Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Uyển Chi vốn không nghĩ sẽ thấy Liên Dụ vào lúc này, dù không nghĩ cũng đã thấy, nàng không ngốc đến mức tưởng mình đang mơ, mặc hắn cầm ngón tay của nàng đưa lên miệng mút vết thương, nàng vội hỏi: “Chàng vào bằng cách nào?”

“Leo tường.”

“Dưới chân tường không có người canh gác à?”

“Có chứ, cho nên ta thả mê hương.”

Phương Uyển Chi tặc luỡi, vào đây quả thực không dễ dàng.

Liên Dụ lại nói: “Sao nàng lại thêu giày? Đầu ngón tay cũng bị chọc thành cái sàng rồi.”

Ngoài miệng không nói đau lòng, nhưng cái nhíu mày kia đã thể hiện hết thảy.

Phương đại cô nương không đáp lời, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, cắn chặt môi dưới, cả trái tim cũng tràn đầy vị ngọt.

Thân là nữ tử, khó tránh khỏi sẽ hi vọng đối phương dỗ ngon dỗ ngọt nói lời bay bướm, nhưng mà như bây giờ, hai người đã mấy ngày không gặp, hắn không nói câu gì cả, nhưng nàng lại cảm nhận được sự chiều chuộng dịu dàng.

Nàng thích cảm giác như thế, cũng không hề xa lạ.

TBC

Hoa nến trong phòng chớp lên hai cái, tâm của đèn cầy cần phải cắt, ánh nến chiếu rọi lên mặt người kia, không khí lại thêm vài phần tế nhị.

Liên Dụ cũng nhìn Phương Uyển Chi thật kĩ, nàng mặc đồ trong nhà, tóc xõa ra, bởi vì đêm cuối thu hơi lạnh nên có khoác thêm một cái áo bông mỏng, cổ áo hơi mở, lộ ra cần cổ trắng mịn và chiếc váy hoa nhỏ bên trong, cực kì đáng yêu.

Phương đại cô nương bị hắn nhìn đến mức không được tự nhiên, theo bản năng đưa tay giữ lấy xiêm y, giận dỗi.

Đuôi mắt nhếch lên cũng là một loại phong tình, tim Liên Dụ thoáng run rẩy.

Cùng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Thanh Liễu đang ngáp dài tới cắt hoa nến.

Liên Dụ liền phất tay dập tắt ánh đèn, không muốn để người ngoài biết hắn ở bên trong.

Phương Uyển Chi dừng một lúc rồi quay mặt ra ngoài nói.

“Không cần hầu hạ nữa, ta ngủ rồi.”

Bàn tay nắm thật chặt, tự dưng lại thấy căng thẳng.

Cho đến khi bước chân Thanh Liễu càng lúc càng xa, nàng mới dựa ra nệm ghế sau lưng. Cả căn phòng chìm trong bóng tối, nhưng nàng vẫn có thể nhìn rõ gương mặt Liên Dụ, dù nhắm mắt cũng có thể nhìn thấy.

Mắt sáng, mũi cao, lông mày rất anh tuấn, đôi môi có hơi bạc màu, càng khiến hắn thêm phần thanh tú. Lúc nào gương mặt này cũng hiện lên vẻ mệt mỏi lười biếng, thích nằm, lúc ngồi cũng không ngồi thẳng. Hắn lười như thế, nhưng lại có phong thái nhàn vân dã hạc.

Áo quan bào của quan nhị phẩm là màu đỏ, hình hạc, người ba mươi mấy tuổi mặc lên lại thấy nghiêm túc, Liên Dụ mặc vào lại thấy có vẻ cà lơ phất phơ. Bì Bì có nói, khi nào trời nóng, ngay cả mũ quan của hắn cũng nghiêng lệch.

