Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lưu Lăng và Trương Lương lần này tới đây là vì hôm qua bực quá, trong lòng không thông, cho nên muốn quay trở lại. Trong lòng hắn cũng thấy có lỗi với Liên Dụ, cho nên mới muốn tới thăm dò tin tức, để hắn đừng giận mình nữa.

Nhưng mà người này lại xuất hiện bên cạnh La Bàn Nhi.

Điều khác biệt nhất giữa người ngốc và người thông mình chính là ở nhận thức. Người thông minh dù hai người có đối lập nhau thì cũng bỏ qua hết mà hợp tác, cùng chung nguy hiểm. Mà người ngốc thì dù ngươi là thù hay là bạn, thấy ngươi không bàn bạc với hắn, phản ứng đầu tiên sẽ là, mình bị phản bội rồi.

Không nghi ngờ gì nữa, bây giờ Lưu Lăng đang cảm thấy mình bị phản bội.

Hắn kéo tay áo của Trương Lương, bọn họ tức tối trao đổi ý kiến, sau đó cùng thống nhất cảm thấy, Liên Dụ làm như vậy là muốn chiếm công, lấy hết công trạng về mình. Cho nên mới không dẫn theo bọn họ.

Đối mặt với tình huống như vậy, họ nhất định không để hắn thực hiện được.

Liên Dụ bên này một đường dìu bước người kia, nhìn thấy hai tên ngốc liên tục nhìn mình thì biết họ đã nhận ra, hắn dùng ánh mắt cảnh cáo: Cút xa ta ra.

Mà hành vi cảnh cáo này lại càng làm Lưu Lăng và Trương Lương khẳng định chắc chắn hắn muốn cướp hết công lao. Không muốn mình đi theo, mình càng phải theo dõi.

Liên Dụ nhìn hai tên ngốc bước tới gần, thật sự rất muốn tung ra một chưởng đập c.h.ế.t bọn họ.

La Bàn Nhi chọn một con ngựa tốt, chuẩn bị tư thế ra khỏi thôn.

Liên Dụ cũng im lặng đi theo, kéo dây cương đi vội, mặc kệ hai tên ngốc đang điên cuồng đuổi theo cũng không dừng lại.

Hai chân sao địch được bốn vó, tất nhiên, hai tên đó không đuổi kịp. Mắt thấy hai người kia như làn khói giục ngựa đi xa, ra khỏi thôn rồi sẽ có chuyện họ không được biết, cho nên Lưu Lăng không để ý nhiều như vậy nữa, mở miệng hô to:

“Liên Dụ ngươi muốn cướp hết công trạng chứ gì, bản vương nói cho ngươi biết, không có cửa đâu.”

Như thể gióng trống khua chiên hô hào quần chúng.

“Mau có ai không, người của triều đình mai phục đến bắt đấy, có nhìn thấy tên kia không, đó không phải hộ pháp, đó là Hộ bộ thượng thư Liên Dụ “.

Không có gì bất ngờ, Liên thượng thư bị các thôn dân trói lại, đương nhiên là hắn có thể thoát ra, nhưng hắn lại không động tay. Bởi vì đã cực kỳ mệt mỏi, tâm rất mệt, không muốn lăn qua lăn lại nữa, tiện tay thả viên ngọc thất hương xuống, chờ cấm vệ dưới chân núi lên đón hắn.

Lưu Lăng và Trương Lương cũng bị buộc lại, đạp đạp bên chân hắn, nổi giận đùng đùng nói.

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-76.html.]

“Ai bảo ngươi không mang ta theo.”

Cả ngước mắt lên Liên Dụ cũng không muốn nhìn hắn.

Hai tên này lần trước đã lộ mặt, các thôn dân vẫn còn nhớ, cho nên mới hô hào hết quần chúng tới trói.

La Bàn Nhi sợ đến mức mặt không còn chút máu, làm sao mà ngờ được có một ngày mình lại gặp một cao nhân như thế.

Khuôn mặt kia giống y đúc A Tu mà.

Các thôn dân vẫn còn bảy miệng tám lời nói, người này là vương gia, người kia là thượng thư, tất cả đều bị chúng ta bắt lại, hay ngài thả cổ độ mê tâm mê trí bọn họ đi, hoặc là biến họ thành một mớ nước, như vậy chẳng phải tốt hơn sao.

Trong lòng La Bàn Nhi tự nhủ, đó đều là quỷ do ta tạo ra, đương nhiên mới có bản lĩnh biến này biến nọ, đây là quan to nhị phẩm triều đình đó, cuối cùng hắn đưa ra quyết định, đem bọn họ trầm đường.

Sau lưng Hoa Quả Thôn có một ao nước nhỏ, nước ao không phải là quá sâu, nhưng dìm c.h.ế.t ba người thì tất nhiên là thừa sức.

Có giáo chúng thành kính lại nói, không thể trầm đường, bản lãnh của ngài lớn như vậy, tại sao không lấy cổ độc ra, như thế bọn họ không phải sẽ đi vào khuôn phép sao.

Nói đến loại mất tâm cổ độc này, đây đúng là cổ độc tà môn trước kia vẫn lưu truyền ở Miên Cương, người bị cổ độc khống chế sẽ chiếm luôn thần trí. Đại Tế Ti của Hoa Quả thôn bị c.h.ặ.t đ.ầ.u lúc trước đã từng dùng lên người tri huyện Nhạn Nam, chỉ là loại cổ độc này khá tổn hại âm đức, không thể dùng nhiều.

Nhưng mà tên La Bàn Nhi là loại gà mờ, làm sao biết được, không riêng gì hắn, tên Thiên tôn kia cũng không thể biết. Hắn dùng lí do này để thoái thác, các vị già trẻ ở đây thế mà lại tin, bởi vì họ từng được chứng kiến sự thần thông của hắn, cũng oán thầm trong lòng, chỉ là không nói ra miệng mà thôi.

Lúc Phương Uyển Chi đi theo cấm vệ vượt qua đường núi, Liên Dụ đã ướt nửa người.

Lần đầu La Bàn Nhi gặp một đội khôi giáp hùng hậu như vậy thì suýt chút nữa tiểu trong quần, sau đó không giả vờ niệm siêu độ mấy người kia nữa, nhanh chân chạy vào trong đám người, vén áo choàng lên, hét:

“Tai nạn buông xuống, chúng sinh bảo hộ ta.”

Hắn chưa đọc sách bao giờ, nhưng cũng không hề ngốc. Hắn biết người triều đình đến đây nhưng vẫn chưa động tay, là còn bận tâm dân chúng đang nằm trong tay hắn.

Liên Vụ vốn còn đang nằm trên phản, thấy Phương Uyển Chi sốt ruột thì vội đi lên. Hắn xoay người lại nhìn Lưu Lăng và Trương Lương vẫn còn đang oán giân, đúng là rất muốn đánh bọn họ, nhưng vừa tiến lên hai bước, hắn lại lui về đ.ấ.m vào đầu Trương Lương.

Lần này xuất quân, đúng là trúng ngày chó má.

Đánh xong Trương Lương, trong lòng Liên các lão thoải mái hơn một chút, hắn xoay người tới xem La Bàn Nhi. Bảo cấm vệ lui xuống, đến bên cạnh hắn, nhìn như vậy khiến La Bàn Nhi đột nhiên chột dạ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...