Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

La Bàn Nhi chưa bao giờ dám nghi ngờ lời nói của Lục Triệu Phong, càng không dám lên tiếng hỏi thăm, sau khi nghe được lệnh thì lập tức xoay người bảo hạ nhân đốt nến.

Từ trạch viện đến phòng khách, một dãy đèn lồng liên tục cháy lên, cả khu viện sáng như ban ngày.

Lục Triệu Phong vẫn không nhìn thấy gì, có lẽ là không thấy rõ, phải nhờ người dìu mới đi vào được bên trong.

Hắn sai người đưa mấy người đã hôn mê chồng chất ngoài đại sảnh, còn mình dựa trên ghế chủ vị, không biết đang suy nghĩ gì trong đầu.

La Bàn Nhi khom lưng về phía hắn, nhìn những người chống lại mình giờ chồng chất ngoài kia, trong lòng cũng nhẹ đi không ít.

Hắn không có kiến thức gì, cũng không biết nhìn xa trông rộng. Nhìn thấy người này đã hôn mê đúng như lời Lục Triệu Phong nói, sự kiêu ngạo trước kia lại ùa về.

Chỉ là không dám ngạo mạn trước mặt Thiên tôn, hắn cười nịnh bợ:

“Thiên tôn thật là bản lĩnh, làm cho bọn họ ngã xuống đầy đất như vậy. Hừ, ai còn dám nói tên Liên Dụ kia là người thông minh nhất Đại Yển không, ta còn thấy xem thường hắn.”

Lục Triệu Phong không nhìn người kia, hắn cúi đầu vuốt ve chiếc nhẫn bạch ngọc trên ngón tay phải. Ngón tay của hắn rất dài, khớp xương rất lớn, các ngón đều biến thành màu đen, giống như móng vuốt, đó là do hàng năm phải nuôi luyện cổ, tay cũng dính vô số bột thuốc và nọc độc.

Tay của Bạch Yến Trầm không hề như thế, cho nên mỗi lần dùng bữa lúc hắn đều ở trong phòng một lúc lâu, bôi trát nhiều thứ.

La Bàn Nhi nói Liên Dụ ngốc.

Lục Triệu Phong hừ lạnh. Kể từ khi Liên Dụ đến Nhạn Nam, hắn ta đã thử dò xét hắn vô số lần. Nhiều lần không cho hắn cơ hội thở dốc. Nếu nói hắn ta không nhìn ra, hắn không tin. Nếu đã nhìn ra, có lẽ hắn ta chưa hoàn toàn nhìn thấu, nếu không cũng sẽ không để cho hắn có cơ hội làm việc này.

Lục Triệu Phong thấy Liên Dụ có chút kiến thức về cổ độc, chẳng qua hắn ta chưa bị động đến, nên mới có ý nghĩ đụng vào Tiểu Lan sơn.

Nghĩ tới đây, đôi mắt xám trắng của Lục Triệu Phong lóe lên ánh nhìn khinh miệt.

Sinh mệnh.

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-103.html.]

Đó chẳng qua chỉ là con kiến hôi hèn nhọn, muốn bóp chết, chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Từ trước đến nay La Bàn Nhi đã biết tên Lục Triệu Phong này tính tình cổ quái, hắn ta không lên tiếng, hắn cũng chỉ có thể đàng hoàng đứng bên cạnh chờ. Nghe tiếng thở mạnh mấy lần, có lẽ hắn ta bị cổ cắn trả.

Lại hết nửa chung trà, Lục Triệu Phong nghỉ ngơi đủ rồi, hắn phất tay lên, bảo bọn họ mang bảo bối của hắn ra. Một đám tôi tớ sợ không dám nhúc nhích. Đó là một cái bình gỗ nhỏ, lúc hắn mở nắp ra, bên trong toàn là cổ trùng đen nhánh bò loạn.

Là cổ độc.

Lục Triệu Phong cầm nó trong tay, rồi sau đó hừ hừ, khóe miệng cong lên thành hình thù kì quái. Hắn đang cười, giống như một trưởng giả bị bệnh nguy kịch, không đoán được tuổi, không phân rõ hỉ nộ, chỉ nghe tiếng khò khè trong cổ họng.

La Bàn Nhi cười cười đi tới bên cạnh.

“Thiên tôn thực anh minh, có thể nghĩ tới việc hạ độc lên mấy cái vạc đó. Liên Dụ tự cho rằng quỷ phơi nắng sẽ lung lạc được lòng dân, không ngờ là khi chiếu sáng thứ này sẽ tỏa ra độc tính. Phàm là những người ở gần sẽ hôn mê hết, còn bày đặt làm tiệc mừng công, đúng là không biết tự lượng sức”.

Rồi sau đó hắn dùng sức đá chân Lưu Lăng nằm bên cạnh.

“Cái gì mà vương gia, đợi lát nữa chúng ta hạ ngũ độc lên người hắn, sau đó không phải sẽ ngoan ngoãn nghe theo chúng ta sao?”

Ở đây toàn là người có m.á.u mặt trong kinh thành, còn thêm mấy tên hiệu úy cấm vệ quân, một khi đã dùng bọn họ, vinh hoa phú quý sau này sẽ như nước chảy mây trôi.

La Bàn Nhi nghèo hơn nửa đời người, giờ chỉ mong có vàng bạc quyền thế.

Lục Triệu Phong cực kì chướng mắt cái vẻ tiểu thị dân của hắn ta, chờ tới khi hắn có được Lưu Lăng, Trương Lương và Liên Dụ trong tay, còn cần phải dùng cái tên người lùn này nữa chắc.

Thể cốt của Lục Triệu Phong hằng năm đều đắm mình trong độc trùng độc phấn, cơ thể đã không còn tốt nữa. Bởi vậy hắn lười phải nói lời khách sáo với La Bàn Nhi. Độc trùng trong tay được phóng tới, cắn thẳng vào cổ người kia.

Ngũ độc là thứ độc nhất trong vạn vật, một khi đã bén vào động mạch thì sẽ không nhả ra.

La Bàn Nhi chưa kịp lôi ra đã bị cổ độc cắn cho không hô hấp nổi. Tiếng cổ trùng hút m.á.u càng vang lên rõ ràng giữa đêm khua yên tĩnh, tôi tớ xung quanh trừng lớn hai mắt, đờ đẫn nhìn La Bàn Nhi biến thành thây khô trong phút chốc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...