Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Liên Dụ dỡ tấm bình phong ngăn cách giữa hai người, cũng không biết là vì sao, đại khái hắn nghĩ, giờ thời tiết càng nóng lên, phiền hà như vậy làm gì.

Bì Bì lại cảm giác rất lạ, trước kia mùa hè cũng nóng mà không thấy gia vẽ cho cô nương nào như thế. Chỉ là ngoài miệng dù không nói gì, trong lòng lại lặng lẽ quan sát, hắn có linh cảm, sau này nhất định có chuyện náo nhiệt để xem.

Phương Uyển Chi là người mặt thì ngốc, đầu thì khá thông minh. Đoạn đối thoại lần trước, cộng với chuyện sát thủ và vương gia viếng thăm lúc nửa đêm đều khiến nàng càng thêm hoài nghi Lan Khanh có nhân thân không hề tầm thường. Người trên phố nói hắn và vương hầu thường xuyên lui tới, có người bảo rằng chắc là vì hắn đến giúp đỡ, người lại nói là do vương hầu thưởng thức kỳ tài của Lan Khanh. Nhưng nàng biết rõ, nhất định không đơn giản như vậy, có điều nàng cũng không tiếp tục nghĩ nữa.

Vẫn câu nói kia, dù Lan Khanh là ai, đợi đến khi bức tranh vẽ xong, hai người cũng không còn gì ràng buộc. Nàng thà giả ngu, cũng không muốn mình phiền toái.

Nhưng mà điều khiến nàng bực mình là Lan Khanh lúc nào cũng liếc mắt trừng nàng, có khi còn mang ý khinh khỉnh, khiến nàng vô cùng không thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-22.html.]

Chuyện hôm đó, nàng là cô nương gia, đương nhiên là người bị hại, không đòi sống đòi c.h.ế.t đã là tấm lòng bao dung rộng lớn rồi, giờ thì hay quá, cứ y như là do nàng không đúng. Mặt mũi cũng trở nên khó chịu. Hai người giận nhau, khó chịu lại càng lúc càng lớn hơn.

TBC

Thôn Vạn Lại náo nhiệt hơn Bắc Yến sơn, láng giềng thường xuyên hỏi nhau chút việc nhà. Hôm đó Lan Khanh vừa học được một từ mới. đưa cải trắng cho heo ăn. Cả câu chuyện vốn là, cháu gái Vương lão gia để ý thợ rèn thôn Đông Trương Nhị Cẩu, nhưng tên kia bộ dạng xấu xí, cũng vì nói vài câu lọt tai mà được cô nương nhà kia ưu ái, thế là lén lút gặp nhau, ngay cả đứa bé cũng có. Đúng là đưa cải trắng cho heo ăn.

Hắn đứng chân trong chân ngoài lắng nghe, ánh mắt vừa vặn nhìn thấy Phương Uyển Chi đang đến vẽ tranh. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy dài thêu hoa gòn, bối tóc xinh xắn, vừa đi vừa bưng cái bát lớn múc cơm cho vào miệng, thấy hắn nhìn sang, nàng cũng không hề mất tự nhiên, còn tranh thủ lúc rảnh rỗi gật nhẹ đầu như chào hỏi, tốc độ múc cơm cũng trở nên nhanh hơn.

Vài ngày gần đây Liên Dụ cứ chọn giờ cơm để gọi nàng đến, có lúc trong nhà vừa dọn cơm ra thì xe của Ngọc trần phụng uyển đã tới rồi. Trả thù rõ ràng như vậy càng chứng tỏ người nào đó lòng dạ hẹp hòi. Phương đại cô nương vốn luôn mang tâm tưởng dĩ hòa vi quý, cho nên cũng không chấp nhặt với hắn, cứ ôm thêm bát cơm vừa đi vừa ăn.

Ánh mắt Liên Dụ lướt qua khóe miệng váng dầu còn dính cơm kia một vòng, nhướng mày đi vào cửa, cảm thấy mình đúng là một cây cải trắng, còn Phương Uyển Chi này giống như heo lúc nào cũng đòi ăn vậy, thật là hết nói.

Lời này đương nhiên hắn không thể nói ra miệng được, Phương Uyển Chi cũng không biết được tâm tư trong đầu Liên Dụ. Nếu nàng mà biết, không khéo lại một trận chửi bới inh đầu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...