Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Uyển Chi cất cây trâm Liên Dụ đưa vào một cái hộp nhỏ tinh xảo.

Nàng không dám mang, cảm giác như sớm muộn gì cũng phải đưa trả lại.Nàng không tin hắn lại vô duyên vô cớ đưa đồ cho mình. Chỉ là đợi lâu thật lâu cũng không thấy người kia trở mặt, ngược lại còn có mấy lần cười cười khiến nàng cảm giác như gặp ma giữa ban ngày.

Liên Dụ không biết nội tâm Phương Uyển Chi lại rối rắm như vậy, tóm lại hắn rất là vui vẻ, về phần cây trâm đưa rồi vì sao không mang, hắn cũng không để ý. Lúc vẽ tranh xong thỉnh thoảng hắn sẽ mang Phương Uyển Chi ra ngoài chơi với mèo. Bởi vì lúc Vương Thủ Tài không nghe lời, chỉ có Phương Uyển Chi mới dọa được nó, hung thần ác sát túm lấy cổ nó, chỉ một tay cũng dễ dàng mang nó về nhà.

Cũng có lúc hắn thấy chán ghét nàng, ngẫu nhiên có thể đấu võ mồm với nhau, cuộc sống không hề tịch mịch.

Bì Bì và Liên Dụ nương tựa vào nhau đã nhiều năm, cho tới bây giờ luôn đi theo hầu hạ. Khoảng thời gian gần đây hắn lại phát hiện, Liên Dụ dường như không muốn dẫn hắn theo nữa.

Một ngày nọ Vạn Lại thôn cử hành lễ hoa xuân, hắn sửa soạn xong, cầm một bộ y phục sắc xanh hỏi Liên Dụ: “Chủ tử, mai ta mặc bộ này được không?”

Liên Dụ có thường thức không tầm thường, hai người ở nhiều năm như vậy, y phục của Bì Bì đa số là do hắn chọn. Nhưng hôm nay Liên lão các lại không cho ý kiến.

Hắn cúi đầu vuốt lông Vương Thủ Tài, đầu cũng không thèm ngẩng lên.

“Ta hẹn Phương Uyển Chi rồi, mai ngươi tự đi một mình đi, đừng đi theo bọn ta”.

Sau khi nghe xong Bì Bì ngẩn ra, y phục cầm cả buổi cũng không hề cử động.

“Vì sao?” Rất lâu sau đó mới phản ứng hỏi.

“Có phải ngài vừa ý cô nương nhà người ta, chướng mắt ta không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-35.html.]

Lan Khanh nghe thế thì nói thẳng: “Đúng là thấy ngươi phiền, đi với Phương Uyển Chi thì không sao. Hơn nữa giờ đang có xu hướng một nam một nữ đi chung, hai ta đi vậy sẽ làm hư thanh danh của ta”.

Bì Bì cảm thấy, Liên Dụ thúi lắm.

Ban đầu lúc hắn ta là người cô đơn thì cứ quấn quýt cùng mình, mình bỏ làm cấm vệ chỗ lão gia, nguyện ý từ đất phong về đây với hắn, chọn lui chọn tới cũng vẫn đi theo hắn. Liên Dụ cả người toàn tật xấu thì không nói làm gì, lại còn vong ân bội nghĩa, ai mà nguyện ý hầu hạ chứ? Giờ hắn ta trưởng thành rồi, thích cô nương nhà người ta, quay đầu liền trở mặt. Vậy thì hắn cũng không lưu tình nữa.

TBC

“Không phải ngài thấy miệng ta không kín, lo ta nói chuyện ngài hôn trộm Phương cô nương ra chứ gì? Ta là hạng người đó sao? Ngài không dẫn ta đi chơi thì thôi, đưa đây năm mươi lượng phí bịt miệng đi”.

Liên Dụ dứt khoát moi ngân phiếu ra.

“Cho ngươi một trăm lượng, dán kín miệng cho ta”.

Hắn đúng là lo Bì Bì sẽ để lộ, đặc biệt là dạo này tên kia không lúc nào không trêu chọc hắn. Lỡ như ngày nào đó hắn nhỡ miệng nói ra, Phương Uyển Chi chắc sẽ cào mặt hắn rách luôn ấy chứ. Cái trâm kia cũng mất trắng luôn. Đừng nhìn tên này mặt mày trung hậu thật thà, thực ra lưỡi hắn còn dài hơn người khác nữa đấy.

Liên Dụ nhớ lúc mười bảy tuổi, vừa mới học cưỡi ngựa nên vô cùng phấn khích, không ngờ cả người cả ngựa lại cùng rơi xuống hầm. Hắn không muốn ai biết được, Bì Bì là người duy nhất chứng kiến cũng đã được dặn đi dặn lại là phải giữ kín. Kết quả là hắn vừa đi thay quần áo sạch thôi mà người trong phủ không ai không biết.

Hắn bày ra vẻ mặt nghiêm trang hỏi nha hoàn nhiều chuyện nhất trong phủ: “Sao ngươi biết gia bị ngã ngựa rơi xuống hầm? Đó là do gia đánh nhau với cao thủ, mới bị ngã. Ngươi nói ta nghe ai nói bậy bạ với ngươi”.

Giờ đã mười năm trôi qua, Bì Bì vẫn hay lấy chuyện này ra cười nhạo Liên Dụ không biết mệt. Chỉ là bây giờ ngài ấy đưa hắn một trăm lượng kia, là vì nhớ tới tình nghĩa, muốn đối xử với hắn tốt một chút sao, đưa tay sờ trên lông Vương Thủ Tài một cái, Bì Bì uất ức nói: “Ta đối với ngài đâu có tệ, biết làm cơm, biết giặt quần áo, lúc ngài đánh nhau cũng rất ít khi chạy trước. Kẻ thù của ngài nhiều như vậy, ta mà không ở đây, sớm muộn gì ngài cũng bị người ta cắt lát thôi”.

Liên Dụ nghe xong thì hỏi ngược lại:

“Ngươi có biết chăm mèo không? Có nói chuyện bát quái được không? Có biết thắt cổ vờ c.h.ế.t không?”

Hắn hỏi liên tiếp ba câu, thấy Bì Bì đứng ngốc ở đó, rõ ràng là không hiểu gì. Liên Dụ dứt khoát ôm Vương Thủ Tài để qua một bên, nghiêm túc giải thích: “Ngươi có biết Vương Nhị Cẩu đầu thôn Đông đánh gãy chân tức phụ không? Đó là vì người ta không sinh được con trai. Còn cả Vương Nhị mặt rỗ đầu thôn Tây, mặt mày đầy hạt đậu, lúc làm bánh lại ki bo, lần sau không được đến nhà họ mua đồ, còn cả Ngưu Nhị, Ngưu Nhị ngươi có biết không? Này, ngươi đi đâu hả?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...