Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưa xuân quý như dầu, vài trận mưa lớn đổ xuống, đất trời như một bức tranh được gột rửa hong khô, vạn vật thức tỉnh, cỏ xanh mơn mởn vươn mình đón ánh mặt trời rực rỡ.

Phương Uyển Chi nhìn quanh khắp ngọn núi Bắc Yến đầy những hoa sơn chi, ngay cả trên y phục cũng vương mùi hương ngọt ngào say lòng người đó.

Đây cũng là lần đầu tiên nàng cảm thấy, Lan Khanh chọn mảnh đất này để vẽ tranh quả thật là điểm phong nhã duy nhất trên người hắn.

Vài ngày gần đây, Lan Khanh có vẻ rất nhàn rỗi, hoặc có thể nói là, hắn không muốn bị quấy rầy. Bởi vì nàng dần dần nhìn thấy một số nhu yếu phẩm của hắn xuất hiện trong túp lều này, hay trong tiểu viện, cây gậy trúc trước sân cũng có phơi áo quần của hắn.

TBC

Cẩm bào màu xanh trúc, vạt dưới có thêu hoa văn bằng tơ vàng tinh xảo, nguyên liệu cũng là vải thượng thừa, rõ ràng tên keo kiệt này rất biết cách hưởng thụ.

Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Lan Khanh là người có thể ở trong căn nhà cũ kĩ đó, chỉ là trong khoảng thời gian này, có vẻ hắn không muốn về nhà, canh giờ bỏ ra vẽ tranh cũng nhiều hơn trước.

Lan Khanh không phải người thích trò chuyện, lúc không kiếm bạc thì đều im lặng. Phương Uyển Chi lại là một nữ nhân nói nhiều, nàng cắn một miếng điểm tâm nhỏ, rồi sẽ uốn lưỡi tán gẫu với hắn rất lâu.

Ví như lê ở đường đông ăn ngon hơn phố tây, lúc mặt trời gần tắt thì giá chỉ còn ba văn.

Ví như cháu trai của Vương nhị nương cách vách mấy ngày nữa là đầy tháng, bà dặn ông Vương lúc ra cửa phải đi cửa sau, miễn cho người ta bắt mời rượu, lại tốn bạc.

Hay ví như ra cửa quẹo trái là tiệm bánh nướng Trương gia, bánh ở đây ăn ngon nhất, vợ mới cưới là khuê nữ của Lô lão hán bán vừng đầu phố, đúng là môn đăng hộ đối.

Hắn cũng thường xuyên nghe được, trước khi nàng vào cửa, sẽ có tiếng láng giềng chào hỏi xung quanh.

Mỗi lúc nghe mấy tiếng này, Lan Khanh đều không ra đón, nhưng hắn cũng không bắt nàng im, cứ tùy tiện cho người kia huyên thuyên như thế. Thời gian rảnh rỗi hắn cũng sẽ suy nghĩ, con rể Lý gia trước cửa có phải là hòa ly với Diêu Xuân Hoa đầu thôn không, Tiêu Nhị Cẩu đốn củi thông đồng với Nguyễn Tú Đào thì phải?

Đối với một công tử luôn tự cho là phong nhã mà nói, như vậy rất không được.

Lại một ngày đến vẽ tranh, Phương đại cô nương có vẻ hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút, nên nàng ngồi xếp bàng trên đệm bồ đoàn cười tủm tỉm.

“Lan gia có biết tửu lâu mới mở trong kinh thành không, vừa mới khai trương mà tân khách đông như kiến, bà chủ là người Thường Châu, nói phương ngôn thôi nhưng rất cởi mở. Hôm nay ta có đi ngang qua chỗ đó, mua một món tên là “khỉ vớt trăng”, là đặc sản chỗ họ đó, ngài muốn nếm thử không?”

Nói xong còn quơ quơ hộp cơm trên tay.

