Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai tên ngốc nói chuyện thẳng tuột, nhưng mà có lý hay không? Bọn họ cũng phải thừa nhận, đúng là có lý. Người biết chuyện cũng nhìn ra được tên La Bàn Nhi dựa vào dân chúng ngu ngốc ở Hoa Quả Thôn để sống. Nhưng mà những lời này, cho dù muốn nói, cũng không thể nói lúc này.

Hiện thời cả thôn dân chúng đều đã bị đầu độc, ngươi nói họ không đúng, nói La Bàn Nhi là người gù, đó chính là vũ nhục người dân ở Hoa Quả Thôn.

Cũng giống như trên mặt cát có một cọc tiêu, nó dựng lên đã mấy năm, gió táp mưa sa đều đứng đó. Nhưng ngươi vừa đến, lại nói nó không tốt, chắc chắn không ai cảm kích ngươi, cũng không ai tán thường, họ chỉ biết, đó là nói xấu thần thánh của họ.

Rõ ràng là Lưu Lăng và Trương Lương đã chọc tới cái cọc tiêu này

Đám người xôn xao bắt đầu không ngừng văng nước miếng, trách cứ hắn là đồ nhà quê không hiểu lý lẽ.

Trong đó còn có vài người hỏi thăm ân cần một vòng các đời tổ tiên của Lưu Lăng.

Lại nói đến Lưu Lăng, tuy rằng hắn không có học vấn, nhưng cũng là con em hoàng thất, đâu giống với người ít học trên phố, lui tới cũng có vài chữ thô tục.

Trong lòng hắn biết mình không phải đối thủ của lão nương kia, bực bội vén áo ngoài lên lộ ra áo mãng bào bên trong, quơ cánh tay nói.

“Mẹ nó, phản hết rồi sao. Các ngươi có biết lão tử là ai không? Lão tử là… ”

Không có người nào quan tâm lão tử ngươi là ai, sau khi nhìn thấy áo quan bào kia dân chúng đã mang gậy gộc tới chào hỏi.

Đối với người của triều đình, thôn dân cục kì oán hận, nhưng họ cũng sợ. Chuyện ma quái ở trong thôn còn c.h.ế.t nhiều người, La Bàn Nhi có nói là vì triều đình c.h.é.m g.i.ế.c nhiều người sinh ra quỷ. Cho nên họ phải đưa bạc cho La Bàn Nhi, đó đều là lỗi của triều đình. Hơn nữa ở đây họ đâu có biết phẩm cấp gì? Bạch Yến Trầm ở đây bị chào hỏi thế nào, Lưu Lăng cũng vậy thôi.

Phải nói Lưu Lăng và Trương Lương tuy là bùn nhão không trát được tường, nhưng ở kinh thành không ai dám đụng, giờ lại bị một đám dân chúng nhân vừa xô vừa đẩy đập đánh đến sao bay đầy mặt, cả người choáng váng.

TBC

Trong miệng Lưu Lăng vẫn còn la hét: “Bản vương g.i.ế.c c.h.ế.t cửu tộc các ngươi, có tin không hả? Toàn bộ g.i.ế.c sạch, ta có mang binh đến, ai dám đánh ta. Ta chửi con mẹ nó chứ! Ngươi đánh lại ta thử xem? Tên khốn kiếp, Trương Lương! Trương Lương! Bảo vệ bản vương! Liên Dụ đâu? Liên Dụ!!”

Liên Dụ đã sớm kéo Phương Uyển Chi lên cành cây cao nhất ngồi xuống, hai người vừa xem vừa lắc lắc chân, mặt không chút thay đổi nhìn xuống phía dưới.

Phương Uyển Chi nhìn một lúc thì hỏi Liên Dụ.

“Còn không đi cứu à?”

Liên Dụ lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-73.html.]

“Để bọn họ đập một lát đi.”

Bởi vì Lưu Lăng công khai chửi đổng và đánh rắn động cỏ, kế hoạch thăm dò bị rối loạn toàn bộ.

Ngồi dưới tán cây nhỏ ở núi Tiểu Lan, không ai có sắc mặt tốt.

Lưu Lăng vẫn còn hùng hùng hổ hổ, trên đầu đầy rau và vỏ trứng gà lấy mãi không hết, nước bẩn từ trên tóc chảy xuống. Hắn mắng xong vẫn không thấy thoải mái, lại không dám phát hỏa với Liên Dụ, đành chỉ dâu mắng hòe mà chửi Trương Lương:

“Vừa rồi ngươi làm cái gì hả? Vì sao không cứu ta? Ngày thường bản vương cấp bạc cho ngươi còn thiếu sao! Lúc cần mặt thì không thấy bóng dáng.”

Ngay cả nhìn Liên Dụ cũng chưa từng nhìn hắn.

Liên Dụ không nhìn, Lưu Lăng tiếp tục mắng không ngừng.

“Ngày mai lại đi một chuyến, không phải còn có mặt nạ sao? Mang mặt nạ rồi đi, lão tử không tin, ta không hơn một vị thần linh?”

Cuối cùng là Phương đại cô nương không nghe nổi nữa, mở miệng nói thẳng.

“Ta là cô nương mà cũng hiểu được không thể đánh rắn động cỏ, vương gia nhanh mồm nhanh miệng nói thì thoải mái đó, nhưng dân chúng kia đều bị La Bàn Nhi mê hoặc rồi, ngài như vậy còn gióng trống khua chiêng bảo có mang theo binh. Giờ mà muốn vào thăm dò cũng không có cửa nữa đâu. Vốn định tìm cách đưa binh vào tốt nhất, giờ chuyện gì cũng không rõ, muốn đưa vào thế nào?”

Đôi vợ chồng son này rất biết cách bao che khuyết điểm, thấy Phương Uyển Chi mắng Liên Dụ thì thoải mái là thế, nhưng người ngoài mắng hắn một câu thôi nàng đã không vui rồi. Nhưng dù sao Lưu Lăng cũng là vương gia, cho nên mấy câu này cũng có bảy phần khách khí. Lưu Lăng nghe xong không còn lời nào để nói. Bởi vì hắn cảm thấy A Đào nói có lý. Lại nhìn Liên Dụ một cái, người dựa vào tàng cây loay hoay nghịch nhẫn, sắc mặt không phải là tốt, lúc này mới biết bản thân gây ra họa, giận cũng không dám phát nữa.

Hắn có hơi sợ Liên Dụ, Liên Dụ đánh người, quan trong triều cũng từng bị đánh.

Đưa tay lau mấy lá rau trên mặt, hắn thẹn thùng nói.

“Cái kia, bản vương cũng không phải cố ý. Ngươi xem bọn họ đấy! Ta không nhịn được mà. Liên Dụ, ngươi đừng nóng giận nữa.”

Nói cho cùng, Lưu Lăng và Lưu Lễ là hai người hoàn toàn khác nhau. Người trước là ngốc thật, không có đầu óc. Người thứ hai là giả ngu, giả bộ không có đầu óc. Bởi vậy khi Lưu Lăng nói mấy câu này, là hết sức thực tâm thực ý.

Hắn vốn không thông minh, vẻ mặt nhìn như thể gặp đại nạn.

Liên Dụ vẫn không nói gì, đứng lên rồi yên lặng bước đi.

Lúc trước hắn chưa từng ở cùng người ngốc, giờ lại ở bên, thật có lúc không hiểu họ nghĩ gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 73

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...