Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 83

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hằng năm hậu viện này không dùng nên không có hơi người, ngài có thể hạ mình ở đây không?”

Nghe nói Thiên tôn muốn ở lại nhà mình, Cung lão gia đương nhiên là vô cùng đồng tình. Không tính tới chuyện con quỷ này còn chưa bắt được, nếu bắt được, mời người ta ở đây thêm vài ngày ông cũng đồng ý. Chỉ là vị gia này không muốn ở cùng người khác. Hậu viện của ông tuy lớn nhưng chỉ còn thừa một tiểu viện. Dọn dẹp xong thì cũng khá tươm tất, nhưng chỉ đủ một người ở. Dù là nhỏ nhưng Cung lão gia cũng không muốn chậm trễ.

Trên bàn cơm là bộ bát đũa bằng sứ tinh xảo, Liên Dụ múc từng thìa cháo đẩy tới trước mặt Vương Thủ Tài. Thong thả nói một câu: “Không sao.”

Cung lão gia tử không nói gì nữa, trình bày xong thì bước đi.

Ba người trong phòng ăn xong bữa khuya thì cũng mệt mỏi. Sau khi Cung lão gia ra khỏi cửa, Liên thiên tôn không ngồi đúng tướng nữa, tắm rửa xong thì lười biếng nằm nghiêng trên giường.

Khi Bì Bì mang hành lý bước vào phòng thì Liên Dụ đang nằm trên giường trêu chọc mèo, thấy hắn tới thì hết sức không vui, Liên Dụ hỏi: “Sao ngươi lại vào?”

Bì Bì cũng rất kinh ngạc, nhíu mày.

“Viện này chỉ có hai phòng trống, ta không vào đây thì ngủ ở đâu? ”

Liên Dụ khoanh chân ngồi dậy nhìn cậu ta, thấy Bì Bì này quá không hiểu thức thời.

Đương nhiên là hắn biết phải hai người một phòng, Liên Dụ đưa tay chống người tiếp tục nằm nghiêng rồi nói: “Đó mới là phòng của ngươi”.

TBC

Bì Bì trừng mắt nhìn, tưởng hắn đang nói hươu nói vượn.

“Ngài để cho ta ngủ cùng với Phương đại cô nương à?”

Liên Dụ lấy cái gối đập thẳng vào đầu hắn.

Sau khi hai chủ tớ đóng cửa phòng xì xào bàn bạc một lát, cuối cùng Bì Bì cũng hiểu người nào đó nhỏ mọn thế nào. Ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ.

Ôm chăn đệm đứng trước cửa, Bì Bì quay lại nói: “Sao càng ngày ngài càng vô sỉ thế?”

Liên Dụ căn bản không thèm để ý mấy lời kia, lông mày nhíu chặt chỉ chỉ Bì Bì:

“Ngươi quá kém thông minh rồi đấy, lúc sang bên kia phải nói là qua phòng đó để tiện nghe ngóng động tĩnh trong phòng, hoặc là nói ngươi ghét ta, không muốn ngủ cùng.”

Còn cố ý nhấn mạnh hai chữ sau nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-83.html.]

Đa số thời điểm Bì Bì luôn phối hợp với vị gia này, trong lòng ngẫm nghĩ một lúc rồi cũng đi sang bên kia.

Không lâu sau hắn lại ôm hành lí về.

Cúi đầu ủ rũ đặt hành lí lên giường, Bì Bì đang định bò lên nằm xuống thì Liên Dụ đã giơ chân lên đạp một phát. Bì Bì cũng bực bội nói: “Phương đại cô nương nói ngài không muốn bị đánh thì đàng hoàng chút đi”.

Quả nhiên Liên đại nhân trở nên rất đàng hoàng, sau đó ôm hành lý của mình bỏ đi.

Trong phòng Phương Uyển Chi vẫn còn ánh đèn, lúc Liên Dụ vừa đi tới thì thấy nàng đang chuẩn bị đóng cửa.

Bốn mắt nhìn nhau, Phương đại cô nương trừng mắt liếc hắn một cái. Liên Dụ lại xem như không, yên lặng chen lấn vào phòng.

Hai người bắt đầu cãi nhau, Liên Dụ nghe nàng mắng liên hồi thì nhíu mày nói, mình là chính nhân quân tử, không hề có lòng dạ gì bất chính, vì sao lại không cho hắn vào ngủ.

Phương đại cô nương tức c.h.ế.t rồi, thấy hắn cầm hành lí bước thẳng tới giường, tung chăn ra thành một đống lộn xộn, Liên Dụ nhìn lại vô cùng phiền muộn. Cũng không muốn xếp nữa, hắn quay lại nhìn Phương Uyển Chi.

Phương đại cô nương vốn đang trừng mắt nhìn hắn, trừng một lúc lại không nhịn được bật cười, nàng nói: “Này, sao ta lại phải trải giường chiếu cho chàng chứ?”

Liên Dụ cũng cười, người nhìn thì thông minh mà lại thích tỏ vẻ đáng thương, giống như đứa bé bị người ta vứt bỏ tự chạy về nhà.

Phương đại cô nương không nhẫn tâm đi trách cứ hắn. Nàng thở dài một tiếng rồi khom người trải giường cho hắn, vừa trải vừa nói: “Chỉ đêm tối nay thôi, mai chàng phải ngủ với Bì Bì, còn sang nữa ta sẽ đánh đấy. Còn chuyện của La Bàn Nhi, chàng nghĩ hắn có thể nuôi cổ độc được không?”

Một câu một chữ Liên Dụ cũng không nghe lọt. Hắn cứ nhìn nàng đến thừ người ra, cuối cùng kìm lòng không được ôm lấy nàng từ phía sau.

Đầu tựa vào tóc nàng, ngửi mùi hương thoang thoảng.

Ở trong thành Liên Dụ có một tòa nhà rất lớn, nhưng hắn chỉ cảm thấy rất cô độc. Về sau hắn đổi thành một ngôi nhà nho nhỏ, ngày thường vẽ tranh, dù là phòng nhỏ hắn vẫn cảm thấy tĩnh mịch như thế. Đến bây giờ hắn mới hiểu được, phòng lớn hay nhỏ cũng được, quan trọng là trong phòng đó có người mà hắn cần hay không.

Bóng đêm phủ xuống viện nhỏ, bên song cửa sổ có hai bóng người gắn chặt vào nhau.

Mặt Phương đại cô nương đã đỏ cực kì, nàng đưa tay vỗ vỗ bàn tay bên hông, nhẹ giọng nói:

“Có ngủ hay không thế?”

Liên Dụ khẽ ừ một tiếng, cảm thấy khuôn mặt đỏ hồng của nàng thật đẹp, hắn vén mái tóc dài lên cọ cọ vào gương mặt của nàng, thật thích.

Làn da hai người có cùng một nhiệt độ, nụ cười trên mặt cũng không ngừng lại được. Hai người nhìn nhau, khóe môi mím lại, mỉm cười.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...