Hắn không phải là quan tốt trong lòng dân chúng, cũng không muốn ai ca tụng mình, bởi vì hắn nghĩ chỉ cần mình tự hiểu mình là được. Phần lớn các cửa hàng trong kinh đều là của Liên gia, vậy mà khi có người hỏi vay tiền, hắn sẽ chỉ vào bộ quan phục có vài mảnh vá. Ấy thế mà lúc trong dân gặp đại nạn, hắn sẽ chi rất nhiều khoản, không hề keo kiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-118.html.]

Phương Uyển Chi có chút buồn cười, đó là nam nhân của nàng đấy.

Nụ cười đó, có thêm chút kiêu ngạo, có cả ngọt ngào, nàng thấy hết, nên muốn hết lòng chiều chuộng hắn.

Phương đại cô nương không biết người ta ở chung như thế nào, nhưng chỉ cần có nàng ở đây, Liên Dụ sẽ tùy hứng như hài tử, đôi lúc còn muốn được nuông chiều, nàng mắng thế nào cũng được, nhưng người ngoài nói một câu thôi cũng chỉnh c.h.ế.t người ta.

Thậm chí có lúc nàng có cảm giác như thành nương hắn vậy.

Nàng nói với hắn:

“Vương Thủ Tài gần đây lại mập rồi, lúc ta không có ở đó, chàng lại cho nó ăn thịt phải không?”

Liên Dụ cũng nghiêng người dựa vào nệm, không hề muốn nói chuyện về Vương Thủ Tài lúc này.

Mái tóc dài của Phương Uyển Chi xõa trên gối, cùng với gió thu đêm, tỏa ra một mùi hương quế nhẹ dịu. Hắn nghiêng đầu kéo một sợi tóc dài trong tay, trong lòng không rõ là cảm xúc gì.

Những ngày qua hắn không được gặp nàng, chuyện bát quái trên phố cũng không có người kể cho nghe, dù có người nói cũng không êm tai như nàng hay kể. Một người cô đơn đã hai mươi bảy năm, một khi có người ở bên, hắn sẽ thấy cuộc sống trước kia của mình dường như chẳng có ý nghĩa gì.

Liên Dụ nói: “Uyển Chi, những ngày qua, ta rất nhớ nàng.”

Nói xong cũng không chờ đối phương đáp lại, mặt đã đỏ ửng cả lên, may mà đèn cầy trong phòng đã tắt, nếu không Liên Dụ cũng cảm thấy không được tự nhiên.

Hắn không biết nói lời đường mật, cũng không biết dỗ dành người ta. Ngày thường ở trong triều nghe nhiều lời nịnh hót, cho nên hắn thấy nói mấy câu đó rất ngượng mồm.

Giờ hắn cũng đang ngượng lắm.

Sau khi nói xong Liên Dụ liền quay lưng về phía Phương Uyển Chi, không lên tiếng.

Sau lưng có người giật giật, Liên Dụ biết là Phương Uyển Chi muốn nhìn hắn.

“Ngượng à?”

Thanh âm mang theo tiếng khúc khích vui vẻ.

Liên các lão tự kỉ đã nhiều năm, tự nhận là chưa từng phải sợ hãi thứ gì, cho nên vội quay người lại.

“Có gì mà ngượng, người cũng là của ta mà.”

Phương Uyển Chi vẫn cười, cơ thể mềm mại tựa vào n.g.ự.c hắn.

“Ta cũng nhớ chàng.”

Đây là lần đầu tiên Phương đại cô nương yêu thương nhung nhớ, lúc này nàng cũng không muốn nghĩ đến quy củ thể thống gì nữa, nam nhân này là của nàng, nàng muốn ôm thì ôm. Khóe miệng bất giác cong lên bởi vì người này hiếm khi trở nên ngây ngẩn.

Hai người tựa vào nhau một lúc, trên người là áo mùa thu khá dày, nhưng không ai muốn động đậy, cứ nói câu này câu khác, lúc hứng lên thì đấu võ mồm, cũng không nhớ là ai bắt đầu trước, từng câu từng chữ vẫn đầy tình ý triền miên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...