Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở Thượng kinh, so ra thì không an nhàn bằng trấn bên, dù sao cũng là dưới mí mắt quân chủ, chuyện gì cũng sẽ trở nên vô cùng khó đoán.

Hôm nay lâm triều, Lưu Nguyên Đế vẻ mặt âm trầm ném chiến thư khẩn từ tám trăm dặm lên trước long án, phát ra tiếng động vô cùng lớn.

Thiên hạ ngày nay chia làm ba phần, Đột Quyết thường xuyên phái binh đánh lén các thành huyện ở biên quan, tuy rằng chút đất đó không là gì so với bản đồ rộng lớn của Đại Yển, nhưng nếu liên tục như vậy, không trừ tận gốc, hậu họa khôn lường.

Trước đó không lâu, Lộc Xương Hầu Nhạc Thâm đã đi biên thành, trận đầu báo về thắng lợi, lòng dân mừng rỡ.

So sánh với một người con trai khác của Lưu Nguyên đế cũng vừa đi đến biên giới để nghênh chiến là Tam hoàng tử Lưu Lễ lại liên tiếp bị đánh lui, nếu không phải Trần lão tướng cao tay, chỉ sợ hắn đã mất mạng lúc nào không biết chừng.

Lưu Nguyên giận dữ, cũng là vì chuyện này mà bùng nổ.

“Đồ vô dụng! Ai bảo ngươi không để ý chiến cuộc, đánh ngựa lên phía bắc làm gì? Nếu không phải Trần Trực đến kịp lúc, thể diện của Đại Yển ta đều bị ngươi làm mất hết!!”

Rõ ràng đối phương giả vờ bại trận, thế mà cái tên hồ đồ này lại không nhìn ra manh mối, cứ thế đuổi thẳng đến bên trong Lưu Cầu, suýt thì mất mạng. Toàn quân mười lăm vạn tướng sĩ cũng c.h.ế.t hết bảy vạn, ngay cả Lưu Lễ cũng bị gãy tay trở về. Là con em hoàng thất, chuyện này không khác nào tát thẳng vào mặt Lưu Nguyên đế, dân chúng cũng đồn đại ầm ầm trên phố thị.

Trong điện, hạ thần không dám lên tiếng, ai cũng mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm nghe lão tử giáo huấn con trai.

Nhưng mà Lưu Nguyên đế lại không hết giận, tiếp tục đi soi tìm lỗi, Trương Tư Trung bị điểm danh, thượng tướng quân Diêu Vĩ Thành cùng với Binh bộ thượng thư Tả Dương và mười mấy quan viên cũng bị gọi lên.

“Các ngươi nói xem, đối với chuyện này, nên giải quyết thế nào?”

Biện pháp? Cái này ai mà dám lên tiếng?

Từ xưa đến nay cha khiển trách con trai, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Trong lúc mấu chốt này, hạ thần nào dám nghĩ kế sách, cũng không thể lấy lòng cả hai bên. Còn nữa, đừng có tưởng trong cơn thịnh nộ Lưu Nguyên Đế thuận miệng điểm danh mấy người này một cách vô cớ, không biết bên trong còn cất giấu điều gì đâu.

Trong số đó, thượng tướng quân Diêu Vĩ Thành và Binh bộ Thượng thư Tả Dương đều là khách quen của quý phủ Lưu Lễ, Lễ bộ Thượng thư Tiêu Diễn và Dư Hoài Chuẩn là người của Nhị hoàng tử Lưu Đệ, người còn lại là Trương Tư Trung thuộc phe cánh con trai trưởng của hoàng hậu Lưu Lăng. Các hoàng tử lôi kéo quan lại về phe cánh vốn cũng không phải tiền lệ ở các triều đại trước. Bây giờ hoàng thượng lại muốn thăm dò, ai cũng không dám có ý kiến.

Thừa tướng Trương Tư Trung khó xử tắc luỡi, không dám không mở miệng đáp lại, đành phải tránh nặng tìm nhẹ nói:

“Thần cho rằng, chuyện này Tam hoàng tử tuy là có sai lầm, nhưng cũng đã vì Đại Yển ta mà vào sinh ra tử, còn mang thương tích. Thần vạn cầu xin Thánh thượng xem xét tuổi Tam hoàng tử vẫn còn quá trẻ, xử lý nương tay.”

Tính là cầu xin, nhưng cũng giống như chưa nói.

Vừa nói tốt cho Lưu Lễ, lại giả bộ ngoan ngoãn trước mặt Lưu Nguyên Đế.

Mấy người dưới vừa nghe lão già này giở giọng, cũng vội vàng học theo nói vài câu.

“Cầu xin Thánh thượng nương tay.”

Quan lại không thành thật thì đương nhiên sẽ sống lâu hơn người thành thật. Nhưng ở nơi quan trường này, chuyện gì cũng phải xem ý tứ cấp trên, người kia tâm tình tốt thì mọi chuyện cho qua, còn nếu không thì chuyện gì cũng đừng nghĩ tới.

