Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở Hoa Quả thôn mấy trăm năm qua cũng không phải chưa từng bắt được quỷ.

Tai nạn quẫy nhiễu Cung gia nửa tháng cứ như vậy giải quyết trong một phút đồng hồ.

Mọi người ai nấy đều khiếp sợ. Phần đông dân chúng đang ngủ say cũng dậy kéo đến.

Liên Dụ ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, trước mặt là cái bàn bát quái nhỏ, một lư hương tám chân đúc bằng đồng, đốt hương mùi thơm ngát, trên người cũng đổi thành áo đạo bào màu tím.

Ngày thường nhìn hắn có phong thái thần tiên, giờ ăn mặc như vậy lại càng tăng thêm phần khí thế, đức cao vọng trọng.

Phương Uyển Chi đứng một bên, thấy hắn cầm lấy một tờ giấy vàng vẽ một đạo phù, rất kinh ngạc nói.

“Không ngờ chàng cũng biết đuổi quỷ à?”

Hắn vừa đưa phù tới ngọn nến đỏ bên cạnh đốt đi, vừa tranh thủ lúc rảnh rỗi nói một câu.

“Ừ, ta biết.”

Đầu ngón tay run lên, suýt nữa nóng đến phỏng tay mình.

Hắn biết cái rắm.

Nhưng mà nhìn tư thế kia thì đúng là am hiểu.

Con quỷ bị Bì Bì giữ dưới kia vẫn kêu khóc loạn lên, Liên các lão phất phất trần xuống đàn, tay đưa dấu làm kết ấn mà chính mình nhìn cũng không hiểu, rồi nói: “Độ ta mất mạng linh, chuyện cũ đã qua, thiên đạo luân hồi, hành khôn chọn thiện, định.”

Quỷ là giả, Thiên tôn cũng là giả, đương nhiên không thể nào vì một câu nói của hắn mà định cái gì được. Chỉ là Liên Dụ biết điểm huyệt, điểm giữa trán đối phương, nhìn rất có phong thái.

Đó là hải huyệt trên đỉnh đầu.

TBC

Nữ quỷ thật sự bất động, đôi mắt mở to duy trì vẻ dữ tợn, mùi m.á.u tanh vẫn bay đầy không không khí.

Các thôn dân vốn tưởng rằng Thiên tôn sẽ như La Bàn Nhi, bắt được quỷ rồi sẽ biến hóa, nhưng Liên Dụ chỉ dặn đệ tử đưa nữ quỷ vào một cái vạc lớn, đậy nắp lại. Con quỷ kia cứ thế không nhúc nhích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-86.html.]

Liên Thiên Tôn nói, độ tốt hơn là hóa, hắn muốn độ những oan hồn này, tan hết lệ khí trên người nó, để nó sớm ngày đầu thai chuyển thế.

Dân chúng nghe xong đều tiến tới bái phục, cảm thấy vị Thiên tôn này đạt tới một cảnh giới quá cao, vất hết mấy thứ Thiết giáo chủ đã dạy qua vài con phố.

La Bàn Nhi thu quỷ thường mất ba ngày. Ngày đầu tiên tìm quỷ, ngày hôm sau bị quỷ đánh, ngày thứ ba diệt. Trên thực tế là muốn cho người dân thấy con quỷ này lợi hại thế nào, cho nên phải mời nhiều lần mới chịu rời núi, giá tiền cũng vì thế phải nâng lên. Giờ vị thiên tôn này vừa ra tay đã bắt được, đủ thấy lợi hại biết bao nhiêu.

Sau ngày ở Cung gia, dân chúng liền đổ tới viện của Liên Thiên tôn, ngày làm lễ mỗi nửa tháng một lần của Thiết giáo cũng không đi nữa. La Bàn Nhi tức không chịu được, lại thả thêm nhiều quỷ ra.

Nhưng những con quỷ này đều một đi không trở lại, bị bắt vào mấy chum vạc lớn. Cuối cùng hắn không dám thả nữa, sợ Liên Dụ bắt hết tay sai của hắn, cũng sợ bắt càng nhiều danh tiếng của mình càng ít đi.

Thế cho nên cuối cùng La Bàn Nhi suốt ngày làm ổ trong Thiết Thiêu Các, đối xử với dân chúng cũng ôn hòa hơn rất nhiều.

Liên đại nhân vẫn cứ không mặn không nhạt, đường ta ta cứ đi. Nhưng bước chân đó hết sức nhẹ nhàng, bởi vì cuối cùng hắn cũng tìm được kế, đánh bại La Bàn Nhi triệt để, trở thành vị thần tiên mới của Hoa Quả thôn, cuộc sống vô cùng xuôi chèo mát mái.

Mà xưa nay có câu, một người đắc đạo, gà chó thăng thiên.

Bên này Liên Thiên Tôn sở hữu nửa giang san Hoa Quả Thôn, hai tên ngốc dưới núi kia cũng kích động không ít. Giống như là nhà nghèo tìm ra thân thích, họ rất muốn lên thăm người nọ một chút.

Thực ra ý nghĩ trong lòng hai tên ngốc này rất đơn giản. Hắn thấy trước kia bị dân chúng lấy trứng gà rau củ đánh mình mất mặt như vậy. Giờ Liên Dụ thành công rồi, mình cũng muốn diễu võ dương oai một phen. Còn có một điểm nữa, Liên Dụ tự xưng là bắt được quỷ, hơn nữa còn bắt được không ít.

Quỷ nó là như thế nào, buổi tối Lưu Lăng không dám nhìn, nhưng ban ngày thì dám xem. Hắn nghĩ ban ngày trông thấy quỷ, so với đi dạo kỹ viện thì khá là mới mẻ.

Ngày hôm đó dùng xong bữa trưa, Lưu Lăng gọi Trương Lương và Bạch Yến Trầm đến, lời ít mà ý nhiều bày tỏ mình muốn lên núi.

Trương Lương có phần nghi ngờ, bởi vì Liên Dụ đã dặn không để cho hai người bọn họ lên đó nữa. Quan trọng hơn là, Lưu Lăng chỉ định đi một mình, mà không có ý mang theo hắn, cho nên hắn càng không chịu.

Mà Lưu Lăng bây giờ lại thấy rất xem thường Trương Lương, nhất là khi Liên Dụ nói với hắn Trương Lương còn không thông mình bằng một nửa hắn, cho nên hắn không muốn đi chơi với tên này nữa. Hắn muốn đi với người thông minh, như Liên Dụ vậy, khi đó đầu óc mới linh hoạt hơn một chút.

Lưu Lăng không chịu đưa Trương Lương đi, bên cạnh lại cần một người hầu hạ.

Hắn nhìn thấy Bạch Yến Trầm đứng ở cách đó không xa, như thể muốn né tránh tầm mắt hắn, co đầu rụt cổ trốn sau cửa, ngay cả vạt áo cũng giấu đi.

Lưu Lăng nhìn bộ dạng không tiền đồ kia thì nổi điên, kéo hắn tới bên cạnh, nói như phun nước bọt:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...