Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 51

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc còn bé nàng rất nhỏ con, mấy thiên kim bên cạnh hay chê cười nương nàng là một ni cô không được sủng ái, nàng liền xắn tay áo mắng cho họ một trận.

Tài ăn nói của Phương Uyển Chi trước nay đều vô sự tự thông. Các thiên kim phú thương không mắng lại nàng nên kết bè kết đảng đánh nàng. Sau khi Phương Uyển Chi bị túm rụng vô số tóc cũng học ra được một kĩ năng mới. Đó chính là chạy, chạy nhiều đến mức hai bắp chân vô cùng cường tráng. Chạy đến mức không còn ai vượt qua được nàng.

Chuyện Phương Uyển Chi bị đánh cũng chưa bao giờ cáo trạng với phụ thân, tố cáo cũng vô dụng, cho nên nàng không cần tố.

Nàng cũng biết Lan Khanh không thích nàng a dua nịnh hót, nhưng Phương Chính đã dặn như vậy, nàng không thể không nói, nhưng kết quả lại không nằm trong phạm vi kiểm soát của nàng. Nàng sống dựa vào Phương phủ, nàng không thể trở mặt với Phương Chính được.

Rèm cửa xe bị vén ra, một giọng nói thình lình vang lên: “Các lão, chờ ta với”.

Lam công tử đang nhắm mắt dưỡng thần suýt chút nữa thì đưa tay đập tới.

Nữ nhân này là cái thứ gì vậy? Đuổi theo xe ngựa? Đây là chuyện mà cô nương gia nên làm hay sao?

Đưa tay gõ gõ vào cửa xe, hắn phát hỏa với Bì Bì:

“Ngươi đánh xe kiểu gì thế? Còn không đi mau.”

Bì Bì lập tức vung roi, chiếc xe chạy nhanh hơn không ít.

Tuy nói là Phương đại cô nương có thể chạy tốt, nhưng sao so với ngựa được, nàng đành cam bái hạ phong. Mắt thấy chiếc xe đã cách mình một khoảng không nhỏ, nàng không chạy nữa. “Ai ui” một tiếng rồi ngồi phịch xuống, diễn lại tiết mục khóc lóc chửi bới.

“Lan Khanh cái tên khốn kiếp vong ân bội nghĩa nhà ngươi!! Ngươi bỏ lại mình ta mà chạy thế à? Ta cũng biết mình bây giờ hoa tàn ít bướm không được ngươi yêu thích nữa, nhưng dầu gì cũng làm vợ chồng với ngươi bao năm, chỉ vì không cho ngươi nạp thiếp mà ngươi bất mãn. Giờ còn vất ta ở lại đây tự sinh tự diệt? Lương tâm của ngươi ở đâu? Cho chó ăn rồi à? Ai nha ~ ta không sống nữa, hôm nay ta c.h.ế.t luôn ở đây cho rồi!!”

Phương Uyển Chi kêu khóc giữa đường lớn, mặt trước là núi, mặt sau thưa thớt dân cư, bởi vì ở ngoại ô kinh giao nên cũng không tính là náo nhiệt. Bên cạnh là một vùng đất trống, tiếng hét cứ thế vọng đi rất xa.

Mấy người dân đang đứng ngoài đồng thấy chuyện như vậy cũng lập tức chạy từ trong nhà ngưỡng cổ ra xem, vô cùng phấn khích.

Thậm chí, có nhóm tốp năm tốp ba đi qua, vây quanh nàng đòi nghe kể chuyện.

Đến khi trước mặt xuất hiện một đôi ủng màu xanh, Phương Uyển Chi đang khóc kể về cái chăn bông mà nhà “phu quân khốn khiếp kia” vặt lông vịt làm ra đã dùng ba mươi năm rồi. Miệng nói hươu nói vượn mà thính giả thì rơi nước mắt không ít.

Liên Dụ trừng mắt nhìn nàng, nữ nhân này đúng là rất giỏi mà! Trong lòng ôm chặt Vương Thủ Tài, mặt hắn đen thùi lùi bước tới chỉ trích: “Phương Uyển Chi, cô điên rồi phải không?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-51.html.]

Hắn chưa bao giờ gặp một nữ nhân nào như thế, lớn đến vậy, cũng chưa từng thấy qua.

Cái câu “Lan Khanh, cái tên khốn khiếp vong ân bội nghĩa kia” suýt nữa chọc điếc luôn tai hắn.

TBC

Nàng dám mắng hắn, còn gọi cả tên cả họ! Ở Đại Yển không nhiều người thích hắn, nhưng cũng không ai dám mắng đâu.

Xung quanh tiếng nghị luận sục sôi, đại khái là đang nói, hóa ra đây chính là tên khốn khiếp vong ân bội nghĩa kia, người thì đẹp mà hóa ra là đồ không tốt.

Phương Uyển Chi ngước mắt lên, khuôn mặt tươi cười nói:

“Ơ, Liên đại nhân, ngài đến đón ta à? Ta biết ngài là người tốt mà.”

Liên Dụ từ trên cao nhìn xuống nàng, thật sự không muốn cho nàng lên xe.

Hắn nói: “Phương Uyển Chi, cô tự về đi. Nếu còn dám mắng ta lần nữa, ta cho người bắt cô lại đấy”.

Phương cô nương chớp mắt, cười cười: “Vì sao ngài bắt ta? Bắt cũng phải có tội chứ?”

.Liên Dụ híp mắt nhìn nàng.

“Đứng giữa đường nhục mạ mệnh quan triều đình, cô còn muốn bao nhiêu tội nữa?”

Phương Uyển Chi xem như không, phủi bụi trên váy rồi đứng lên, nắm lấy tay áo của Liên Dụ.

“Chúng ta không là vợ chồng sao? Thê tử mắng trượng phu nhiều lắm thì hậu trạch không yên, nếu không thì, ngài hưu ta?”

Một câu nói khiến Liên Dụ á khẩu không trả lời được.

Bì Bì nhìn thiếu gia nhà mình mặt mũi như ăn phải quả đắng, đột nhiên lại thấy thật vui vẻ, bởi vì cuối cùng cũng có người không biết xấu hổ thắng được hắn rồi.

Liên Dụ nói: “Phương Uyển Chi, cô có biết cái gì gọi là thận trọng không?”

Phương đại cô nương rất khiêm tốn thỉnh giáo:

“Cái gì là thận trọng vậy?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...