Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 89

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phương Uyển Chi vừa nghe hắn mở miệng đã biết là có ý gì, không đợi hắn nói đã nhăn mặt gắt: “Nữ nhân đẹp thì có ích lợi gì chứ, cuối cùng cũng không thoát khỏi cảnh lúc tuổi xế chiều. Lão nương của nô tì lúc đầu cũng là mỹ nhân, cuối cùng không phải cũng nương nhờ cửa Phật à. Nam nhân luôn có mới nới cũ, giống như nô tì mà nói, muốn nhìn người thì phải nhìn tính tình nhân phẩm. Bởi vì chỉ có hai thứ này mới có thể sánh cùng năm tháng. Như đại nhân nhà chúng ta mới tốt”.

Lưu Lăng nghe A Đào nói mấy lời nho nhã như vậy, ngẫm nghĩ một hồi thì thấy không hợp lí. Hắn nhìn cái bớt đỏ trên mặt nàng, đập bàn nói: “Cô mà còn biết năm tháng trôi qua, lúc tuổi xế chiều à? Cô thấy gia chủ của cô có thể gửi gắm được hả? Hắn mà không thích xinh đẹp á? Chắc cô không biết, vừa rồi Liên Dụ và tiên nữ, hai người họ …”

A Đào đứng bật dậy, cao giọng hỏi Liên Dụ đang cho mèo ăn bên cửa sổ:

“Đại nhân, chàng thấy ta đẹp không?”

Lưu Lăng bị tiếng kêu của A Đào làm cho sợ hãi, hắn thấy nàng rất có dũng khí, còn dám hỏi một vấn đề như vậy.

Liên Dụ lúc này chính nửa nằm nửa ngồi trên cái sập nhỏ dưới gốc cây cho mèo ăn, thường phục Quảng Đông càng thêm phần lười biếng. Bóng cây loang lổ rọi bóng trên mặt hắn, từng góc cạnh rõ ràng.

Nghe thấy nàng hỏi câu kia, Liên Dụ vừa đút cho Vương Thủ Tài miếng thịt, vừa khẳng khái đáp: “Đẹp”.

Phương Uyển cười phấn khởi, hất tóc lên lộ hết khuôn mặt cho hắn xem.

“Như bây giờ cũng đẹp sao?”

Liên Dụ liền nói: “A Đào, nàng vẫn nên để tóc xuống đi.”

TBC

Sau khi nói xong hai người đều cười ha hả, trong mắt đều là bóng dáng của nhau.

Dung mạo tại lòng người, bọn họ đều biết đâu mới là quan trọng.

Lưu Lăng nhìn hai người nói qua nói lại như tên ngốc, đột nhiên có phần không lí giải được khiếu thẩm mỹ của Liên Dụ.

Xấu cũng thích, đẹp cũng biết thưởng thức.

Hắn đảo mắt lại nhìn A Đào một lượt, hy vọng tìm được trên người nàng ưu điểm gì đó. Có lẽ Liên Dụ thích tính tình thẳng thắn của nàng ta chăng? Nhưng mà vừa mới giác ngộ chưa được chung trà, Lưu Lăng đã thấy xú nha đầu đổi mặt, chống nạnh nhíu mày hét: “Có phải chàng lại cho Vương Thủ Tài ăn thịt không?”

Liên Dụ vội vàng lắc đầu.

“Không có.”

“Ta thấy rồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-89.html.]

“Không nhìn thấy được, vừa rồi nàng đâu có thấy ta cho mèo ăn đâu.”

A Đào nghiêm mặt đi ra ngoài, chuẩn bị đấu khẩu với hắn. Khí thế cực kì hung hăng. Liên Dụ thấy Vương Thủ Tài hết sức đáng thương, Phương Uyển Chi lại thấy Liên Dụ quá thương người.

Lưu Lăng đứng bên cạnh cửa sổ nhìn xem, tính tình này của A Đào thật sự không cách nào chịu nổi.

Đúng là phải nói, khẩu vị của Liên Dụ hết sức đặc biệt.

Sau khi ăn trưa xong, mấy người ngồi xuống uống chung trà, vẫn như cũ, một bình trà tốt, Bạch Yến Trầm và Lưu Lăng hai chén lá trà bọt, Lưu Lăng cứ giả vờ giả vịt uống một ngụm nhỏ, rồi nói trà ngon.

Nhưng mà Liên Dụ cũng không có kiên nhẫn để Lưu Lăng ở lại lâu trên núi, cho nên muốn hắn uống trà xong thì phải về.

Giờ Lưu Lăng cũng biết cái gọi là tự xét lại, cũng biết Liên Dụ ghét mình là có lí, dù sao hai lần trước đều do mình và Trương Lương gây họa. Cho nên bây giờ hắn liên tục đổ tội cho Trương Lương.

Trương Lương đầu óc không tốt, Trương Lương nghĩ mưu tính kế, dù sao toàn bộ đều là lỗi của Trương Lương. Hắn thông minh hơn Trương Lương, nên có tư cách ở trên này.

Liên Dụ cũng không phản bác hắn, chỉ nói trước khi tấn công chủ tướng luôn ở phía sau, giờ còn chưa bắt đầu cuộc chiến, chủ tướng đã chạy ra thì rất xấu mặt, ngài không quan tâm thì ta cũng không có ý kiến gì.

Lưu Lăng là người coi trọng mặt mũi, nếu chuyện này truyền về kinh, nghĩ thế hắn cũng có phần d.a.o động.

Sau khi Liên Dụ và Phương Uyển Chi đi, hắn và Bạch Yến Trầm mắt to trừng mắt nhỏ ở lại uống trà.

Lưu Lăng thấy Bạch Yến Trầm khúm núm như vậy thì hỏi lại:

“Này, ngươi nói, lúc đánh nhau chủ tướng đều xuất hiện sau cùng phải không?”

Sau khi hỏi xong còn chậc chậc hai tiếng: “Hỏi ngươi cũng vô ích, ngươi đã đi chiến trường bao giờ đâu”.

Bạch Yến Trầm vâng lời gật đầu, ấp úng như có lời muốn nói.

Lưu Lăng bực bội đập bàn hai cái.

“Có rắm thì phóng đi!”

Bạch Yến Trầm liền thả, mà đúng là thả một cái rắm. Thối đến mức hai người không muốn ở lại trong phòng nữa. Trước khi ra cửa Bạch Yến Trầm nhìn hậu viện rồi nhỏ giọng nói:

“Vương gia, chúng ta nên trở về đi, nhưng mà trước khi về hạ quan cũng muốn xem quỷ mà Liên các lão bắt được. Hạ quan lớn như vậy nhưng còn chưa thấy quỷ bao giờ”.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 89

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 89
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...