Hôm nay tâm tình Lưu Nguyên đế đương nhiên là không tốt, ông cười lạnh một tiếng.

“Trẫm cũng không biết, lương thực Đại Yển lại nuôi ra được một đám người như các ngươi đấy, các ngươi ăn cơm quan đủ rồi, giờ muốn cáo lão hồi hương phải không?!!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-9.html.]

Câu nói sau giọng bỗng cao lên, hù dọa chúng hạ thần tuôn mồ hôi lạnh.

Gần vua như gần cọp, nói sai một câu thì mất mạng mất đầu. Những lúc nói nhiều sai nhiều như vậy, ai dám lên tiếng?

Lưu Nguyên Đế đảo mắt qua một lượt, mắt rồng nhìn thấy hộ bộ thượng thư Liên Dụ đang ngáp một cái. Thần sắc vô cùng mệt mỏi, rõ ràng là còn chưa tỉnh ngủ. Hoàng thượng tức mà không biết nói sao, ông hét: “Liên Dụ, ngươi nói xem, chuyện như vậy phải xử lý như thế nào?!”

Liên Dụ nghe vậy thì dụi dụi con mắt, sửa sang quần áo rồi bước ra. Đưa tay chỉnh lại cái mũ cánh chuồn bị lệch, đúng quy đúng củ quỳ xuống đất.

“Thần cho rằng, phải phạt.”

Chỉ một câu hời hợt, trong nháy mắt, cả đám ồ lên.

Mấy lời không muốn sống này mà cũng dám nói?

Trần vương Lưu Lễ liếc mắt nhìn hắn, Lưu Nguyên Đế cũng không biến sắc:

“Ồ? Theo ái khanh nói, phải trừng phạt thế nào?”

“Thần cho rằng, cần phải trục xuất phó tướng Tăng Giai ra khỏi kinh thành, an ủi bảy vạn tướng sĩ vô tội đã bỏ mạng vì Đại Yển ta.”

TBC

Trừng phạt Tăng Giai?

Đây là kết quả mà tất cả mọi người không nghĩ tới.

Liên Dụ nói: “Trần vương tuổi còn trẻ, lại là lần đầu tiên lãnh binh đánh trận, tuy thân là chủ tướng, phó tướng phải khuyên can cũng là điều cần thiết. Tăng phó tướng là cựu thần, hành quân bày trận đều là cao thủ, thế nhưng cũng không nhìn ra kế của quân địch, bỏ mặc Tam hoàng tử rơi vào bẫy, rõ ràng là không làm tròn trách nhiệm. Bởi vậy, thần thỉnh Thánh thượng, trừng phạt Tăng Giai!”

Đối với việc trừng phạt Tam hoàng tử Lưu Lễ, hắn lại không nói tới một chữ.

Trong lòng những người ở đây đều hiểu, hành quân đánh trận, chủ tướng và phó tướng đương nhiên phải cùng tính toán. Nhưng Tăng Giai chỉ là võ tướng tam phẩm, làm sao hắn dám ngăn cản hoàng tử, hắn dám đắc tội sao? Lời này mà truyền ra, đừng nói Tăng Giai, ngay cả dân chúng cũng đều hiểu được, rõ ràng là cho Trần vương Lưu Lễ một bậc thềm mà xuống.

Quan lại cũng không lên tiếng, không ai dám hùa theo, tất cả đều nghiêm túc quỳ gối trên nền điện Tuyên Đức trơn bóng, lặng lẽ quan sát ý tứ của Thánh thượng.

Mắt thấy vẻ mặt Lưu Nguyên Đế có phần buông lỏng.

“Liên ái khanh nói cũng có vài phần đạo lý.”

Đây là đưa đúng chủ ý rồi.

Hạ thần ở đây cuối cùng cũng phát giác ra manh mối.

Trần vương Lưu Lễ bị đánh bại, người trên phố bàn tán xôn xao bốn phía, Thánh thượng không có ý kiến với chuyện này, cũng không có dặn dò.

Nhưng mà bọn họ không nghĩ tới là, dù con trai có vô liêm sỉ, đó cũng là con của mình. Lại thêm mẫu phi của Lưu Lễ Viện quý nhân đang được sủng ái, Lưu Lễ gãy tay trở về, giờ còn bị khiển trách, chẳng lẽ là hủy Vương tước hay sao?

Hiển nhiên, Lưu Nguyên Đế coi trọng đứa con trai này, nếu không cũng sẽ không chuẩn cho hắn đi xuất chiến.

Và rõ ràng là, xử Tăng Giai cũng là chủ ý của ông.Nhưng nếu lời này từ trong miệng Lưu Nguyên Đế nói ra, đương nhiên sẽ khiến lòng dân phẫn nộ, sẽ nói ông nuông chiều thân tử.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...