Lan Khanh nhìn vẻ mặt của Phương Uyển Chi, thầm nghĩ, cô mà còn muốn lừa tiền của ta? Hắn thong thả ung dung ném viên bồ đào vào miệng.

“Không cần.”

Phương đại cô nương nghe xong cũng không khuyên nữa, gật gật đầu, xoay người đưa lưng về phía hắn mở hộp cơm ra.

“Vậy thì ta hạ đũa đây”.

Cũng không có ý tứ nhường cho một ít.

Vừa vặn đúng lúc Bì Bì bước vào nhà, nhìn xuống thấy cái gì đó trong hộp cơm của Phương Uyển Chi, hắn trợn to hai mắt, vô cùng ngạc nhiên.

Phương đại cô nương cười đưa tay lên làm vẻ đừng nói gì, bộ dạng như tiểu hồ ly láu cá.

Những động tác này đều bị cặp mắt phía sau lỗ thủng kia nhìn thấy. Hắn liếc Bì Bì một cái, lại nhìn qua, hỏi: “Bao nhiêu bạc?”

Trên đời này đương nhiên không có gì cho không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-11.html.]

Huống chi hôm kia hắn còn dụ dỗ Phương Uyển Chi tốn năm lượng bạc một chén nước giếng, rõ ràng là nàng nhớ rõ.

Quả nhiên cô nương kia nở nụ cười.

“Mười lượng bạc, ta còn chưa động tới đâu.”

Giá tiền tăng lên gấp đôi kìa.

Lan Khanh lười biếng dựa lưng ra sau ghế.

“Cô giờ còn biết tính kế ta nữa đấy.”

“Ta nào dám tính kế ngài. Món ăn này ấy, lúc mua phải xếp hàng nửa canh giờ, nếu ngài không ăn thì để ta ăn thôi”.

Rất lâu sau Lan Khanh vẫn không lên tiếng, cũng không chịu thừa nhận hiếu kỳ của mình.

Phương Uyển Chi nghĩ rằng hắn sẽ không mua, định xoay qua chỗ khác thì đột nhiên, từ khe nhỏ trên bình phong ném ra vài miếng bạc, loảng xoảng lăn vài vòng trên đất.

“Bảy lượng, không bán thì thôi.”

Hôm qua hắn kiếm từ nàng năm lượng, coi như cho nàng lời của hắn hai lượng đi.

Khiến cho Lan Khanh chuyên tính kế người khác bỏ bạc, đây là lần đầu tiên đó.

Phương đại cô nương từ trước đến nay đều hiểu biết tiến biết lùi, không kì kèo nữa, bước qua đưa hộp cơm tới.

Nàng nhét qua cái khe nhỏ, thấy Lan Khanh đưa tay nhận được rồi mới buông tay ra.

“Đa tạ Lan gia.”

Người đứng lại bên cạnh tấm bình phong nghe động tĩnh phía sau.

Lan Khanh mới đầu “Ừ” một tiếng, xem như đồng ý, cúi đầu mở cái nắp ra, sau đó liền trầm mặc.

Bởi vì trong cái hộp không lớn kia, lênh láng đầy dấm chua, trên mặt thả một giọt dầu vừng.

Hay cho khỉ vớt trăng!!

Phương đại cô nương đứng bên ngoài cười lớn, gõ gõ lên tấm bình phong.

“Lan gia, chỗ tửu lâu đó còn có món Thanh long nắm tuyết, bữa khác ta mang tới cho ngài nếm thử nhé?”

*

Sau ngày đó, Phương Uyển Chi vẫn sẽ hỏi thăm về phu quân khi có cơ hội. Cũng sẽ tự giác móc một ít bạc trước khi moi thông tin, mua thêm chút đồ dùng gì đó trong túp lều.

Như thế tâm tình Lan Khanh sẽ tốt lên, sẽ nguyện ý tán gẫu với nàng đôi lát.

Sau vụ con khỉ vớt trăng, bài trí trong túp lều từ từ đầy đủ hơn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...