng tới vẽ tranh.

Nghĩ như vậy lại thấy mình hoang đường, Phương Uyển Chi cười lắc đầu rồi bỏ đi.

Không ai hay biết, sau khi tiễn Tăng Giai đi, người nam tử trong kiệu liên tục cúi đầu nhìn lòng bàn tay trống trơn.

Hắn đưa cho Tăng Giai ba vạn lượng bạc, đủ để ông dùng khi hồi hương dưỡng lão.

Hắn kính nể tư thái anh hùng của ông, bây giờ thời cuộc như vậy, để Tăng Giai rời khỏi kinh mới là lựa chọn tốt nhất.

Gã sai vặt bên cạnh nhìn xuyên qua tấm rèm cửa.

“Gia, ngài yên tâm đi, có chút bạc này, Tăng phó tướng sẽ không phải chịu khổ”.

Hắn ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái, chau mày.

TBC

“Nếu như giờ ta đuổi theo, nói mới rồi đưa nhiều bạc quá, bảo hắn đưa lại ta năm ngàn lượng có được không nhỉ?

Trên đường lớn dài rộng thênh thang, mọi người chỉ nhìn thấy chiếc kiệu quan chao đảo thoáng qua, vài câu hội thoại không đầy đủ truyền ra.

“Gia, mặt dày như vậy, là vốn dĩ sinh ra đã có hay là nhặt dưới đất lên dùng thế”.

“…”

“Gia, lần sau chúng ta không cần ra phố nữa đâu”.

“Tại sao?”

“Ta nghe tiếng bọn họ mắng gia đấy.”

“Ồ.”

Mặc kệ nó, thích sao thì thế.

Hắn vốn cũng không phải dạng quan tốt lành gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...